Khi tôi ở một mình
Một góc nhỏ kể về những khoảng lặng tôi yêu: nơi tôi được thở, được lắng nghe chính mình và tìm lại tự do dịu dàng giữa ngày thường.…
Một góc nhỏ kể về những khoảng lặng tôi yêu: nơi tôi được thở, được lắng nghe chính mình và tìm lại tự do dịu dàng giữa ngày thường.…
Tôi và cậu đã làm bạn với nhau được 6 năm rồi. Lần đầu tôi gặp cậu là khi tôi mới đi học mầm non. Lúc đó, trong lớp mầm non của tôi, ai cũng ko thích tôi vì tôi ko được xinh xắn, đáng yêu như người ta, mà trái lại tôi lại có một mái tóc xoăn, và tôi rất mập. Ai trong lớp cũng ghét tôi, và trong đó có cậu.z…
"Xin chào mừng bạn đến Dreamland.Một nơi mà mọi giấc mơ đều trở thành sự thật.Và cũng là nơi mà mọi người đều mong ước.Chúng tôi vô cùng hân hạnh khi giúp bạn hạnh phúc."…
Lớp tôi có 45 học sinh.Ít nhất... tôi nhớ là vậy.Nhưng rồi một người biến mất.Không ai còn nhớ cậu ấy từng tồn tại.Ngoại trừ tôi.…
Cả thế giới phải đối mặt với một đại dịch kinh hoàng với tốc độ lay nhiễm khủng khiếp khiến con người chết hàng loạt. Trước tình hình diệt vong của nhân loại, chính phủ của các nước phải dựng lên bức tường chia cắt thế giới ra làm hai phần. một phần là của những người chưa bị nhiễm bệnh (gọi là nơi người sống), phần còn lại gọi là nơi của người chết.…
THÁI CĂN ĐÀM bàn về gốc rễ đạo đức làm người với dụng ý rằng: tài trí của con người chỉ đạt được khi trải qua một quá trình trau dồi, rèn luyện gian khổ, bền bỉ. Sách chứa đựng các nguyên tắc và phương pháp ứng xử linh động của con người biết sống và biết tận dụng một cách tự nhiên và chân phác những ý tưởng tinh túy nhất của ba khuynh hướng tư tưởng hòa đồng trong dòng chảy kỳ diệu, mang sắc thái văn hóa riêng biệt của đời sống xã hội phương Đông: Nhâp thế của Nho giáo, Vô vi của Đạo giáo và Xuất thế của Phật giáo.…
Quay lại thời quá khứ, Nguyễn Nguyên Anh, bị bạo lực học đường và ra đi trong sự oan ức. Chu Khải Thiên sống trong đau khổ vì sự ra đi của NNA. 1 năm sau, Trịnh Ngữ Cầm sẵn sàng bước vào ngồi trường ác quỷ này. Cô trả thù từng người đã hãm hại Nguyễn Nguyên Anh, để từ đây phát hiện ra 1 sự thật kinh hoàng.Một gương mặt thiên thần trong sáng nhưng lại đội nốt ác quỷ. Cậu ta đã gây ra nỗi lầm nhưng lại luôn sống trong sự yêu thương và đồng cảm của mọi người. Một tâm lí méo mó, vặn vẹo và biến thái. Sự tàn độc của cậu đã gây ra bao tội ác. Sự giả tạo ấy, đã đánh lừa mọi người, để sau cùng lớp mặt nạ ấy là hàng loạt tội ác kinh hoàng do chính tay cậu ta sắp xếp.…
Trần Minh Nguyệt nữ pháp y 38 tuổi, mang đôi mắt âm dương, quen đối mặt với cả người sống lẫn kẻ đã chết. Cùng em trai kết nghĩa Trần Thiên Minh cảnh sát cơ động, họ rơi vào vòng xoáy của những ovụ án rùng rợn, từ xác không đầu, vật chứng ám linh, đến lời nguyền cổ xưa và thế lực tà ác đang trỗi dậy. Mỗi linh hồn, mỗi manh mối, mỗi bóng ma đều dẫn đến sự thật kinh hoàng phía sau cái chết. Giữa ranh giới âm - dương, khoa học - tâm linh, liệu họ có phá được những vụ án mà kẻ thủ ác... không còn là con người?…
Chuyện tình bạn cấp 2 đau buồn mong mọi người đọc được dòng này thật sự mình chỉ muốn chia sẻ câu chuyện này cho đỡ buồn mà thôi dạo này thật sự tâm trạng của mình rất suy sụp ,một đứa lớp 9 thì không có gì để kiểu như mệt mỏi thái quá cả nhưng tâm trạng của mình không ổn định lắm chắc là do đang trong độ tuổi nhạy cảm và thêm nữa là mình đang thật sự gặp rắc rối với chuyện gia đình và bạn bè tưởng chừng như mọi người đã bỏ lại mình rồi ,mình chắc là đang mắc chứng lo âu thái quá…
Hai chị em sinh cùng ngày, nhưng một người mang mệnh âm, một người mang mệnh dương. Một người được thờ phụng như thần, người kia lại bị nhốt kín trong phòng đầy bùa chú...Thanh Khê năm Diên Hòa thứ 17 - đêm tế lửa diễn ra, và một người không bao giờ trở lại.Nhiều năm sau, giữa phố thị hiện đại, một cô gái bắt đầu mơ thấy những cặp mắt cháy đỏ trong khói tro, tiếng chuông cổ vọng về từ tầng sâu nhất của ký ức...Đôi khi, những gì bị phong ấn không phải để bảo vệ chúng ta - mà để ngăn chúng ta phá bỏ ranh giới cuối cùng…
Wedges get up! (This chapter is free)A teenager is not a dreamer, but he often feels that his life is like a dream, but beautiful but unreal, especially at night, there are always strange dreams. 26nbsp;In the slumber of his dreams, the young man walked in the sea of incredible dreams. Under the blue sky, sunny daylight shines on the endless clouds and seas. The snow-white clouds seem to have no borders. The waves are flowing into the sea, and the golden 'color' sunlight that flows to the end of the sky is like a blessing of the gods. The sea of clouds, compared with this magnificent picture, the eagles and birds that occasionally cross the sky are as small as duckweed in the sea.In the sea of clouds, there are many "vortex eyes". The nearby clouds are centered on the vortex eyes, or they swirl around slowly or slowly. Some vortex eyes suddenly appear and dissipate. Some vortex eyes are gloomy and dark. Lightning and lightning are dangerous areas for all creatures to avoid, but there are also some vortex eyes that seem to be the long river resting place. The airflow is stable all year round. White clouds are like static cotton. The vortex flows slowly or even hardly to detect.…
Cổng trường mở ra với những sự hamlone bất tận. Câu truyện kể về những ngày đi học chan chứa sự hamloz của 1 cậu bé học sinh.…
Tác giả: Bach Lạc MaiDịch: Lục BíchUploaded: Tuyết Thanh Phong - 雪清风"Gió bụi mười năm, tung tích mười năm, câu chuyện mười năm, với tôi là những tháng ngày ngắn ngủi, với người khác chẳng qua chỉ là mấy mùa hoa nở, mấy độ hoa rơi.Những phong cảnh tôi đã từng đi qua, những câu chuyện tôi đã từng thấy, đều trở thành chất liệu, trở thành văn chương, để gặp gỡ với độc giả của trần thế."…
Tác giả: Dương Tùng LạcThể loại: Ngôn tình Action Tag: Tâm linh, huyền huyễn, ma pháp, cổ đại, trinh thám, kinh dị, bí ẩn, phá án, diệt quỷ, chiến tranhHỏa Ngữ Tầng Mật - Tuyệt Tịch Chi VănFlame Lexicon: The Literature of the AbyssNgười ta thường nói, những nơi ánh sáng không vươn tới là nơi sự thật bắt đầu. Còn tôi, tôi sinh ra ở một nơi mà bóng tối được giáo dục, giảng dạy, rèn giũa thành một thứ học vấn có thể thi tốt nghiệp.Tên của ngôi trường ấy là Noctis Maledictum - một học viện nằm sâu trong rừng vĩnh cửu, nơi sương mù không bao giờ tan và tiếng chuông gọi hồn ngân vang vào mỗi rạng đông. Những bức tường phủ rêu cổ kính, những cửa sổ mờ sương như đôi mắt lặng lẽ của người chết, và hành lang dài vô tận với những bức họa không bao giờ cũ. Ở nơi ấy, học sinh không chọn môn học - chính môn học chọn lấy linh hồn của học sinh. Và lớp tôi... lớp Huyền Ngữ, là nơi ngôn từ có thể viết lại số mệnh.Tôi đã học ở đó, hoặc có thể chỉ là tôi từng xuất hiện nơi đó như một cái bóng. Tôi không thích kể về mình. Những ai hỏi tôi là ai thường không nhận được câu trả lời thỏa đáng. Tôi là một người không giỏi hiện diện trong ký ức của người khác, và cũng không tha thiết với việc định hình bản thân qua những câu chuyện. Nhưng nếu bạn buộc tôi phải nói - thì có lẽ tôi là người đã nhìn thấy ngọn lửa đầu tiên bùng lên từ những trang sách câm lặng.Tên tôi... à, bạn không cần nhớ đâu. Hãy cứ gọi tôi bằng bất kỳ cái tên nào bạn muốn, miễn là nó không có khả năng triệu hồi tôi vào lúc nửa đêm.Tôi …
Dịch: LAM LINHGiới thiệu: Kiểm tra bản thân phát hiện bị điếc, bệnh tật ốm yếu, vô gia cư.Rất tốt, Kỷ Nguyễn dựa lưng vào giường bệnh, không thoải mái, nằm rồi tính sau.Ngay từ đầu, Cố Tu Nghĩa lạnh lùng thờ ơ nói: "Hợp đồng sẽ kết thúc sau ba năm, tôi hy vọng lúc đó cậu tự động rời đi"Kỷ Nguyễn nhận ốc tai điện tử, nhíu mày đôi mắt mệt mỏi nói: "Xin lỗi tôi không nghe rõ, có thể nói lại được không?"Cố Tu Nghĩa: "...hay là cậu nghỉ ngơi đi"Sau đó bạch nguyệt quang của công xuất hiện và lôi ra một tập tài liệu tức giận nói: "Cậu nghĩ anh ấy cưới cậu là vì yêu cậu chắc? chẳng qua là vì ngoại hình của cậu giống tôi, người anh ấy yêu nhất chỉ có tôi."Kỷ Nguyễn sờ soạng tự nói với chính mình: "Ốc tai của tôi đâu..."Cậu ấy vô tình ngã khỏi giường bệnh, chuông báo động vang lên khắp bệnh viện. Một giây sau, hắn cùng bác sĩ và vệ sĩ xông vào phòng bệnh, ôm cậu lên ,tức giận nói: "Không phải tôi đã nói không cho phép cậu rời khỏi giường bệnh rồi sao?!"Kỷ Nguyễn ngây người nhìn môi hắn, chớp chớp đôi mắt mờ mịt nhìn hắn.Cố Tu Nghĩa hít vào một hơi, sự tức giận ban nãy hoàn toàn biến mất. Hắn nghiêng người hôn lên tai Kỷ Nguyễn, trong lòng vẫn còn hoảng hốt: "Không sao, đừng sợ, tôi nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho em."Kỷ Nguyễn:...…