Cà Phê Với Người Lạ-Phan Ý Yên
"Tôi chỉ mong ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này và trả lời bằng một cái chạm tay thật khẽ. Rồi thôi." - Phan Ý Yên…
"Tôi chỉ mong ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này và trả lời bằng một cái chạm tay thật khẽ. Rồi thôi." - Phan Ý Yên…
ar(e)(o)v(e)(o)-05.…
Không phải nỗi đau nào cũng có thể diễn tả thành lời.Không phải ký ức nào cũng có thể buông bỏ như chưa từng tồn tại.Dương Nhật Hạ - "Mặt Trời Mùa Hạ" - cô thiếu nữ trong sáng thuần khiết. Cứ ngỡ Hạ sẽ là ánh nắng của một ai đó, nhưng thật ra cô mới chính là người cần một "ánh nắng" không quá gắt nhưng vừa đủ để sưởi ấm trái tim đang chết dần chết mòn. An Minh Đông - "Cơn Mưa Nhỏ Mùa Đông" - chàng thiếu niên mang nhiều hoài bão. Nếu được ví Đông như một mặt trời nhỏ. Thì có lẽ cậu sẽ là tia sáng le lói chiếu vào cuộc đời u buồn của Nhật Hạ. Đông-Hạ. Hai cái tên, hai cuộc đời. Lặng lẽ chữa lành, sưởi ấm cho đối phương. Và ba viên kẹo dâu luôn nằm trong trái tim của một thiếu nữ mãi mãi ở độ tuổi 18.…
Nơi này, hắn có được sự ấm áp của gia đình , có bằng hữu và đặc biệt là có nàng , người mà hắn yêu nhất .Nhưng thù của phụ mẫu hận của gia tộc đã chia cắt 2 người bên sự thù hận , " Ly kiếp này liệu ta có thể bên nàng " Hơi!! mới viết truyện còn nhiều sai sót mọi người bỏ qua giùm tôi nhaThể loại truyện là truyện trọng sinh ,huyền huyễn, tiên hiệp nhà các pn…