Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
Do mk chỉ biết mỗi tên 2 nhân vật In và Sun thôi nên tên của các nhân vật phụ trong truyện mk sẽ tự đặt ra nhé *thông cảm nha ~* Truyện sẽ viết tiếp cho phim tình yêu vô vọng và xoay qua tình yêu và niềm tin của Sun dành cho In nha…
Đặng Văn Lâm - Quế Ngọc Hải------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất.Nhưng đơn phương yêu anh, là việc dại khờ nhất mà em tự nguyện làm.…
Đây là nơi lưu giữ tuyển tập những ý tưởng vụn vặt mà mình không thể bỏ vào các fic lớn được, nên sẽ để tạm ở đây. Nếu một ngày nào đó rảnh rỗi quay lại có thể sẽ phát triển thành các fic lớn hơn.Những câu truyện trong đây chỉ là các oneshot chỉ gồm 1- 2 chương thôi, nên là nếu mn thấy không thích chương này thì có thể đọc chương khác, hoan hỉ ạ!Bối cảnh và các nhân vật đều là ngẫu nhiên và hư cấu, không có ý ám chỉ bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.Chúc mn đọc vui vẻ ạ!…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
Đến một ngày khi người vợ không thể chịu đựng nổi nữa, điều gì sẽ xảy ra với người chồng ? Trong nhiều năm qua đứa con trai thật sự không phải là con ruột của mình? Nếu như vai trò của người chồng và người vợ bị hoán đổi, sẽ có chuyện gì xảy ra?Nguồn: Ngôn Phong comics. comLink: https://ngonphongcomics.com…
Mùa hè năm ấy, chàng trai đó như ánh dương rực rỡ bước vào cuộc đời tôi. Ánh nắng của anh dịu dàng mà rực rỡ. Nếu có thể, tôi chỉ muốn nói với anh rằng: " Nếu ai đó được cùng anh đi qua những giông bão thì xin hãy là em."…
Sau chuỗi ngày mệt mỏi nghiêng cánh ô che dòng cảm xúc, che đi giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi, dường như... em đã không còn đau nữa rồi.____Phương Tử Du là một chàng sinh viên vừa tốt nghiệp chuyên ngành văn học, để cảm nhận chân thực hơn về cuộc sống sau bao năm miệt mài đèn sách, đồng thời tìm nguồn cảm hứng cho tác phẩm mới của mình, cậu quyết định tham gia một đoàn tình nguyện ngắn hạn, trở thành giáo viên tạm thời nơi vùng núi xa xăm phía Bắc. Tại đây, Tử Du gặp lại mối tình đơn phương dang dở của mình - Trần Hạ Vũ - người mà cậu vừa tỏ tình thất bại cách đây không lâu.Dù Hạ Vũ tỏ ra bài xích vì cho rằng cậu theo đuôi mình đến tận non cao, nhưng Tử Du vẫn hăng hái bắt đầu hành trình cưa đổ hắn từ đầu, song song với đó là những câu chuyện về chuyến hành trình mang con chữ đến bản cao cho các em nhỏ miền núi hẻo lánh.Từ núi non trùng điệp, nơi cỏ cây xanh mướt cùng mùi thơm lúa mới của ruộng bậc thang, đến chốn đô thị phồn hoa tấp nập, nơi quá khứ chưa từng ngủ yên lần nữa vây lấy tâm hồn người thương tổn. Tình yêu, lý tưởng, định kiến cùng những nỗi sợ sâu thẳm nơi tâm hồn, liệu họ có vượt qua tất cả ranh giới để chạm đến linh hồn nhau?____Về cái tên Phương Tử Du: Tử Du là con lai Việt - Đài, cậu theo họ mẹ và có khoảng thời gian sinh sống ở Đài trong thời thơ ấu, sẽ được tiết lộ cụ thể trong truyện.…
Sau hôm Đại sứ shopee mình lỡ thích một bạn trường khác, chưa nào giờ thấy người hợp mình vậy luôn Á. Mình muốn viết cuộc hành trình theo đuổi anh ấy lên đây mong nhận được lời khuyên từ mọi người 🥰…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…