Người ngoài hành tinh trọng khẩu vị
Đoản văn…
Văn ánChủ công văn, bác sỹ thú y Trọng sinh đến Thú Nhân thế giới. Cùng dĩ vãng Thú Nhân văn không giống với, bổn văn bác sỹ thú y công lấy một bộ nhược tiểu thân thể cùng cường đại năng lực xưng bá Thú Nhân thế giới. Ân, xưng bá, không tin ngươi nhìn.Một con hình thể khổng lồ thân không một chút tạp sắc bạch mao hổ chính chổng vó nằm ở trên giường bệnh, bác sỹ thú y công khuôn mặt lãnh khốc vô tình cộng thêm ghét bỏ, "Miệng há mở, lớn hơn nữa điểm. Thấp dầu, này nha toái , có đau hay không, cho ngươi không có chuyện gì đi gặm lão Tê Ngưu, nên. Trừng mắt ta? Còn dám trừng mắt ta? Ít hướng ta quyến rũ a, ta chỉ yêu ta nhà tiểu bảo bối, đừng động ngao, bắt đầu rút. Cho ngươi đừng động đừng động, lớn như vậy cái hổ, ném không mất thể diện!"Không sai chính là chỗ này sao khốc huyễn Cuồng Bá túm!Bác sỹ thú y tiểu bảo bối là một lui không đi trở về chính mình lỗ tai cùng cái đuôi nửa Thú Nhân. Thần mã? Ngươi nói nửa Thú Nhân là bị Thú Thần vứt bỏ đát? Vứt bỏ em gái ngươi, vứt bỏ, loại này có thể chơi cả đời sủng vật pl Ay bảo bối các ngươi không gì lạ lão giấy chính mình cần!Nội dung nhãn: dị giới đại lục ngọt vănTìm tòi mấu chốt chữ: chủ giác: Đường Bạch, Vân Lạc ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: chủ công, Thú Nhân, công sủng thụ…
Tình đẹp chỉ dành cho em. Từ khi em xuất hiện cuộc sống của tôi là một màu mang tên em -Vương Nguyên-…
Đêm trăng mơ tĩnh mịch, tay cầm lấy con dao, người đầy máu, nhìn về phía dòng sông, tôi gieo mình xuống sông, sông trôi chảy mạnh mẽ không ngừng, nơi đây.Tôi kết liễu chính cuộc đời bi thương của mình.…
Viết cho những ai từng đổ vỡ trong tình yêu, cho những trái tim luôn cô đơn và chênh vênh của tuổi trẻ. Hãy lắng nghe cảm xúc của chính mình, hãy yêu khi tim còn đập. Yêu đi, đừng sợ....…
Năm ấy,tuyết rơi từng lớp từng lớp thực dày. Chân trần ta bước trên tuyết,nhưng tim ta đã chết lặng, nhịp đập yếu ớt đến nỗi chính ta cũng không biết mình có còn sống hay không. Chính chàng đưa ta từ nơi tăm tối nhất,để ta đi theo chàng,để tình yêu nảy nở trong lòng ta như 1 bông hồng trỗi dậy trên sa mạc khô nóng... Hóa ra ta vẫn còn có trái tim ư? Những năm ta ở gần chàng,ta thường nghe chàng nói. Chàng hận vì sao ta không sinh ra trên đời sớm hơn,còn ta thì hận vì sao không thể cùng chàng trải qua những biến cố ấy? Thực đáng tiếc, trên đời làm gì có hai chữ "nếu như".Nàng ghen tị với ta. Nàng ngưỡng mộ ta có thể cùng chàng trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, có thể ngày đêm bầu bạn bên chàng, vào sinh ra tử. Có bao giờ nàng nghĩ,ta mới là người phải ngưỡng mộ nàng,ngưỡng mộ người có thể cùng chàng đi đến cuối đời?Chàng chưa nói với ta lời nào hoa mỹ,càng không từng hứa hẹn điều gì. Kẻ hồ đồ chỉ có mình ta. Ha, hóa ra người đã chết cũng có thể yêu, chỉ là cái kết này có đáng không?…
"Chị Đẹp"Ơy:3Tác giả: Kính Cận…
xuyên không…
Để có thể yêu anh, bên anh, bảo vệ anh... em chấp thận tháo bỏ lớp mặt nạ thiên thần để biến thành ác quỷ…