Tôi
Quan điểm lệch lạc so với xã hội…
Vì Đâu Nặng Tình Như Thế
Đam mỹ…
Thiên tài Bên Trái Kẻ Điên Bên Phải
Vì một số nguyên nhân, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân tâm thần. Theo cách nói biện chứng một chút thì là "Ít nhất những người ấy là bệnh nhân tâm thần trong mắt của số đông mọi người". Tôi không muốn nghĩ quá sâu về mặt dùng từ, đây cũng không phải là báo cáo công việc cần phải giao, thôi cứ gọi như vậy đi. Thật ra việc trao đổi với bệnh nhân tâm thần cũng rất dễ dàng, không khó như trong tưởng tượng. Có kha khá người có tư duy cực kỳ rành mạch - trong thế giới quan của bản thân họ. Đương nhiên loại trừ chứng điên, với những trường hợp này, cần phải mạo hiểm một chút - như bị đánh chẳng hạn, chỉ cần chuẩn bị tốt về tâm lý và sinh lý thì không có vấn đề gì cả. Chuẩn bị sinh lý mà tôi nói là chạy trốn đó. Tôi lại chẳng phải là người thân của đối phương,không thể vừa khóc vừa để người ta đánh được, chạy trốn là một sự chuẩn bị cần thiết. Lạc đề rồi. Bệnh nhân tâm thần cũng có tính cách, có người thích thao thao bất tuyệt, có người hơi tý là gây sự, có người luôn im lặng, có người ưa vòng vo, chẳng khác nào những người trên phố ngoài kia. Điều khác biệt duy nhất là: có thể làm những điều mà những người không phải bệnh nhân tâm thần không thể hiểu được. Căn nguyên của việc làm những điều đó nằm ở: sự khác biệt về thế giới quan. Đúng thế, đó chính là điều tôi muốn nói! Thế giới quan! Thế giới quan của họ khiến người ta khó mà tưởng tượng được, cũng rất khó hiểu. Vậy nên, rất nhiều người cho rằng bệnh nhân tâm thần rất khó nói chuyện. Trên thực tế t…
ĐN Pokémon
Cô là 1 thủ lĩnh nhà thi đấu Kawao , vừa là 1 pháp sư . Sẽ xảy ra chuyện gì ???…
wwwwww
wwwwww…
CHỒNG ƠI! CHÁU CHÀO CHÚ
Đọc đi rồi biết…
Nhật Ký
chán…
Làm Ơn Hãy Tách Chúng Tôi Ra Với!
Hoàng Thiên Nhật sau khi trải qua vụ tai nạn đẫm máu, lúc mở mắt ra đã đến Tây Chỉ Môn- thế giới của người chết. Tuy trong tâm trí cậu không còn chút kí ức nào về quá khứ của mình, nhưng cuộc sống ở Tây Chỉ Môn cũng không phải tồi tệ.Vốn tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua một cách bình yên và dễ dàng như vậy, cho tới khi đến lượt anh chuyển kiếp, dù có vò đầu bứt tai suy nghĩ nhiều đến thế nào nhưng Hoàng Thiên Nhật cũng chưa bao giờ nghĩ đến sau khi chết vẫn phải trả nợ cho mối nhân duyên. Mà khi còn sống anh vẫn chưa hoàn thành được mối duyên ấy. Chỉ là đối với anh ta và cả Trịnh Tuệ Nhi, hai người đều cho rằng đây là mối nghiệt duyên. Ngay từ lần gặp nhau đã là sai lầm, chính vì suy nghĩ đó hai người gần như không ưng ý đối phương. Hết lần này tới lần khác tranh cãi nhau không ai chịu nhường nhịn đối phương. Anh - một linh hồn cầu toàn, vô cùng cao ngạo, cô - một cô gái yêu đời, nhưng vô cùng rõ ràng trong mọi vấn đề. Hai người từ không quen biết nay bị lực hút kỳ lạ gắn kết hai người vào nhau, gần như không thể rời nhau quá hai mét.Chính vì anh là một linh hồn vì vậy Trịnh Tuệ Nhi mới đầu không thể nhìn ra anh luôn theo bên cạnh cô. - Ê nè!! Không biết xấu hổ à? Còn dám thay quần áo trước mặt tôi?Đến khi cả hai nhìn có thể thấy được nhau, anh với cô lại vốn cành thêm ghét bỏ đối phương. Suốt ngày tranh cãi nhau biết bao nhiêu thứ chuyện. - Làm vậy mà coi được hả, anh có còn là con người không vậy tên bỉ ổi này?- Hiện tại tôi cũng không tính là con người, bỉ ổi một chút cũng chả sao…
Đoản ngắn
đọc thử đi rồi cho tui ý kiến nha…
Chấp Niệm
Có những người bước vào đời ta như một cơn gió nhẹ.Không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ ở đó đủ để ta quen với sự hiện diện của họ.Chấp Niệm là câu chuyện về hai con người đi qua tuổi trẻ cùng nhau, giữa những rung động đầu đời, những lựa chọn chưa kịp nói thành lời và những khoảng cách tưởng như nhỏ bé nhưng lại đủ để đổi thay tất cả.Giữa Hà Nội ồn ào, giữa những năm tháng trưởng thành đầy hoang mang, họ học cách yêu, cách buông, và cách đối diện với điều không thể quay lại.Bởi có những thứ ta tưởng mình đã quên,nhưng thật ra chỉ là ta chưa từng buông xuống.…
[Đam Mỹ] Cuộc sống không còn nhàm chán từ khi em gặp được anh.
Đây là truyện mình tự viết, do vốn văn của mình chưa đủ tốt nên sẽ có nhưng lỗi sai từ chính tả hay có thể là cách diễn đạt. Vì vậy nên mọi người khi đọc có thể cho mình nhận về bộ truyện, chỉ ra lỗi sai để mình sửa ạ. Dù có nhiều bộ truyện hay khác nhưng mọi người dành thời gian để đọc truyện của mình, mình cảm ơn nhiều lắm ạ. ❤️❤️ Văn ánBước dạo trên con phố quen, tôi vừa đi vừa suy nghĩ. Cuộc sống, công việc, bạn bè, ... sao tất cả lại quá nhàm chán đến vậy? Phải chúng là do tôi ư? Hay do cuộc đời này quá nhàm chán như chính tôi đã nghĩ. Chẳng có câu trả lời nào được đáp lại cả, chẳng có thứ gì có thể khiến cuộc sống của tôi trở nên thú vị như tôi mong muốn. Sự buồn tẻ đã bao chùm lấy tôi. Tôi cứ bước đi. Đi đến nơi mà tôi mong muốn, một nơi mà tôi sẽ tìm thấy thứ có thể thay đổi ý nghĩ của tôi hay ít nhất là một ai đó. Và . . . dường như tôi đã tìm thấy, một người có thể mở ra một tia sáng trong cuộc đời của mình.Chính là... anh!!! Người thay đổi cuộc đời buồn chán của tôi.…








