đoản RonMin part 1
Reup lại từ wp RonMin'heavenmình là tác giả nên các bạn khỏi thắc mắc kêu mình đi ăn cắp nhé…
Reup lại từ wp RonMin'heavenmình là tác giả nên các bạn khỏi thắc mắc kêu mình đi ăn cắp nhé…
cô yêu hắn hắn lấy lần đầu của côhắn hứa chỉ có mk côhắn thất hứahắn kêu cô làm tình nhân của hắn.......cô có thaicô bỏ điđể lại hắn tuyệt vọng........…
"Hệ thống nữ thần đang kêu gọi linh hồn của bạn""Đang thu thập các mảnh vỡ""Báo cáo""Đã kết nối linh hồn đi lạc thành công"…
textfic, song tính, siêu dâm, sexjoke, out of character, j4f, r18.…
Vào 1 đêm trăng tròn , ánh sáng thanh khiết nhưng lạnh lẽo , cô đơn ấy làm nổi bật tòa lâu đài u mịch , đầy quỷ dị của Tát Na Đặc Tư . Đã 100 năm trôi qua nhưng nỗi nhớ người mình yêu của vị thân vương hấp huyết quỷ chưa bao giờ suy giảm. Những cánh hoa tường vi " không bao giờ rụng " cũng nhớ tiếng cười của người nào đó... - Thân vương , đã đến lúc dùng bữa tối rồi ạ Tiếng nói của cô hầu việc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tát Na Đặc Tư , hắn chậm rãi đứng dậy , chuẩn bị xoay người bước đi.... ... RẦM ...!!! - Ai da...- Một tiếng kêu đầy oán hận vang lên - Tại sao lần nào cũng đáp đất ở 1 nơi quái dị thế này ? Tát Na Đặc Tư lập tức dừng bước, rõ ràng hắn đã giăng kết giới, sao lại có người có thể bước vào ? - Có vẻ bữa tối ngày hôm nay của chúng ta có 1 vị khách k mời mà tới, tốt nhất các ngươi hãy lui vào trong để ta ra giải quyết. - Dạ, thân vương thận trọng... - Á á á... ngươi đừng lại gần ta... hu hu... máu ta k ngon đâu...- Giọng nói đó tiếp tục vang lên nhưng lần này đầy hoảng sợ. ~ đây là truyện đầu tiên mình viết , lấy cảm hứng từ 2 bộ truyện tranh mình vô cùng yêu thích , mong các bạn đón đọc và ủng hộ ~…
Sự sủng ái của các caca thật tốt !!!…
Ở nhà một mình. bạn kêu những đứa bạn khốn nạn ra chơi những trò chơi điên dại. khi lớn lên thì ko dám nữa. sau đây em xin kể với các bác chuyện trầm mãi mà ko nghĩ ra.…
-lucyyyyyy- làm gì kêu tên tớ lớn vậy natsu?- tớ thấy mấy ngôi sao đẹp như cậu nên tớ là đấy đọc đi…
Ô hô cái tên cao kều này , ngươi sao dám gọi ta là vợ ? Couple : Linh x Long Mong mọi người ủng hộ ạ !!!…
"Macaron ăn cùng với kẹo dẻo, cũng giống như em sẽ mãi ở bên anh"…
Inspired by "Em là bà nội của anh"…
Tên truyện Hán Việt: Vạn thú triều hoàngTác giả: Vũ Phiến Họa ThủySố chương: 6103Tình trạng Raw: Hoàn thànhEditor: WewyTình trạng edit: Đang lết.Nguồn truyện: https://wikidich1.com/truyen/van-thu-trieu-hoang-W3uyrVS4CCGo4hJT[Giới thiệu tác giả: Kim bài tác giả - đại thần Tiễn Vũ nổi tiếng với 2 tác phẩm xuất sắc Triệu hồi sư & Ngự linh nữ đạo rời nhà cũ Tiêu Tương đổi bút danh thành Vũ Phiến Họa Thủy, kí hợp đồng sách mới tại QQ đọc (Vân Khởi), hứa hẹn sẽ là 1 siêu phẩm tu tiên được chờ mong trong năm nay và năm sau]Sát thủ trọng sinh? No! Phế tài báo thù? Out!Lấy cuồng ức cuồng, lấy ma tu ma!Trấn ma chi huyết, vừa mới sinh trong nghiệp hỏa, bị lão cha cho một cái tát đưa đến ba ngàn năm sau tránh họa!Mười sáu tuổi huyết mạch thức tỉnh, linh thạch nhận chủ, thiếu nữ ngực nhỏ, dựa vào pháp bảo dung hợp, thực hiện sự nghiệp to lớn 36F.Dung mạo tuyệt thế, bị nhóm thiên kiêu thế tử vẻ mặt si mê ca ngợi: "Họa thủy!"Tài nấu nướng ma quỷ, bị nhóm hung thú vẻ mặt sợ hãi khiếu nại: "Họa thủy......"Kỹ năng hố người vô sỉ, bị hàng tỉ tu sĩ thần tiêu đại giới phẫn nộ phun nước miếng: "Họa thủy! Họa thủy! Họa thủy! Ba ngàn năm nay, ngươi là Họa Thủy lớn nhất!"Nam chủ tinh thần phân liệt, trước khi thức tỉnh có bốn thuộc tính: Ngốc! Trung! Manh! Tiện! Sau khi thức tỉnh có bốn thuộc tính lớn: Soái! Cường! Phú! Tiện tiện tiện tiện tiện......…
CHAP 1 "Vương Nguyên, anh về rồi đây " Vương Tuấn Khải bước vào nhà với nụ cười ôn nhu thường thấy. "Vương Nguyên nhi , Vương Nguyên nhi , em đâu rồi? Có phải là muốn cùng anh chơi trốn tìm nữa không ? " Nói rồi anh tiếp tục tìm kiếm khắp căn nhà. Sau một lúc lâu tìm kiếm, Vương Tuấn Khải thật sự tức giận rồi "Em mau ra đây đi, hôm nay anh có mua rất nhiều thứ em thích ăn, đừng đùa nữa, anh không vui đâu. " Tiếng nói của anh vang vọng khắp căn nhà nhưng đáp lại anh vẫn là sự im lặng. "Nguyên Nguyên, ra đây đi, anh giận thật đấy. " Khuôn mặt của Vương Tuấn Khải đã đen đến đáng sợ. Thật kì lạ, ngày thường mỗi khi anh nói anh giận rồi Nguyên Nguyên sẽ lập tức chạy ra cười với anh đến khi anh nở nụ cười mới thôi, nhưng sao hôm nay vẫn không thấy bóng dáng. Anh tiếp tục gọi "Nguyên Nguyên, Nguyên Tử, Nhị Nguyên, em mau ra đây, mau ra đây đi... " nhưng rốt cuộc vẫn chỉ còn lại tiếng anh với không gian im ắng của ngôi nhà. Anh tiếp tục kêu, cho đến khi trời…
Thể loại: 1vs1, cổ đại, chính đấu, đam mỹ, HE, trọng sinhConvert by Vanhocthanh.blogspot.comhttp://vnsharing.site/forum/showthread.php?t=97617Văn án:Kiếp trước hầu phủ công tử Thẩm Khiêm vì làm tình nhân đăng thượng ngôi vị hoàng đế mười bốn năm qua từng bước kinh doanh, thậm chí nhẫn tâm giết chết lưu luyến si mê hắn nhiều năm Hạ Thích Lạc.Nhưng mà bị tình nhân phản bội thương tổn sau, mới biết hiểu lúc trước tình thâm ý trọng là cỡ nào không dễ cùng trân quý, chính là, tư nhân đã qua đời, chỉ có đâm chết tại hắn mộ tiền còn hắn một đời tình thâm.Khả vận mệnh lại chưa từng kết thúc tính mạng của hắn, hắn trọng sinh quay về mười bốn tuổi, năm ấy đào hoa nở rộ, hắn còn xuyên qua ở phía sau viện mãn phiến đào lâm trung, còn chưa gặp cái kia phụ lòng nhân, hắn phía sau như cũ đứng cái kia kêu Hạ Thích Lạc nam tử. . . Hết thảy còn kịp quay đầu.…
Phong Lưu Đấu Oan GiaTác giả: Trạm LượngNguồn: http://goctruyen.com.Văn ÁnĐỗ Lan cẩu thả, đời này cô hận nhất ai gọi tên cô mà gọi không rõ! Bởi vì phát âm sai một cái, tên cô sẽ trở nên rất khó nghe. Ai ngờ, ngày đầu tiên đến trường, đã bị tên "tiện bại hoại" - Thiệu Doãn Cương này cười nhạo! Càng quá đáng là, hắn cư nhiên cũng mắng cô "nam nhân bà"! Từ đây, hai người bọn họ kết thù sâu đậm! Nhưng mà, trải qua mười mấy năm nay, Thiệu Dõan Cương biết rõ. "Nam nhân bà" có thể thật lâu không tìm hắn, không cùng hắn liên lạc, nhưng hắn không cách nào nhịn không đi tìm cô, cùng cô đấu võ mồm.Hắn tự nhận chính mình phong lưu hoa tâm, nhưng cảm giác đối với 'nam nhân bà' lại hoàn toàn khác! Hắn thật vui vẻ vì trong đời cô chưa từng có người đàn ông khác, chỉ có một mình hắn... Chỉ có hắn... Hắn không nghĩ mất đi cô, cho dù từ nay về sau buông tha cho cả một vườn hoa, hắn cũng đồng ý! Ai kêu hắn muốn ăn người ta chứ? Ha ha... Hơn nữa một chút cũng không hối hận!…
Tác giả: Tuyết Linh ChiThể loại: Ngôn tình, ngược, cổ đại, cung đìnhTrạng thái: Đã hoàn•Gặp đúng người đúng thời điểm, là hạnh phúcGặp đúng người sai thời điểm, là bi thươngGặp sai người đúng thời điểm, là bất lựcGặp sai người đúng thời điểm, là thê lương...Ngói xanh tường đỏ, ngự hoa viên mịt mùng khói sóng. Khi nàng bồng bột kêu lên rằng, "Tĩnh Hiên ca ca, muội thích huynh!" thì y lãnh đạm trả lời, "Nhưng ta không thích ngươi."Thời gian chảy trôi, ngày tháng tiếp nối... Khi gặp nhau lần nữa, cô cách cách ngỗ ngược năm ấy đã lột xác thành thục nữ dịu dàng. Y thiết tha nói, "Trượng phu của muội chỉ có thể là ta, ta quyết không phụ bạc muội đâu." Nàng rơm rớm lệ nghẹn ngào, "Huynh lẽ ra nên biết từ sớm, rằng muội đã mất đi dũng khí để yêu huynh." Yêu thương của nàng, y luôn để tuột. Ngang ngạnh của y, làm nàng chùn bước. Một câu chuyện phủ nặng tấm màn duyên phận...…
Tống gia tiểu nương tử là thương hộ nữ, gả cho Trấn Quốc Công phủ thế tử làm thiếp, không chỉ có bị cười nhạo đầy người hơi tiền, còn bị gian nhân làm hại nhất thi hai mệnh.Xuyên thư Tống Oản cho phép cất cánh mình, là tiền không đủ hoa, vẫn là mệnh không đủ dài, vì sao phải gả thế tử làm thiếp? Tống Oản bằng bản sự thành kinh thành nổi danh hỗn thế tiểu ma nữ, thường nói: "Lão nương có khi là tiền -- "Làm sắp sửa bị lão cha ấn nguyên thư kịch tình gả cho thế tử khi, Tống Oản ôm chặt lấy cách vách vương phủ tối cấm dục ảnh vệ đùi, hào nói: "A Cửu huynh đệ, ta hoài của ngươi tể, ngươi yếu phụ trách a!"Mỗ ngày, cách vách vương phủ nóc nhà thượng.Đồng nghiệp hỏi: "Mỗi ngày hoàng hôn khi, ngươi ở nóc nhà trành gì đâu?"A Cửu đáp: "Trành vợ trở về nhà không."Ai kêu hắn coi trọng cách vách yêu bên ngoài giương oai tiểu nương tử, cũng không trành nhanh một chút.Một cái trong nhà có vài cái tiền dơ bẩn hỗn thế tiểu ma nữ,Một cái mỗi ngày theo dõi vợ ít lời giả ảnh vệ.…
Mùa hè năm ấy thật tuyệt. Thời học sinh ai chẳng có những người bạn "siêu phàm" Đời người là một thước phim đầy thú vị. Nhưng nhắm mắt lại, mở mắt ra đã là chuyện của "ngày hôm đó"....Ai mà chẳng muốn lớn lên, muốn vươn xa mình ra biển cả, muốn vượt qua khỏi kì vọng của bản thân..Nhưng đôi lúc ngẫm nghĩ ta lại muốn quay lại khoảng thời gian vô tư, đắm mình vào sách vở . Hay cùng bạn bè ăn kem bên lề đường, ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời? ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ về tương lai...Truyện viết về ngày nhập học cao trung Vẫn còn loáng thoáng nghe tiếng ve sầu kêuVà những con người mang ước mơ nhỏ gặp nhau..như một mảnh ghép cuốiTác giả: Tiểu Đậu TửThể loại: Học đường, bg, hàiLời nhắn: Tóm tắt khá lòng vòng, ai có hứng thú với truyện thì vào đọc sẽ chi tiết hơn nha. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ❤️…
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT- Taylor vốn dĩ là một cô gái được sinh ra từ một gia đình khó khăn . Cô không mấy tin vào tình yêu , vì Taylor từng bị một vết thương khó lành cũng với 1 chàng trai cô quen từ cấp 3 . Taylor có tình yêu với âm nhạc . Sở thích của cô là ngồi chơi guitar vào buổi sáng và vu vơ hát một mình . Ngày Taylor cũng tập luyện thanh - - Katy thì lại là một cô gái khác so với Taylor . Katy khá kêu ngạo , vì từ bé đã đc sinh ra trong một gia đình khá giả , những thứ cô thích cần búng tay là có . Ba của Katy làm trong một tập đoàn công ty lớn , nhưng ông chỉ quan tâm tới công việc , vì thương con nên ông luôn chiều con . Katy sống theo kiểu có tiền là có tất cả - - Harry là một chàng trai đào hoa , khá chăm chút cho vẻ bề ngoài , là mẫu đàn ông lí tưởng cho bao cô gái . Anh học khá giỏi , luôn làm ba mẹ hài lòng . Nhưng anh có tật xấu là hay đi chơi về khuya -- Calvin Harris anh là một nhân viên tạp vụ cho một quán ăn nho nhỏ . Anh cũng học cùng nhạc viện với Taylor , hai người chơi khá thân với nhau , nhưng Taylor lại không biết anh đã phải lòng cô từ khi nào -…
Bác sĩ cao lãnh thâm tình ít nói công x si tình hoạt ngôn thụ Cp chính : Bạch Vân x Vương Hi * Nhỏ * - Nhanh truyền thái y vào viện , thất hoàng tử lại nhiễm phong hàn rồi - tiếng cung nữ vội vàng la lên . - Người đã đến chưa ? - Thiếu niên bạch y tựa người trên tháp lười biếng hỏi . Công công bên cạnh vẻ mặt khó xử cúi người đáp : - Bổng điện hạ , Bạch thái y vẫn chưa đến . Thiếu niên mày hơi chau lại , phẩy tay kêu người lui xuống . Sau đó đi đến cửa sổ lặng nhìn hồ cá . Một khắc sau truyền đến tiếng bước chân của người nọ từ tốn , nhẹ nhàng . Thiếu niên mỉm cười nói : - Bổn điện hạ lại làm phiền thái y rồi , thân thể yếu ớt này không biết còn chống chọi được bao lâu . Bạch Vân đứng im không nói , hắn nhìn chằm bóng lưng cao gầy của thiếu niên . Vương Hi quay đầu lại , miệng y vẫn cười , chầm chậm bước đến . Tay y luồng qua eo ôm chặt người hắn nói : - Bạch Vân người thật vô tình , ta đây không mang bệnh chắc ngươi cũng không đến đây . Gia đây là tâm bệnh , thái y là tâm dược , Bạch Vân ngươi có nguyện chữa ?…