Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Có những đứa trẻ không được chọn nơi mình sinh ra. Có những vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại đau đến tận cùng..."Elian - một cậu bé sống trong trại trẻ mồ côi, mang trên mình những tổn thương sâu kín mà không ai hay biết. Cậu đã từng bị phản bội, từng đau đớn, từng nghĩ mình là một thứ rác rưởi không đáng sống. Nhưng trong màn mưa đêm lạnh lẽo, Ric - một người đàn ông quý tộc - đã bước đến, chìa tay ra và thay đổi cả cuộc đời cậu.Liệu Elian có thể tìm lại niềm tin, tình yêu, và tự chữa lành những vết thương của chính mình?Liệu "hạnh phúc" có thật sự gọi tên cậu - một đứa trẻ đã từng muốn biến mất khỏi thế giới này?…
Tớ mơ một giấc mơ đẹp nhưng không thể tỉnh dậy được... - I had a endless beautiful dream..._________Đây là câu chuyện dựa trên trải nghiệm có thật và trí nhớ của tớ về một giấc mơ tớ từng mơ thấy, được thêm thắt dựa theo trí tưởng tượng của tớ.…
Tác giả: SunyLyVăn án:Người và Hồ Ly vốn không thể, nhưng vì một sự cố khiến ta gặp nhau rồi coi nhau như tri kỷ. Bản thân có là gì, thiên hạ có là gì. Ta và người bên nhau là đủ nhưng rồi chúng ta có thể vượt qua.Ngạo mạn Thụ × Mãnh công, 1×1…
"Người ta nói, khi cầu nguyện đủ lâu... sẽ có thứ gì đó đáp lại. Nhưng từ nhỏ, tôi đã biết vốn chẳng có thần linh nào cả.Chỉ có những thứ khác.Chúng đứng trong góc phòng, lặng im sau lưng người khác, len vào giấc mơ và nhìn tôi... như thể tôi là kẻ duy nhất có thể nhìn thấy chúng.Tôi chưa từng tin.Chưa từng cầu xin.Cũng chưa từng được cứu rỗi.Cho đến khi một người thân của tôi chết đi và "nó" bắt đầu gọi tên tôi trong đêm. Không phải giọng của người đã khuất. Cũng không phải thứ gì tôi có thể hiểu.Niềm tin chưa từng tồn tại, nhưng nỗi sợ thì lớn dần theo năm tháng. Lý trí bắt đầu rạn nứt khi tôi nhận ra những thứ đó không chỉ đang nhìn tôi.Chúng đang chờ tôi.Trong một thế giới không có thần, vậy thứ gì đã ở đây ngay từ đầu? Và nếu tôi nhìn thấy chúng từ khi còn bé... liệu tôi có thật sự là con người?""Có lẽ tôi bị hoang tưởng mất rồi."…
Lời nói đầu tiên: Văn phong của tác giả còn quá kém ( hoặc kém ở mức thượng thừa ), vì vậy đừng ném gạch, đá cho tác giả à . . .Và còn một điều nữa tác phẩm có vài tình tiết không có trong truyện tranh Tác phẩm: Tử Liên Hoa Tác giả: Tử Thiên Tình trạng: đang lết ( đúng hơn là chống chọi với bệnh " LƯỜI" ' - ')Văn án Tôi chỉ là một người bình thường, đột nhiên một ngày đẹp trời vì lao ra cứu giúp đứa bé sắp bị xe taxi tông trúng mà chết à Ông trời à !!! Ông ác quá đi mờ ಠಗಠMà may thay lại sống thêm một lần nữa . . . Ấy mà từ từ đã, tôi tại sao lại xuyên qua bộ truyện tranh hay nói đúng hơn là manhua Trung Quốc " Tam Nhãn Hao Thiên Lục " làm mưa làm gió trên cộng đồng truyện tranh thế kia Uầy . . . Được rồi đừng shock nữa bẹn ê !!! Và thứ làm tôi shock hơn đó chính là Hệ Thống bàn tay vàng trong làng BUFF sức mạnh Tôi lúc này kiểu ತ_ʖತĐã sống thêm một lần nữa, thì đời này sống hưởng thụ một chút à…
BỐI CẢNHThế giới hậu tận thế - sau một chuỗi đại thảm họa sinh học, một số con người đột biến gen, phát sinh năng lực đặc biệt gọi là "dị chủng". Chính quyền mới được thiết lập dưới dạng quân chủ chuyên chế, với các sĩ quan cấp cao nắm quyền sinh sát, thành lập Khu Giam Giữ Đặc Biệt để quản lý và khai thác dị chủng.NHÂN VẬT CHÍNH1. Kỳ Mạn NhiênTuổi: 24Thân phận: Dị chủng bị giam giữ suốt 8 năm, không danh tính, không ký ức rõ ràng.Khả năng: Cảm xúc của cô có tần số cộng hưởng mạnh đến mức gây ra ảo giác, rối loạn tâm thần hoặc kích động tự sát cho người tiếp xúc gần - bị chính quyền gọi là "hiểm họa cấp đỏ".Tính cách: Ít nói, lặng im chịu đựng, ánh mắt luôn ẩn chứa thứ cảm xúc không rõ là yêu thương, tuyệt vọng hay oán hận. Sau tra tấn kéo dài, Mạn Nhiên mất dần khả năng biểu hiện cảm xúc.Quá khứ bí ẩn: Thực chất là người yêu của Tĩnh Uyên ở một vòng luân hồi cũ, nhưng sau khi chết, ký ức tái sinh bị phong ấn. Cô không nhớ gì, nhưng vẫn vô thức hướng ánh mắt về Tĩnh Uyên.2. Lâm Tĩnh UyênTuổi: 29Chức vụ: Đại tá chỉ huy Khu Giam Giữ Đặc Biệt. Là người trực tiếp tra khảo Mạn Nhiên.Tính cách: Lạnh lùng, cực đoan, đầy mâu thuẫn. Ngoài mặt tàn nhẫn nhưng trong tâm đầy dằn vặt. Luôn mang cảm giác "không hiểu vì sao lại bị ánh mắt cô ấy ám ảnh".Bí mật: Trong một trận chiến, Mạn Nhiên cứu cô khỏi cái chết và chạm vào ký ức kiếp trước. Cô nhớ ra mình từng yêu Mạn Nhiên say đắm. Tĩnh Uyên giờ phải đối mặt với bản thân mình - người đã tra tấn người con gái mình từng yêu…
Tác phẩm: Mạch thượng hoa (Quyển 5-Phản ngược quyển)Tác giả: Tân Phôi Ẩm TuyếtTình trạng: chị tác giả drop rồi :(((Đăng lên hoàn toàn nhằm mục đích lưu giữ để đọc. Cám ơn sâu sắc sự hỗ trợ của QT đại thúc.…
• VĂN ÁN (trích):Nếu mà để nói ra lời yêu lúc này thì còn quá sớmMình biết rồi mình sẽ yêu con người nàyMình biết mình sẽ không ngã vào tình yêu ngay lập tứcMà mình sẽ chầm chậm bước vào tình yêu.______________________•GIỚI THIỆU:+ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, thực tế, học đường bối cảnh Việt Nam, tình cảm tuổi học trò, thể thao, tâm lý, kết HE+ Nhân vật chính: Mai Ngọc Phương - Đặng Hoàng Nguyên + Tác giả: Vẹt xanh + Ảnh bìa mình tự edit trên canva_______________________• LƯU Ý ĐỌC: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nhằm viết lên suy nghĩ cũng như câu chuyện của bản thân trong quá khứ. Đặc biệt, cốt truyện này đều dựa trên câu chuyện có thật trong cuộc sống của mình, chỉ có vài tình tiết và sự kiện được thêm thắt vào nhằm mang tính giải trí và làm cho mạch truyện có điểm nhấn. Cảm ơn các bạn.…
"Anh cảm nhận qua thi thể , nhưng quên mất hung thủ là kẻ sống" _Tả Hàng_"Cậu biết đọc tâm lý người khác mà chẳng biết chính mình đang muốn nói gì?" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tôi là pháp ý nhìn hàng ngàn thi thể mà chẳng hay biết đã yêu cậu rồi" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tả Hàng, tôi yêu em!" _Trương Cực_…
Yan mất tất cả: gia đình, tương lai, và cả hy vọng. Nhưng khi bức thư bí ẩn xuất hiện, mời cậu tham gia "100 Cổng" - trò chơi sinh tử nơi mỗi cánh cổng ẩn chứa quá khứ, quỷ dữ và cơ hội đổi đời. Liệu Yan có dám bước vào để giành lại những gì đã mất? Hay sẽ mãi mãi là kẻ thua cuộc?…
Đây không phải truyện.Đây là tôi. Tôi chỉ... nghĩ mình cần ghi những dòng này xuống, trước khi tôi gặp "thứ đó" và để nó thay đổi bản ngã của mình. Hoặc tệ hơn, lấy mất nó.Không hẳn là nhật ký, sau này tôi sẽ dùng những dòng này để đối chiếu tôi của bây giờ với tôi của tương lai, nên tôi sẽ chỉ ghi những gì cần thiết. Đương nhiên, tôi cũng sẽ giải thích từ đầu cho cậu. Nếu sau này thấy tôi không cập nhật nữa, cậu có thể nghĩ tôi đã đánh mất bản ngã của mình sau khi gặp "nó". Hoặc chỉ đơn giản tôi thấy mô tả bản thân mình cho Wattpad là một điều nhảm cứt, haha. Nhỉ?…