[ NagiMikan ] Cậu là hi vọng của tôi
trong truyện có phần ngoại cảnh ạ vã quá tự đẻ hàng vậy 🤧💦🥺…
trong truyện có phần ngoại cảnh ạ vã quá tự đẻ hàng vậy 🤧💦🥺…
soạn thảo văn án. lập luận của cuộc sống.…
Haruka có hai đứa em , có điều đứa bị bỏ rơi giống cậu lại là đứa giữa, vì là chênh lệch nhau 4 năm nên hai đưa khá thân , và vì Haruka muốn làm trùm Fuurin của thị trấn Makochi phố mua sắm Tonpuu nên đứa em gái của cậu được một vé chuyển trường cùng anh trai nó , con bé không quan tâm lắm nhưng mà chuyển sang môi trường mới cũng không tệ .Thậm chí nó còn được xem anh trai nó đánh nhau toả sáng .Được yêu quý và tôn trọng , và hơn hết con bé có thể có anh rể ...Muahaha cuối cùng cũng tới ngày này .…
Tác giả: Mình đặt tên tác phẩm là No name, vì có những cảm xúc mà chúng ta không biết gọi tên và định nghĩa được nó là gì.Qua đây mình muốn chia sẽ về những câu chuyện, đoạn trích, truyện ngắn nào đó với mọi người .Mong các bạn sẽ thích đứa con tinh thần này của mình…
- p1 Là tổng hợp đoản, ngắn về Taelice đã end 100 phần.-P2 này vịt sẽ ra nhiều cháp hơn là p1 nhé nên mn cứ thỏa mãi đọc nha ><- Đôi khi tiêu đề nó không nói nên ND chỉ là những mẫu hội thoại ngắn, đoản/ văn ngắn thui nha mấy bồ.P/s : mấy má anti không thích thì cút mọi cmt tiêu cực sẽ được xóa và mình sẽ cho người đó ăn Block đó ạ. Mình ko thích phong ba bão táp chỉ thích hòa bình, yên lặng nên monh mấy bợn anti hãy nhẹ nhàng thoát ra bên ngoài ạ ở ngoài có rất nhiều truyện hợp gu vs mấy bạn nên mâyy bạn cứ chọn mà đọc nhé ! :))…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Mục Tử Linh 22 tuổi cô đã qua đêm với một người đàn ông........…
Những bông hoa xinh đẹp mang trên mình sắc đỏ của máu, bén rễ và đâm chồi bên trong thân thể kiệt quệ của gã đàn ông si tình. Chúng biến thứ tình cảm đơn phương điên dại mà gã ta giấu kín trong lòng trở thành chất dinh dưỡng, bao phủ nội tạng của gã ta bằng những bông hoa đỏ thẫm đầy gai nhọn khiến cho chúng rỉ máu trong đau khổ. Và cứ như thế, gã ta để cho những bông hoa nhuốm máu phát triển bên trong cơ thể mình, nuôi dưỡng chúng bằng thứ tình cảm đơn phương dạt dào và sâu lắng như biển cả. Nhiều năm trôi qua, trong lòng gã giờ đã tồn tại một cánh đồng hoa bạt ngàn vô tận, với sắc đỏ hoang dại mang màu máu trải dài tới tận chân trời. Cánh đồng ấy chính là tình cảm mà gã đã dành cho Luffy. Nó cứ không ngừng trải rộng, trải rộng ra mãi, tưởng chừng như không có hồi kết, cho tới khi gã cảm thấy kiệt sức, quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi trong giấc mộng tràn ngập hình ảnh của cậu…
Một lần cảm nắng kéo dài tận 7 năm.Tác giả: Phương Rùa Tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ... Đó vẫn là một mối tình đơn phương chưa có điểm dừng, bởi, dù đã 7 năm, hình bóng cậu vẫn chưa hề phai nhạt trong tâm trí tôi. Tình yêu đơn phương quả thực rất giống một thanh chocolate đen. Vị đắng nhiều hơn ngọt nhưng để lại một dư vị thật đậm sâu, làm chúng ta muốn cắn thêm miếng nữa để cảm nhận hương vị quyến rũ đó. Thanh chocolate đen, thơm mùi cacao, ăn chẳng ngán, tuy chẳng ngọt vẫn làm ta mê mẩn. Cũng giống như tình yêu đơn phương, dù đắng, dù chẳng đi về đâu vẫn khiến ta vì chút ngọt ngào thoảng qua mà đâm đầu. Tình yêu giống như chất gây nghiện, đã thử sẽ lún sâu, đến cuối chẳng thể thoát ra nổi, để bản thân chìm trong vòng xoáy phức tạp của cảm xúc. Nhưng dư vị ngọt ngào sẽ còn mãi, để lại trong tâm trí tôi những kí ức đẹp nhất. Để tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ, chuyện tình trong sáng của một cô gái thơ ngây đã lỡ phải lòng cậu bạn cùng bàn...…
Là ái tình hay nghiệt duyên còn chưa rõ...Vương Tuấn Dũng - Hoàng Minh Minh…
Au :dauhuthui293Cover : TaegangerDevilĐã được au đồng ý cho coverCâu chuyện về một cô công chúa được gả đến đất nước Tây Lương - nữ nhi quốc, tại đây cô gặp được tri kỷ của mình. Tình yêu của họ dần nảy mầm. Họ cùng nhau đối mặt với những biến cố, trở ngại. Và cuối cùng cũng có thể bình yên bên nhau suốt quãng đời còn lạihttps://www.wattpad.com/story/340556996-b%C3%A1ch-h%E1%BB%A3p-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt-ho%C3%A0n-t%C3%A2y-l%C6%B0%C6%A1ng?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=taeganger-devil&wp_originator=yfedpsrzv46zvjpnxhmpouztionpacuhec85r8%2fbygtif7rdgziahrbkgpoggivwcxk%2fvyy3dqk4olx7roll52rkz3o4bhewmwxbrty1ev%2brhypdrvqswbqrwzxd2z2n…
Nốt Trầm - Một tình yêu lặng lẽ, buồn bã nhưng sâu sắc.Trong bản nhạc của cuộc đời, có những nốt cao rực rỡ như hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng có những nốt trầm, nhẹ nhàng mà da diết, như một mối tình đơn phương không thể nói thành lời.Tình yêu mang tên Nốt Trầm không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng ánh nhìn vụng trộm, từng lời quan tâm giấu kín. Đó là cảm giác vừa ngọt ngào vừa đắng cay - hạnh phúc khi được dõi theo người ấy, nhưng cũng đau lòng khi biết rằng mình chỉ là một người đứng sau.Giống như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng, tình yêu này không rực rỡ nhưng lại có sức lay động mãnh liệt, bởi nó chứa đựng sự chân thành, nhẫn nại và cả những cảm xúc không thể thổ lộ thành lời. Nốt Trầm là tiếng lòng của những trái tim yêu nhưng không được yêu lại, âm thầm chờ đợi dù biết trước kết cục.Dù buồn, nhưng đôi khi, một nốt trầm lại làm cho bản nhạc cuộc đời trở nên sâu lắng và đáng nhớ hơn...…
"Tôi với cậu quen biết nhau 6 tháng, ở bên nhau nửa năm, tôi đã dành tình cảm chân thật nhất để yêu cậu, nhưng một tiếng gọi tôi là Bảo Bối từ cậu cũng chưa từng được nghe qua..."…
Hình như Huy cảm nhận được đùi tôi đang run, giọng đọc thì không ra hơi tay thì di chuyển cây thước loạn xạ lên khuôn mặt hắn khiến hắn khẽ run run đôi mi mà mở mắt ra. Mắt hai đứa nhóc đối diện dán chặt vào nhau nhưng thay vì là cảnh lãng mạn mắt ta chạm mắt chàng thì thay vào đó Huy cũng bị tôi làm cười theo. Cả hai đứa cười khúc khích dưới ánh mắt dõi theo của 44 người.…
Đây là một câu chuyện dựa kịch tình ca đam mỹ "Nhất Bái Thiên Địa". Mình không biết là có vừa lòng tất cả các bạn không, nhưng mong mọi người sẽ thích!!!…
Mười ba năm trước, Minh Nguyệt kiên trì theo đuổi anh suốt một ngàn bốn trăm năm mươi chín ngày. Anh dứt khoát ra đi, chẳng quay đầu đáp lại.Mười ba năm sau, anh đột ngột trở về. Minh Nguyệt lùi một bước, anh chủ động tiến ba bước. Minh Nguyệt càng muốn vạch rõ ranh giới, anh càng tích cực xoá đi."Con người anh đúng là không có gì ngoài kiêu ngạo. Có thể trích một phần ra làm việc hữu ích nào khác không?""Không, toàn bộ kiêu ngạo của anh đều bận lắm.""Bận làm gì?""Yêu em."Tình cảm đôi khi đơn giản là chỉ cần thời gian để xác nhận. Đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra, dù có ra sức phủ định đến mức nào, tiềm thức vẫn không chối bỏ được yêu thương.Drago chính là điểm giao của rất-nhiều-chân-lý như vậy.Hệ liệt này bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng thôi.Dành cho những ai tìm kiếm ở đời ngọt ngào, dịu dàng từ những câu chuyện tình....P/s: "Nhưng mãi mãi trong những năm tháng của cuộc đời, tôi sẽ vẫn là một mắt xích giữa những vòng tròn của các mối quan hệ, của những trò đùa, những vở kịch, những thước phim dài hàng chục năm mà tôi vốn chỉ là một vai diễn."*Dành tặng bạn tôi, cảm ơn thật nhiều, VTGA.…
Đơn phương giống như 1 kẻ ngốc đứng đợi cột đèn hư vậy . Dù biết rằng đèn sẽ chẳng chuyển sang xanh nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cho đến khi nó tắt lịm...…
Summary: Tất cả chỉ là một trò đùa thôi mà...?!Warnings: Nhân vật không thuộc về tôi. Họ thuộc về nhau. Sản phẩm viết ra không nhằm mục đích lợi nhuận. Vui lòng không copy, sửa xóa và đăng lên các trang web khác, xin cảm ơn.A/N: Lâu lắm không viết về cặp này nên nếu có gì sai sót mong mọi người thứ lỗi =)))…
Ký ức của một tình yêu đơn phương là một truyện ngắn tâm lý - tình cảm kể về mối tình đơn phương thầm lặng kéo dài suốt mười năm của một chàng trai dành cho người bạn thân nhất của mình. Trong khoảnh khắc rời thành phố sau ngày cưới của người ấy, chỉ một tấm thiệp cưới cất trong túi áo cũng đủ kéo nhân vật trở về với những ký ức thanh xuân tưởng đã ngủ yên.Không có những lời tỏ tình, không có những hứa hẹn hay chia ly ồn ào, câu chuyện chỉ là dòng hồi ức nhẹ nhàng nhưng day dứt về một tình cảm chưa từng được gọi tên. Giữa tiếng còi tàu, sân ga cuối ngày và chuyến tàu lặng lẽ rời bến, tác phẩm gửi gắm thông điệp rằng có những người chỉ đi cùng ta một quãng đường, nhưng ký ức về họ lại theo ta suốt cả cuộc đời. Đôi khi, điều đau lòng nhất không phải là không được yêu, mà là phải mỉm cười chúc phúc cho người mình đã âm thầm thương bằng cả tuổi trẻ.…
Thế nào là tình yêu?Chưa từng có ai định nghĩa được tình yêu. Không phải do nó quá phức tạp hay khó nói, mà là đối với mỗi người, tình yêu vốn dĩ rất khác nhau, vì vậy mà chỉ có thể tự mình cảm nhận, không phải qua lời nói mà xuất phát từ trái tim chân thành.…