TWICE IS MY LIFE
BƠI VÔ THÌ PHẢI LÀ ONCE KO CLICK BACK HỘ…
BƠI VÔ THÌ PHẢI LÀ ONCE KO CLICK BACK HỘ…
Sungjin luôn muốn mọi người nhớ rằng: Cậu.Ấy.Lên.Kế.Hoạch. Cả đống kế hoạch. Những kế hoạch từ A đến Z. Cả tỷ phương án.---Author: elliebell (Naladot) (via archive of our own)Pairings: none (DAY6 OT6)Original link: https://archiveofourown.org/works/5829079---Note: rất tiếc ảnh cover từ lâu lắm rồi nên mình không thể nhớ là ai chụp để ghi credits. Bạn nào biết được người chụp bức ảnh này hãy báo mình để mình bổ sung credits nhé!I propose my deep apology for not crediting the owner of the cover photo, since it's taken so long ago that I cannot remember who originally posted it. Please notify me if you have any information on the owner of the photo, I'll make sure to edit the credits!Sincerely,Jen.…
Người động lòng trước là cậu, người không thoát ra được là tớ.Là tớ bỏ lỡ cậu hay là cậu đánh mất tớ đây?…
Author: HelenViết về OTP của tui, thuộc thể loại bl, chút ngôn tình - Không thích vui lòng click backSummary: Khi đã vượt qua giới hạn thì không gì là không thểStarted: 21/05/2021Finished: ???…
Vui lòng ủng hộ tác giả tại đây: https://dembuon.vn/threads/gui-khong-gui-toi-cau-mr-stranger.102259/(không nhất thiết phải donate, chỉ cần bạn vào đọc từ nguồn chính thôi.)Giới thiệu:"Gửi đến một thằng khờ nào đó,Đây là bức thư đầu tiên, cũng chính là bức thư cuối cùng tôi dũng cảm viết cho cậu. Vậy nên liệu cậu có thể để tôi giúp gợi lại phần kí ức đã bám bụi của cậu trước khi tôi hoàn toàn từ bỏ tất cả không?"Chúc mọi người đọc vui vẻ ạ.…
Hai người cứ thế im lặng dầm mưa. Duy Lân tưởng rằng mình đã dở hơi nhất cuộc đời rồi, không ngờ có người còn dở hơi hơn, lại đi hùa theo cậu. Đến khi người kia chịu không nổi nữa, mới một mực kéo Duy Lân dậy, không quên kèm theo một câu hỏi."Dầm mưa thế đủ rồi, đã có thêm năng lượng để sống tiếp chưa?"Vừa đứng lên, tên kia lại tiện tay bụm hai bên má cậu, nhe răng cười, nói."Đẹp trai như này, chết thì uổng lắm."///////////Toàn bộ cốt truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, không phải sự thật, vui lòng không đem ra ngoài zone.UPRIZE Duy Lân DYLAN x Long Hoàng LEON…
Nơi giải tỏa nỗi buồn,nhớ,thương cậu chàng trai mà tớ theo đuổi trong suốt 3 năm cấp 3 ấy…
Tác giả: Mạn KhôngNguồn:mongthuycungs2.wordpress.comThể loại: Đồng nhân Hunter, linh hồn chuyển hoán, ấm áp Converter: Lac_Vu + TojikachanEditor: TojikachanSố chương: 171 + 1 PN (149 + 23 PN)…
Tên truyện : Mơ màng thầm thích Phó Tư NiệmTác giả : Nhất Tâm Nhất ÝThể loại : hiện đại, thầm thích , yêu thầm, thanh xuân vườn trường, ngôn tìnhNgày mang thai : 22/05/2023Ngày đẻ dự kiến : 24/12/2023Truyện là tuỳ bút của tác giả dành cho mối tình đầu, những lời nói, suy nghĩ, câu chuyện của An Yên dựa trên thực tế đã xảy ra ngoài thực tế🥀 Văn án : An Yên thích Phó Tư Niệm nhiều đến mức ai nhìn vào cũng biết, chỉ có Phó Tư Niệm không biết !…
Đơn phương là thứ tình cảm đau khổ nhất, nó chẳng thể nào lãng mạn như ngôn tình hay kết thúc sẽ có hậu như chuyện cổ tích. Nó tả rất chân thật về cảm xúc hay cảm giác mà những kẻ đơn phương đã và cũng như đang trải qua.. --------------------- "Nhiều lần tôi tự hỏi: Vì sao tôi lại thích cậu? Vì cậu đơn giản là cậu và chỉ là cậu ... Và nếu tôi biết được vì sao tôi thích cậu thì có lẽ tôi đã không trở thành kẻ đơn phương như bây giờ ...." --------------------- Đơn phương là thứ tình cảm rất đáng sợ bởi vì chúng ta chẳng biết nó bắt đầu từ bao giờ và sẽ kết thúc khi nào...…
..........Em không nhớ ngày mà mình yêu anh bởi vì yêu không hề biết rằng sau ngày hôm ấy em đã lỡ yêu anh nhiều đến như vậy..................................Thanh xuân giống như 1 cơn mưa rào, dù bạn đã bị cảm lạnh vì tắm mưa nhưng vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa....................…
Đây là nơi đu Otp của ả Tác giảNhân vật không thuộc quyền sở hữu của mìnhNotp của ai thì né ra,đừng buông những lời cay độc…
Truyện kể về một cậu bé 18 tuổi nhưng vì một cú sốc lúc nhỏ mà cứ mãi như đứa trẻ 6 tuổi. Nhân duyên gặp được một anh người yêu cưng chiều hết mực 28 tuổi. Và từ đó câu chuyện ngọt sủng bắt đầu 😝😝…
lạc văn tuấn x park dohyeon…
Đây là góc để mình có thể lưu giữ ký ức của bản thân, để sau này khi nhìn lại có thể nở nụ cười trên môi💚Nói cho văn vẻ là thế chứ đây giống góc review và cho mọi người biết cảm nhận của tui về những bộ BL series mà tui đã xem thui nên mong mọi người sẽ thích ha.…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Tuấn Phong nhìn cô gái nhỏ vèo một cái đã hạ gục tên cướp. Tên cướp bị bắt rồi, hình như tim cậu cũng vừa lệch đi một nhịp rồi. Duyên phận thế nào hai người chung trường. Cậu không nhịn được ham muốn bước vào cuộc sống của cô gái ấy. Nhìn thấy được mọi mặt của cô.Lúc thì bình lặng, lúc thì nhiệt huyết. Cậu mãi không thể nhìn rõ được tâm tư của cô_____________________________"Ngọc Hoa, cậu có thể đừng liều mình làm anh hùng được không? Cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy"Thiếu nữ ngồi trên ghế đá cụp mắt xuống nhìn chàng trai đang nửa quỳ khử trùng vết thương trên chân của cô. Từng cử chỉ, hành động đều nhẹ nhàng. Tựa như cô là một cánh hoa mong manh mà nâng niu vậy"Chỉ vài vết xước thôi mà""Nhưng tớ đau. Đau lòng. Không ai lại không đau lòng khi nhìn người mình thương bị thương cả. Sao cậu mãi không nhìn ra vậy? Tớ thích cậu"Bản thân cậu cũng không rõ là thích từ khi nào. Nhưng ba năm cấp ba, mọi ký ức rung động thuở thiếu thời đều là hình ảnh của cô. Bây giờ đã là 8 năm gặp lại lại là cảnh cô gái xông ra cứu đứa bé nhặt trái bóng suýt bị xe tông. Cũng may là chỉ vài vết xước. "Ngọc Hoa, tớ thích cậu, yêu cậu. Yêu mọi mặt của cậu. Lần này để tớ bảo vệ cậu được không?" _________________________________Nữ nóng lạnh thất thường x Nam nói ít làm nhiều…
I Thanh Xuân Của Em Thanh Xuân em dành cho aiNgười đó "Là Anh"Năm tháng thanh xuân em dành trọn để yêu anh.Yêu một người không hề yêu em.Yêu một người rất khó Yêu một người không yêu mình càng khó hơn.Có lẽ em đã sai! Sai vì cố chấp giữ một người vốn không thuộc về em.Em sẽ trả anh về bên người anh yêu.Vì em mệt rồi! Em không còn sức để giữ anh nữa.II Hồi Đáp Của Anh.Thanh xuân em dành cho anhAnh không biết trân trọng.Để em rời xa anhLà do anh ngu ngốc.Chờ đợi em là cái giá anh trả cho sự ngu ngốc ấy.Chỉ cần em còn yêu anhChỉ cần em sẽ quay về Bao lâu anh cũng chờ.…
Chỉ là những gì mình nghĩ, mình biết và mình muốn nhắn nhủ tới Ahn Hyungseob đáng yêu của mình thôi. Mình không biết gì về Ahn Hyungseob, dưới đây chỉ là những thứ mình nhìn thấy và cảm nhận thấy qua các thông tin từ các fanpage và qua Produce 101. Là một lời nhắn nhủ tới chính mình của sau này, để khi đọc lại mình sẽ nhớ ra rằng, cậu bé mình yêu thương suốt một thời thanh xuân là người tuyệt vời như thế nào.Và, nếu có ai đó đọc được cái này, mình mong cậu sẽ yêu thương Hyungseob nhiều thật nhiều, nhiều như mình yêu thương cậu ấy vậy.…
Nếu một ngày nào đó, tôi đơn phương cậu, hãy cảm thấy bản thân may mắn đi nhé, vì trong 7 tỉ người, trong mắt tôi chỉ có mỗi mình cậu...…