Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Tử CăngTình trạng: Hoàn thành (119 + 4 PN)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Kinh dị , Cường cường , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Linh dị thần quái , 1v1Nguồn : QT , jjwxcCòn nhiều lỗi, chưa biết khi nào mới có thời gian beta lại.…
Cô xù lông như một con nhím nhỏ. Anh lạnh lùng, nhẫn tâm như tảng đá vô tình. Con nhím nhỏ cố trở nên gai góc, để bảo vệ cho trái tim tan vỡ của mình mà đâm mạnh và tảng đá kia. Để rồi, những gai nhọn rỉ máu, nhím nhỏ đau đớn, tảng đá bi thương. Họ yêu nhau đến mức trong mắt chỉ toàn bóng hình người còn lại. Nhưng vẫn tự dày vò nhau không ra dáng người, chỉ để tìm cảm giác chiến thắng đối phương. Để rồi đến cuối cùng, đối phương đau một, bản thân đau mười.…
"Bốn năm một lần, vợ của tôi, trở về."Tên truyện: Cực QuangTác giả: Cỏ MỹThể loại: non-fiction, xuyên không.Vì quá thèm được chữa lành Levi từ quá khứ, hiện tại đến tương lai nên phải cầm bút lên viết. Thật sự là, quá quá quá là thương Levi, huhu.…
"Tuổi trẻ như hoa xuân, đong đưa vài lần là héo úa.""Nhưng chí ít, nó còn có thể bung sắc, còn có thể tỏa hương nào có như tôi, sao xa không thể với, người kề cạnh cũng không thể ôm."Bối cảnh: Làng quê miền Bắc Việt Nam cuối thế kỉ XIXThể loại: Nam x nam, chủ tớ, yêu thầm, có yếu tố về định kiến xã hộiTác giả: Thượng Sơn Vọng NguyệtNguồn ảnh: https://pin.it/66aELkWTác phẩm được viết dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến bất cứ cá nhân, tổ chức nào.Vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Tác giả: Mười năm tu thành bồ câu tinhNguyên sang / nam nam / xuyên qua / cao H / khôi hài / mỹ nhân chịu / nhẹ nhàngLâm An là cái hệ thống ký chủ.Hắn sắm vai đủ loại cốt truyện nhân vật, yêu cầu hoàn thành đủ loại cốt truyện nhiệm vụ.Làm hệ thống ký chủ, có vĩnh sinh sinh mệnh, như vậy đương nhiên là giải trí tự mình nhất quan trọng.-- cho nên Lâm An không chút do dự, lấy thân chủ nhân giác, mau ♂ nhạc mà hoàn thành nhiệm vụ.-- ta thật sự không có chủ động nga, đều là bọn họ chủ động chạy tới ngày ta đâu.【 mặt ngoài không muốn không muốn, trong lòng dùng sức dùng sức 】【 tính sinh hoạt cao hơn hết thảy, cốt truyện cùng bạch bạch bạch đều xem trọng 】…
Số chương: 122 + 1 phiên ngoại Edit: Cáo Cam NgọtDương gia có một nữ nhi mãi chưa xuất giá, bị người ta chê cười là gái lỡ thì.Nàng trời sinh tâm tư đơn thuần, tính tình ngây ngô, nên thường trở thành trò cười trong mười dặm quanh làng.Cho đến một ngày, có vị quý nhân từ kinh thành đến, nói muốn đưa nàng về nhà một người giàu có làm thiếp, để xung hỉ.Năm ấy, hoàng tử duy nhất của tiên đế vừa đăng cơ thì lại mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ.Khâm Thiên Giám gieo quẻ, nói rằng ở phía Nam - huyện Dân Trạch - có một nữ tử, nếu cưới nàng làm hoàng hậu, ắt có thể giúp tân đế kéo dài mệnh, vận nước hưng thịnh.Mãi đến sau này, dân chúng Dân Trạch mới hay tin, thì ra cô nương nhà họ Dương kia chính là người được chọn để xung hỉ cho tân hoàng.[Nam chính: hung ác, ngoan lệ, chiếm hữu cực mạnh nhưng cũng thâm tình - Nữ chính: ngốc nghếch, xinh đẹp như tiên]Nhân vật chính: Dương Nguyệt Yểu (Yêu Nhi), Tiêu DặcTừ khóa: Ngọt sủng, cung đình hầu tước👉🏻 Mình muốn đọc tiếp bộ này nhưng tìm bản edit thì thấy đã ngừng từ lâu, nên mình làm lại (có sự trợ giúp của AI). Bản dịch này chỉ để đọc cho dễ hiểu thôi à nên không tránh khỏi sai sót.👉🏻 Mình đọc đến đâu thì sửa đến đó, nhưng mà nếu mọi người đọc có thấy sai sót gì thì có thể nhắc để mình sửa lại nha🫶🏻…
Trường quay Thành Cổ Quảng Trị, giữa màn khói lửa giả và ánh đèn sáng rực, hai diễn viên trẻ bước vào vai những người lính. Một người mang trong mình vết thương lòng chưa khép lại, một người tưởng chừng lạnh lùng nhưng lại ẩn giấu sự ấm áp dịu dàng.Họ đứng cùng nhau trong những cảnh quay khốc liệt, nhìn nhau lâu hơn mức cần thiết, lặng im nhưng trái tim thì lại dội lên những nhịp bất thường. Một khoảnh khắc ngã quỵ, một bàn tay kịp nắm lấy. Từ đó, mối dây liên kết vô hình bắt đầu chạm khẽ.Không có trong kịch bản, cũng không nằm trong ánh đèn trường quay, giữa họ dần xuất hiện một điều gì đó rất thật: sự quan tâm, niềm an ủi, và một chút chữa lành cho những khoảng trống trong tim.…
Tác giả: Bạch KimHiện đại, tây phương kỳ huyễn, chủ thụ, cường tráng thụ."Một bữa ăn, thêm một đồng vàng, thế nào?"Finn đôi môi khô nứt run rẩy một chút, rốt cuộc ôm bụng, gật gật đầu. Một đồng vàng, khi hắn còn chưa trở thành kẻ lang thang, cố gắng làm việc một tháng lương chỉ kiếm được năm đồng bạc.Ngày hôm sau."Một bữa ăn, thêm một đồng vàng, thế nào?"Finn chần chờ, rốt cuộc vẫn là đi theo nam nhân.Hai tháng sau."Bao ăn ở cả đời, thêm 2000 đồng vàng, thế nào?"Finn không dám gật bừa, tim đập bịch bịch nhìn nam nhân. Sau đó, Finn lắc đầu. Nam nhân thế lực lớn, Finn không dám lừa gạt hắn."Nơi này" Finn đặt tay lên vị trí trái tim "Không bán được"…
Tác giả: chenqianqing Cảnh báo drama, OOC, chi tiết cưỡng bức nhưng yên tâm là song khiết.P/s: bộ này tác giả xóa đi đăng lại nên thứ tự chương mị tìm được khá lộn xộn và có một số chương bị thiếu. Nhưng mà mị thấy tác giả viết khá ổn nên vẫn dịch. Mọi người thông cảm nhé.Bộ này dài lắm nên mị sẽ dịch từ từ rùi đăng dần chứ không dịch hết rùi up 1 lượt nhé. P/s 2: Hình như bộ này có hint của cp khác nữa. Mị chỉ tập trung vào Tiện Vong thui nên có trúng xui rủi thế nào thì mọi người tự động né nhé.…
Tomoyo Daidouji là con gái một gia đình buôn bán nhỏ ở kinh thành Tomoeda vương quốc Clow, Eriol Hiragizawa là thái từ của vương quốc.Trong một lần tình cờ hai người gặp nhau và nảy sinh tình cảm.Từ đó kéo theo nhiều biến cố xảy ra.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…