[QuynhToo] Mãi mãi
Vẫn câu nói cũ " QuynhToo là chân ái!"…
Vẫn câu nói cũ " QuynhToo là chân ái!"…
gieo nhân nào, gặt quả nấy.…
"Chồng già vợ trẻ là tiên"…
Jisung học cách viết tên Chenle./Title: 笔画 (strokes)Author: jaeminsrenjunOriginal post: https://archiveofourown.org/works/16228232Note: Translated by bthedinosaur with author's permission.…
Couple:MewGulfTruyện:Đến chết em vẫn yêu anh_Căn bệnh HanahakiTác giả:RineKanMG• Lần đầu viết truyện có gì sai sót bỏ qua cho Kan nhé•Anh là mặt trời em là hoa hướng dương,mỗi buổi sáng anh soi sáng cho em,em sẽ cười với anhKhi màn đêm buông xuống chúng ta sẽ xa nhau.Mà mặt trời thì không bao giờ soi sáng một nơi...Mỗi ngày cứ thế em chợt nhận ra rằng:anh và em chẳng thể đến được với nhau.Gần nhau nhưng vẫn cảm thấy thật đau...…
taehyung ranh mãnh muốn tán đổ nyungie…
AK luôn ấn tượng với căn gác xép ấy, một góc nhỏ trên tầng thượng có thể thỏa thích ngắm nhìn bầu trời sao lung linh của thành phố, với những chậu hoa nhỏ xinh được dì treo trước cửa. Cậu tưởng tượng ngày mình trở thành tân sinh viên, chắc chắn sẽ xin dì cho "xí" cái góc nhỏ đáng yêu ấy."Gác thượng á hả? Dì mới cho thuê tháng trước rồi""Ơ, không phải dì hứa sẽ dành chỗ cho cháu sao?""Người ta là thầy giáo dạy em họ mày đấy, mày nghĩ dì chối được hả? Dì dọn sẵn cho mày một phòng xịn nhất dãy này rồi, ngay bên dưới gác xép"...."Cậu thích căn gác này đến vậy hả?""Chứ sao, nếu không phải cậu lấy danh thầy giáo đến trọ, khoảng không này cậu không có cửa với tôi đâu"Châu Kha Vũ im lặng nhìn gương mặt thoải mái đang hưởng thụ bầu trời sao rực rỡ kia, trong lòng bất giác có sợi lông vũ cọ qua."Vậy sau này nếu cậu thích, gác xép này chia cho cậu một nửa""Hả? Anh định xây vách trong nhà dì tôi hay gì???""Ý tôi là, trừ những lúc cậu cần phải ở phòng cậu, thì đây là nơi của cậu"…
Tiến độ viết truyện thì đang giậm chân tại chỗ vì tôi đã làm mất cái bản thảo viết tay toàn bộ cốt truyện của mình. Trong lúc tìm kiếm lại thì ngồi đây rảnh rỗi viết ra những ý kiến nhận xét của tôi về những tác phẩm đã từng đọc qua, nhớ ra cái nào thì viết cái đó thôi. À mà, cái topic này cũng không hoàn toàn là review ngôn tình đâu. Chỉ là... tôi đọc ngôn tình nhiều hơn các thể loại khác, nên thi thoảng có chen thêm vài tác phẩm...lạc quẻ =))Sau cùng, cứ xem như đây là một cái topic lảm nhảm của một con điên tự kỷ đi. Nhưng mà tôi vốn khó tính với ưa thẳng thắng, truyện nào hay thì khen hay, dở thì chê dở. Ai chỉ muốn đọc lời hay ý đẹp thì xin cứ lượn dùm cho.…
Tôi, cựu nhân viên của sở năng lực đặc biệt, một công dân của thành phố cảng Yokohama xinh đẹp. Năm nay đã 24 mùa xuân xanh nhưng vẫn còn ế. Vì vậy, tôi quyết định đi xem mắt để kiếm mối nhân duyên. Nhưng tại sao tôi toàn vớ phải hoa đã có chậu, chó đã có chủ vậy??? Hơn nữa, tôi còn phải trở thành quân sư tình yêu bất đắc dĩ cho mấy người đấy nữa trời????cp: DaChuu, Akuatsu, VerRim, FukuMori, GoSig,...Warning: Rimbaud trong đây vẫn còn sống vì một lý do nào đó :)…
Cái này là cặp mình thích nha…
Có lẽ mình sẽ dừng ở đây.Nhưng mình vẫn chờ Vsoo và mãi yêu họ!…
Tác giả: Nhất Bán Công Tử aka Tiểu Bán~ Thể loại: Bách hợp, hiện đại, 1x1, ABO văn, học đường, ngọt, tạm cho là thanh thủy văn =)), HE. Tình trạng: Đã hoàn 58 chương + 3 phiên ngoại…
𝔀𝓮 𝓫𝓸𝓽𝓱 𝓴𝓷𝓸𝔀,𝓫𝓾𝓽 𝔀𝓮 𝓬𝓪𝓷'𝓽 𝓼𝓽𝓸𝓹 𝓽𝓱𝓲𝓼 ?…
Quà valentine trắng...…
Em cho tôi tất cả, em cho tôi tình yêu, em cho tôi yên bình. Nhưng em cũng cho tôi thật nhiều đau thương.Bản quyền thuộc về Ngọc ( thanhisreal ) không reup, copy dưới mọi hình thức, tks…
Em có yêu thương con gái của anh không?…
kì thực cách biệt đến mấy, ta vẫn sẽ là của nhau.…
for the anniversary 1600 days keria debuts.…
"If you don't know history, then you don't know anything. You are a leaf that doesn't know it is part of a tree" -Michael Crichton-Nhân loại bắt đầu hành trình của họ trên Trái Đất từ khoảng 200 đến 300 nghìn năm trước. Kể từ đó đến nay, từ khi là một động vật đơn bào cho tới khi trở thành một con virus, nhân loại đã trải qua nhiều thăng trầm. Bắt đầu từ nơi Tigris và Euphrates giao nhau, chúng ta đã vươn mình ra khắp hành tinh này, tại mọi ngõ ngách trong vũ trụ. Nhưng dường như, những gì mà những người đi trước để lại, dường như đang bị lãng quên dần theo năm tháng, hoà tan theo từng nhịp chảy của thời gian.Tôi rất thích Lịch Sử, không phải bởi những cuộc chiến mang tầm quốc tế mà nó kể mà là bởi những con người, những diễn viên thật sự của câu chuyện. Những người nhỏ bé với một khát vọng lớn lao, họ là những chiếc bánh răng dù nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng với sự phát triển của xã hội. Chúng ta biết về Edison nhưng không biết về con người thật của tay bán hàng bịp bợm ấy, chúng ta biết về Tesla chứ không phải là Nikola Tesla,.... Chúng ta biết nhiều điều nhưng đồng thời, chúng ta chẳng biết gì cả. Câu chuyện này không phải là một tiết Lịch Sử khô khan, với một đống số phải nhớ; mà đây sẽ là câu chuyện về những diễn viên ấy, những diễn viên tài ba đã khắc tên mình lên Đại Sảnh Danh Vọng và sẽ được nhớ mãi tới tận cùng của thời gian.