Sở Thích Giết Người Của Cậu Học Sinh
đọc đi sẽ bt mà lần đầu viết kiểu này có gì ko đc nói mik…
đọc đi sẽ bt mà lần đầu viết kiểu này có gì ko đc nói mik…
Đơn giản là những mẩu truyện ngắn nho nhỏ mà mình lượm lặt được và mang về đây dịch cho các bạn.Disclaimer: Bọn mình chỉ sở hữu bản dịch mà thôi.Các bản dịch ở đây đều có sự đồng ý của tác giả, nên mong các bạn không reup lại mà chưa có sự đồng ý của mình nhé.Ngoài ra, các bạn có thể like và follow blog Mây Bồng Bềnh vì bọn mình sẽ update truyện trên đấy sớm hơn là ở đây.Link blog: https://m.facebook.com/meipongpenh8/?ref=bookmarksVà cuối cùng thì cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình, giờ thì đọc truyện thôi.…
không biết nói sao nữa. nhưng chắc đây là của nhận của tôi về sự sống. Nếu mọi người cảm thấy hơi quá thì mong cảm thông giúp với ạ.…
Lụm lặt từ Pinterest, Wattpad, Twitter và Google, chủ yếu là Sope…
Tranh, tranh tranh, tui yêu tranh lắm luôn á :)))…
Mik ko bik phải vik mô tả sao nữa. Hoi thì m.n đọc rồi cho mik xin ý kiến nha.^~^!…
tớ, viết dòng đầu tiên vào một ngày nọ của năm 2020, với tâm trạng không mấy vui vẻ.…
chuyển ver từ anh chíp bé timời mng ăn tạm đồ chay trong khi đợi kèm 1-1 và nghệ thuật giữ kháchnhsxbhcchưa rõ ai tốp ai bốt…
drabbles mình viết cho ocs trong cơn vã, chủ yếu là octp.warning: lowercase, tiêu cực, dở dở hâm hâm…
Kumanthong không xấu người xấu là người nuôi , thờ kumanthong…
cảnh báo trc là n h ạ tt/g đang rảnh :v…
Chính là dựa theo tình cảm bi thương của tôi mà viết nên! Nội dung chẳng đặc sắc chỉ là u uất.. hy vọng không tồi!…
Đọc phần mở đầu đi các bạn.. Iu😚…
Có ai mà chẳng ấp ủ trong lòng nỗi niềm riêng?Không cầu có ai để cảm thông chia sẻ, chỉ mong có thể viết ra những tâm sự chẳng thể nói thành lời.…
Bỗng một ngày đẹp trời, bạn nhìn thấy dáng hình thật sự của cuộc sông.…
Từ thời học trò đến tuổi thành niên,con người như một giấc mộng!!!…
chán k có chuyện gì làm nên đăng oneshot mình viết trên gg docs qua…
Sanzu bot truyện có thể ooc…
Có những thời điểm, tôi chỉ muốn ngồi lặng yên 1 mình, chậm rãi nhìn lại mọi thứ vừa trôi qua và ghi lại các cảm xúc ấy. Tôi nghĩ rằng, ai cũng có lúc cần khoảng không gian - thời gian riêng để đối diện với cảm xúc của bản thân mình một cách thành thật nhất. Không phải để tiếc thương, không phải để oán hận, mà đơn giản là lắng nghe bản thân để biết mình đang sống cuộc đời như thế nào. Chẳng phải đây là cuộc đời đầu tiên và duy nhất của chúng ta sao?…