đồi hoa hướng dương
vô trii…
vô trii…
Văn án:Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.…
• Tôi Viết Truyện Là Để Cho Thỏa Mãn Thôi 😑…
Tản văn…
:)))))…
*Tôi từng nghĩ em chỉ giản đơn là một cô nàng kì quặcEm tò mò với mọi thứ, luôn làm những điều vô bổNhưng em ấy mà, lại đỡ lấy một nhát kiếm như lửa thiêuEm ấy mà, lại nhất quyết không từ bỏ, mà cùng Xianzhou đồng cam cộng khổEm ấy mà, lại không ngừng tìm ra cái bí mật động trời, phá hủy âm mưu của dàn hợp xướng, của trật tự bằng đôi tay bé nhỏ ấyEm ấy mà, lại tha thứ cho kẻ gây ra mọi bi kịchRồi, em lại lần nữa dũng cảm, lần nữa trải qua vòng lập, cùng ngăn chặn những biến cố xảy ra ở Amphoreus.Nhưng, khoảnh khắc tôi cố đến mấy cũng chỉ đành trơ mắt nhìn em dưới lớp mảnh thuyền vỡ, khi hơi thở em dốc dác...Tôi đã biết yêu là gì rồi...Yêu là khi, tôi muốn bảo vệ emLà khi tôi sẽ tìm được em, dẫu có là hàng nghìn, hàng vạn năm chăng nữa.…
Đây là truyện ngọt, mình đảm bảo. Nhưng cũng có lúc không ngọt :)) Vì khi thích và theo đuổi một người, đâu chỉ có ngọt ngào đâu.***Trong khoảnh khắc simp lỏd đần độn ngu ngốc ấy, khi tâm trí tôi còn chìm đắm trong nụ cười của cậu, mặt khác không ngừng nghĩ tới Linh Trang, tôi đã thốt ra một câu không thể vãn hồi:"Kiệt này, tớ thích cậu đấy!"Tôi giấu diếm tốt quá hay sao mà nghe tôi nói vậy, cậu ngạc nhiên đến nỗi suýt sặc nước.Cậu vặn nắp chai vào, mất một lúc mới nhìn thẳng vào mắt tôi."Tớ cũng phần nào đoán được...""Vậy... cậu thấy tớ thế nào?"Cậu cười tinh nghịch, "Tớ nghĩ cậu sẽ sớm hết thích tớ thôi."***Hôm ấy đến phiên tổ tôi trực nhật. Kiệt cũng ở lại, tất nhiên không phải để giúp tôi, mà là để đợi Đức, hai người họ có hẹn đi chơi. Sẵn tiện, cậu hót rác hộ bọn tôi luôn. Tôi đứng lau bảng trên bục giảng, lúc thấy cậu cầm túi rác đem ra ngoài, tôi gọi với."Kiệt ơi tớ bảo. Chắc là tớ sẽ thích cậu khá lâu đấy, không hết nhanh lắm đâu." - Tôi nói liền một mạch - "Tớ chỉ muốn cậu biết thế thôi."Tôi cười tươi, như để củng cố lời vừa rồi.Kiệt ngạc nhiên, tuy không bằng cái lần tôi tỏ tình cậu. Cậu gật gật đầu, đáp "Ừ..." một cách chậm chạp. Tôi vẫn cười nhìn theo bóng lưng cậu. Được chú ý đến đúng là tốt.***Bản quyền thuộc về Cú Đêm Phép Thuật. Truyện chỉ được up trên Wattpad. Chúc mọi người có những phút giây giải trí khi đọc bộ truyện này ^^*Nguồn ảnh bìa và tất cả những ảnh tớ sử dụng trong truyện: Pinterest*Update: Truyện được đăng vào…
Tình yêu không phân biệt giới tính.hãy yêu thật lòng…
hãy đến với team phù thủy nào các bạn ơi !…
Một cuộc sống tưởng tượng của BTS…
Cái chung cư gì mà quá trời bùng binh rồi!warning: lowercase, textfic, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục,..…
Bị trời ghé thăm rồi xuyên không thôi.…
đơn giản là truyện ma…