Tuộc và Vịt cùng câu chuyện yêu xa 😎
Là một vài dòng kể về câu chuyện 2 đứa Bắc Nam yêu nhau 🦆🐙…
Là một vài dòng kể về câu chuyện 2 đứa Bắc Nam yêu nhau 🦆🐙…
Sẽ có bốc phốt, tục tĩu các thứ =)))Xả ảnh các thứ =))Xàm lồn các thứ =)))Cũng sẽ là trash book của tớ :'D…
Khi đại dịch biến con người thành những sinh vật gào xé nhau, Audrey - một cô gái mang trong mình bí mật bị chôn giấu của dự án Astra - buộc phải trở về tìm gia đình giữa thế giới đang sụp đổ.Nhưng sai lầm của một quyết định đã cướp đi mẹ và em trai cô ngay trước mắt.Tội lỗi.Nỗi đau.Và khát khao trả thù dẫn Audrey lao vào hành trình đẫm máu, nơi cô gặp Ari - chàng trai mang trái tim kiên định giữa hỗn loạn.Cùng nhau, họ đối mặt với Mẫu Số Không, sự thật về nguồn gốc Audrey.Khi hòa bình được dựng lại từ tro tàn, Audrey phải học cách tha thứ cho chính mình... và tìm ra ánh sáng từ chính nơi từng là bóng tối.Đây là câu chuyện về:• tình thân bị mất mát và tìm lại• tình yêu nảy nở giữa tận thế• một cô gái tưởng là vũ khí nhưng hóa ra là hy vọng• những người sống sót tìm lại cuộc đời bình yên• và một thế giới hồi sinh nhờ những trái tim vẫn còn biết yêu."Nếu tôi không thể bảo vệ họ trong đời thật, tôi sẽ giữ họ sống mãi trong ánh đèn mà tôi thắp mỗi đêm."…
nữ chính là một cô gái nhẹ nhàng thùy mị là con của một gia đình giàu nhất nhì của đô thị. cô năm nay 20t và có một người chị sinh đôi nhưng chị ấy không may đã qua đời năm 16t điều đó đã để lại một vết thương sâu trong lòng cô. nam chính là một người lạnh lùng, máu lạnh, giết nhiều người hàng loạt.…
Góc giao lưu be bé của tớ :3~…
Mặc Liên Thành và Khúc Đàn Nhi là 2 người có duyên gặp nhau Hai người này đầu tiên ghét nhau, xong rồi đến đánh nhau rồi đến yêu nhau. Nguyện sẽ sống chết có nha…
AhihihihihihihihihiChỉ là 1 số chuyện khi tui chơi game á màWarning: có chửi tục, ship sủng các thứ, nếu không thích xin dừng đọc ngay kẻo gây chuyện thì khổ…
Ngốc nghếch tuổi trẻ viết cho đỡ buồn…
Nơi để mình đăng mấy bức tranh tự vẽ (bậy), trong đó có bao gồm cả tranh mấy đứa con tinh thần của mình.Cảnh báo trước về tay nghề của mình, tranh xấu lắm đọ, mình còn gà lắm. =)))Mình chính là cái thể loại người mà vẽ nghiêm túc thì không nổi vì quá lười (một phần nữa là ba mẹ đang cấm cho vẽ, phải ôm sketchbook vào phòng tắm lén vẽ TvT) và vẽ bậy thì chẳng ra được cái hồn hiết gì. =)))Chủ yếu là vẽ chì, thi thoảng sẽ có marker hay brush nhưng trăm năm mới có một bức, còn màu nước thì là tỉ năm nhé. =)))…
Tên truyện: Băng giá & Băng lãnhTác giả: Bạch Băng Hồ ĐiệpĐọc rồi sẽ biết........................…
-"Trần Thế Phong, mày đứng lại đó cho tao!" Đó có lẽ là câu nói mà tôi Trần Thế Phong sẽ không bao gIờ có thể nghe lại được nữa. Có lẽ người ta bảo: "Những thứ khiến chúng ta cười trong quá khứ cũng có thể khiến ta khóc trong hiện tại" là đúng. Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một hoặc nhiều điều hối tiếc lớn nhất. Tôi cũng vậy, một điều khiến tôi như muốn từ bỏ tất cả để giải toả mọi thứ:-"Tao nhớ mày Lê Tuấn Vũ!mày ở lại với tao được không?". -Ngày 20/1/2018-…
...Dont call my name..just call me:Sky…
"Ổ sìn tranh" của toi :33Khi ngứa tay quá làm gì, vẽ để thỏa mãn bản thân chứ sao =v=) ~Trình toi còn non nên rất mong được các bác góp ý và ủng hộ toi. Đừng ném đá nhé ỤwUBìa by me - Kagami#Kagami…
Định nói: "Tao biết, tao đã linh cảm thấy khi hai người gặp nhau thể nào cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó nên tao không bao giờ muốn giới thiệu hai người với nhau!"Biết làm sao khi cô cũng không hiểu tại sao ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy người ấy, cô cảm giác như tim bị bóp nghẹt, ngừng đập, run rẩy. Cô ấy biết đó là người yêu của bạn mình mà không đừng lại được si mê, không đừng lại được say đắm. Những gì cô làm sau khoảng khắc ánh nhìn đầu tiên ấy chỉ là để khoả lấp sự bối rối trước hình dáng đi thẳng vào trí não mình. Cô biết cô điên, cô biết cô sai. Cô đã cố chạy trốn, nhưng tại sao những sự gặp gỡ tình cờ cứ làm cô đau khổ. Tại sao lại nhìn cô như vậy, tại sao lại quan tâm cô, tại sao lại tình cờ gặp cô trên chuyến xe buýt ấy? Dù nhủ lòng mình rằng đó không phải của mình, không bao giờ là của mình, khi nhìn bóng lưng ấy ngay trước mặt, cô không thể kiềm được việc giơ tay ôm choàng người ấy, và khóc, nói em muốn chỉ ôm anh một lần thôi. Cho em một phút, em muốn đánh cắp một phút cho riêng mình. Giá lúc đó anh dừng lại, giá lúc đó cô có một chút lý trí. Bọn họ không có một nửa lý trí đó. Anh nắm đôi tay cô rồi quay lại ôm cô một cái ôm nghẹt thở. Trái tim cô vỡ oà sung sướng. Anh nói em điên rồi, anh cũng điên rồi. ..…
トドコとイチマツの恋-niisan…