Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Lý Vân Thiên phát hiện mình có năng lực được gọi là Gift , sau đó cậu gia nhập tổ chức chống lại những kẻ có Gift tà ác. Những bí mật dần được sáng tỏ đan xen yếu tố hành động, kịch tính là tình bạn , tình cảm gia đình từ đó tạo nên cuộc phiêu lưu hấp dẫn khắc họa một thế giới giả tưởng những năm 2050----------------------------•Tình tiết truyện là hư cấu không nhằm đả kích tổ chức hay cá nhân nào.•Truyện chỉ viết cho vui nhằm mang tính giải trí, nếu viết truyện có lỗi mong các bạn thông cảm, Ruồi sẽ cố gắng hết sức!!!…
CHƯƠNG 1: BĂNG RÌU XUẤT HIỆNBuổi chiều oi ả, tiếng ve kêu ran khắp góc phố cũ kỹ của thành phố Thượng Hải. Trên con đường lát đá lồi lõm, đôi dép lê rách bước chậm rãi, kéo theo làn bụi mỏng. Người đàn ông trung niên mặt đầy sẹo, tay cầm chiếc rìu bạc bóng loáng, lặng lẽ đi giữa phố như một cơn ác mộng di động."Đừng nhìn hắn... là người của Băng Rìu đấy!" - tiếng xì xào rơi rớt từ mấy gian hàng ven đường. Những đứa trẻ nghịch đất cũng bỗng im bặt, nép sau chân mẹ.Băng Rìu. Chỉ hai từ thôi cũng đủ khiến cả thành phố nín thở.Chúng là ai? Là lũ ác quỷ có tổ chức, là bóng ma trỗi dậy từ các khu lao động nghèo khổ. Với luật lệ rợn người: không tha, không nương tay. Nơi nào không phục tùng, nơi đó ngập máu.còn tiếp…
•Đây là truyện đầu tay mình viết, vì khả năng diễn đạt chưa tốt nên sẽ có những câu văn khá lủng củng gây khó chịu cho các bạn.•Nhưng mình sẽ cố gắng viết ra rõ ràng mạch lạc nhất có thể để mọi người khi đọc truyện của mình sẽ dễ hình dung và tưởng tượng được ra những gì mà mình muốn truyền tải.•Nếu các bạn có góp ý gì về truyện thì cứ cmt một cách cởi mở, mình luôn theo dõi và cố gắng tiếp nhận ý kiến của các bạn.Đừng cmt toxic vì mình dễ bị tổn thương lắm...•Lưu ý: Nếu cp trong truyện không hợp gu bạn thì bạn có thể ngừng đọc chứ đừng vô duyên cmt kiểu đi đục thuyền mà mình ship trong truyện nhé. Hãy là 1 con người văn minh, nếu tôn trọng người khác thì ắt họ sẽ tôn trọng bạn.…
"'Nhân chi sơ tính bản thiện' mà anh nhỉ?" - là những ngày còn thơ ngây, khi Huỳnh ngồi cạnh bên và kể cho Dương nghe về những điều em nghĩ, mà chẳng mảy may nghi ngờ cái nụ cười méo mó ấy."Không, anh thì nghĩ là 'nhân chi sơ tính bản ác' cơ, Huỳnh ạ." - Huỳnh đã không hiểu, và Dương cũng chẳng buồn giải thích thêm. Bởi với gã, họ chỉ yêu nhau đến khi chết, nhưng rồi sẽ cố giết nhau đến sau cả phút tàn hơi. Sẽ ổn thôi nếu gã cứ để em ngu ngơ thêm đôi chút, rồi khi không còn thuộc về cõi sống, em giác ngộ cũng chẳng muộn đâu mà.✧Tác giả: Huỳnh Thạch.Warning: Dead dove: do not eat, nội dung có yếu tố R18 và gây ức chế, nếu không hợp thì xin đừng cố chấp nhấn vào, tác giả không chịu trách nhiệm cho cản xúc của bạn nếu bạn cứng đầu.Tags: BG, OCTP (original characters belong to Huỳnh Thạch), Cannibalism, Stockholm Syndrome (cực kỳ nghiêm trọng), có yếu tố gây khó chịu (giam cầm, rape, mindbreak, manipulate...), major character death. Truyện có các yếu tố liên quan đến tâm linh, Đạo giáo, một chút kinh dị dân gian.Note: Cốt truyện phi tuyến tính, tức là không có đầu cuối, chỉ là những đoạn drabble nhỏ.…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…