Trọng sinh chi độc nhãn ma y
Kiếp trước cô bị người hại chết, trọng sinh trở lại lúc 18 tuổi, kiếp này cô quyết không để bị tổn thương. Chỉ vài năm, thương giới xuất hiện truyền kì, y giới xuất hiện thần thoại, một bước bước tạo dựng sự nghiệp!…
Kiếp trước cô bị người hại chết, trọng sinh trở lại lúc 18 tuổi, kiếp này cô quyết không để bị tổn thương. Chỉ vài năm, thương giới xuất hiện truyền kì, y giới xuất hiện thần thoại, một bước bước tạo dựng sự nghiệp!…
Cùng xem lại artworks một năm trước của tớ nào ( ͡° ͜ʖ ͡°)Bạn nào thắc mắc tên là Natsumi-Kyoko thì đây là DA cũ của tớ nhé :)…
Đúng Lúc Cùng Bạo Quân Cùng Gối NgủThân Đa HòaConvert: tieuquyen28Link: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=153891Doanh Doanh xuyên đến trong một quyển sách, nhất tâm muốn tránh đi nguyên lai bạo quân nam chủ, quá chính mình cuộc sống.Sau đó nàng nhặt được một cái bị khi dễ thảm hề hề thiếu niên, thiếu niên lại ngoan lại nhuyễn, nàng rất là tâm thích.Nhưng là sau này nàng phát hiện. . . Cái này tại trước mặt nàng chính trực thuần lương Tiểu Quai xảo tâm là hung ác nham hiểm lạnh lùng xà tinh bệnh.Lại sau này, Doanh Doanh phát hiện một sự kiện, thiếu niên là trong quyển sách này nàng tránh không kịp nhân. . .Mắt mù jpgSau đó hắn còn coi trọng nàng, muốn đem nàng hoàn toàn nạp vì chính mình sở hữu vật này.Doanh Doanh bị tức khóc.Phù Gia khóe môi như có như không ôm lấy, "Như thế nào, đối vi phu không hài lòng.""Không, không có." Ô ô ô, làm sao dám không hài lòng.Chiếm hữu dục kiêu ngạo xà tinh bệnh v phật tâm bao che khuyết điểm tiểu mĩ nữu.…
Là tiếng lòng của 1 con fan girl đang héo mòn theo năm tháng…
Đây là lần đầu viết truyện có gì sai sót mong mọi người bỏ qua vào truyện nào mọi người…
ar(e)(o)v(e)(o)-05.…
Mình viết lại truyện của Tác Giả TríKhông có nam chính đây là câu truyện nữ chính kể về những mối tình của mình. Bìa truyện mình tìm không thấy nên lấy đại một bìa trên mạng. Chúc các bạn đọc vui vẻ…
Viết vì tình yêu lớn lao dành cho cái thuyền này.…
"Tôi chỉ mong ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này và trả lời bằng một cái chạm tay thật khẽ. Rồi thôi." - Phan Ý Yên…