Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
'vốn dĩ mình đã tưởng, rằng phần đời của mình sẽ cứ trôi qua nhàm chán và ảm đạm tựa những ngày trước đây. cớ sao dáng dấp của cậu lại lướt thoáng qua, tựa như một cơn gió xuân ăm ắp đầy tràn, tựa như những bông tuyết dẫu buốt giá nhưng con người ta vẫn khát khao chạm tới dù chỉ trong một thời khắc ngắn ngủi.''đây chẳng phải là yêu. mà là mình đã đem cả một tấm lòng hèn mọn này trao cho cậu.'…
"Son Seungwan..." - Bae Joohyun lẩm nhẫm cái tên này.Ngay từ lần đầu tiên gặp Son Seungwan, cô đã bị ấn tượng bởi đôi mắt màu nâu sẫm, đôi khi có vẻ xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó không rõ ràng. Cô vẫn nhớ lúc ấy em mặc một chiếc áo phông với quần jeans và đôi giày thể thao đã sờn rách sau nhiều năm sử dụng, làn da rám nắng bởi ánh mặt trời và gió biển, mái tóc cột cao để lộ khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt thì sáng rực, kiên cường.Tuy cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ như Joohyun mà thôi, nhưng em ấy lại mang tới một cảm giác chắc chắn, với tấm lưng thẳng và đôi tay rắn rỏi. Mỗi bước đi của cô đều mang một sự tự tin, mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được nét thầm lặng, kín đáo. Có lẽ bởi cuộc sống của cô là những ngày dài lao động nên em ấy cũng không mấy khi để ý đến vẻ bề ngoài của mình, nhưng chính sự chân thật và tự nhiên ấy lại khiến em ấy trở nên đặc biệt.Bởi vì ấn tượng đầu tiên rất mạnh mẽ, nên những lần gặp sau đó Bae Joohyun cũng tự động chú ý đặc biệt đến em. Cô cũng được nghe kể về Son Seungwan rất nhiều từ những người dân sinh sống lâu năm ở đây. Son Seungwan cứ thế, bằng một cách tự nhiên nào đó mà dễ dàng thu hút được sự chú ý của cô.Vài ngày tới, cô nghĩ mình sẽ yên lặng trú bão, cũng chính là lặng yên ngẫm nghĩ về trái tim mình.…
Title: Thu ghé đương lúc xuân thìBrought to you by 𝑺𝒆𝒓𝒆𝒏𝒅𝒊𝒑𝒊𝒕𝒚 文轩 Văn Hiên - Tình đầu Bát Chậu.Không re-up khi không có sự đồng ý của mình.📝Note:- "Thu ghé đương lúc xuân thì" nghĩa là gió thu thổi tới ôm lấy người con trai đang tuổi xuân thì tươi sáng và thiện lương, mùa thu đem tới người ấy làn gió mát dịu êm, cho người ấy những dịu dàng tươi đẹp nhất.- "Thu ghé đương lúc xuân thì" còn có ý nghĩa về sự tương ngộ và tương ái của hai em Văn và Hiên. Em Văn chính là "thu" còn em Hiên là "xuân". Hai em gặp nhau, trở thành đồng đội, thành bạn bè, thành anh em gắn bó, thành tri kỷ chia ngọt sẻ bùi với nhau đúng lứa tuổi niên thiếu còn ngây còn dại còn thuần khiết đầy năng lượng "xuân thì". Vốn hai mùa xuân - thu chẳng hẹn ngày giao nhau, nhưng hai em gặp gỡ và gắn bó bên cạnh nhau, đem những điều dịu dàng nhất của mùa xuân và mùa thu trao cho nhau, ấy chính là "Thu ghé qua lúc xuân thì".- Đây đơn giản là chiếc fic healing thôi, vì mình quá stress với lượng bài tập và kiến thức cho kì thi sắp tới. Có thể mọi người khi đọc sẽ thấy nó nhàm chán. Anyway, chúc mọi người đọc vui và có những ngày vui vẻ!…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
Tác phẩm: Ô Lạp Na Lạp thị (乌拉那拉氏)Tác giả: Mã Tạp Long Bất Điềm (马卡龙不甜)Thể loại: Cung đấu, trạch đấu, Thanh xuyên, xuyên khôngĐộ dài: 111 chươngNhân vật chính: Ô Lạp Na Lạp An Nhứ Nhân vật phụ: Càn Long đếVăn ánCàn Long một đời phú thơ hơn bốn vạn, trong đó hơn ba vạn đều là dùng để hoài niệm Nguyên Hậu Phú Sát Hoàng Hậu.Đồng vị không giống mệnh, cùng thân là Càn Long Hoàng Hậu Ô Lạp Na Lạp thị nhưng đạt được đoạn phát bị phế kết cục.Có câu nói kế thất khó làm, này Kế Hậu càng khó chịu a, trước có Bạch Nguyệt Quang, sau có sủng phi niềm vui mới.An Nhứ này một xuyên qua chính là cái tử cục, trong lịch sử Kế Hậu Ô Lạp Na Lạp thị sinh dục hai trai một gái, nhưng có một trai một gái liên tiếp chết yểu.Vì bảo vệ tóc, cũng là vì bảo vệ mạng của mình, An Nhứ cẩn trọng bắt đầu làm cái bố cảnh bản Hoàng Hậu.Nơi nào có thể nghĩ đến cuối cùng nhìn lại vừa nhìn, to lớn nhất thắng nhà dĩ nhiên là nàng - Ô Lạp Na Lạp An Nhứ đây.PS: Bài này chỉ do hư cấu, mời chớ đưa vào lịch sử.PSS: Nữ chủ không uất ức series, Hoàng đế chính là Hoàng đế, không có tình yêu chân thành. Nam chính soái nữ chủ đẹp, bởi vì tác giả là nhan khống.PSSS: Hành văn không được, như có ý kiến mời góc trên bên phải rời đi, cấm chỉ bình luận khu nhân thân công kích, xong xuôi trước rất ít xem bình luận.PSSSS: Học sinh tiểu học cung đấu, toàn văn khăng khăng hằng ngày.…
Wedges get up! (This chapter is free)A teenager is not a dreamer, but he often feels that his life is like a dream, but beautiful but unreal, especially at night, there are always strange dreams. 26nbsp;In the slumber of his dreams, the young man walked in the sea of incredible dreams. Under the blue sky, sunny daylight shines on the endless clouds and seas. The snow-white clouds seem to have no borders. The waves are flowing into the sea, and the golden 'color' sunlight that flows to the end of the sky is like a blessing of the gods. The sea of clouds, compared with this magnificent picture, the eagles and birds that occasionally cross the sky are as small as duckweed in the sea.In the sea of clouds, there are many "vortex eyes". The nearby clouds are centered on the vortex eyes, or they swirl around slowly or slowly. Some vortex eyes suddenly appear and dissipate. Some vortex eyes are gloomy and dark. Lightning and lightning are dangerous areas for all creatures to avoid, but there are also some vortex eyes that seem to be the long river resting place. The airflow is stable all year round. White clouds are like static cotton. The vortex flows slowly or even hardly to detect.…
Một câu chuyện xàm xí. Nội dung là gì? Đọc đi thì bik. Có thể qua bộ này độc giả có thể bik một số thông tin về tui á. Vì tui sẽ xuất hiện trong này mà. Click vào và đọc ngay và luôn đi nhé! Chỉ tiếp fan hoặc ai thik đọc thì đọc. Thành phần toxic hoặc anti thì mời đi cho! KHÔNG TIỄN! Don't re- up dưới mọi hình thức! Tuyệt đối KO gán ghép lên người thật và ko nhận gạch, đá và cà chua ( nhà thừa nguyên liệu rồi).Các cp;Kỳ HâmTường LâmVăn HiênNguyên HúcDật TrạchYêu độc giả!Chỉ có trên Wattpad, ai đăng chỗ khác vui lòng trả bản quyền lại cho tui đi Tác giả: Hoseki…
một chút ngọt, một chút chua chát và có cả cay đắng trong tưởng tượng của một cô bạn gái cùng anh bạn trai nct :^^^^.sự thật cái tên truyện có chút không liên quan...(!) lowercase.…
Mùa hạ năm ấy, dưới tán cây gạo già đỏ rực rồi tàn phai, Thanh Nhã gặp anh - một cuộc chạm mặt ngắn ngủi giữa nắng nóng và mùi bạc hà lạnh lẽo. Khi ấy, cô chỉ là một thiếu nữ trầm mặc, học vấn xuất chúng, dung mạo sắc sảo nhưng tâm hồn khép kín; còn anh, lạnh lùng, ưu tú, tựa như một cơn gió lướt qua đời người rồi biến mất.Ngày khai giảng, số phận lại dẫn lối để cô nhìn thấy anh đứng trên bục cao, ánh mắt rực rỡ giữa muôn người. Từ đó, hai con người xuất sắc song song tồn tại trong cùng một bầu trời học đường - anh được ngưỡng mộ, cô bị theo đuổi nhưng không ai thật sự bước vào thế giới của cô. Một lần, bằng sáu điểm hơn thua nơi bảng điểm môn Văn, ánh mắt anh dừng lại nơi cô lâu hơn một nhịp. Tình cảm nảy sinh lặng lẽ như mực thấm giấy, không lời, không danh phận. Lá thư tình anh viết vẫn nằm yên trong bìa sách, chưa từng đến tay người nhận.Rồi anh ra đi, mang theo lời hẹn trở về. Còn Thanh Nhã, ở lại giữa những tầng sụp đổ liên tiếp của số phận. Cha mẹ rời xa trong một tai nạn nghiệt ngã, cô sống cùng ông bà ngoại - những người yêu thương và thấu hiểu cô nhất, đã nhiều lần lên tiếng bảo vệ cháu mình nhưng bị thế gian ngoảnh mặt làm ngơ. Một biến cố bị bóp méo, một lời đồn lan nhanh hơn sự thật, danh tiếng cô tan vỡ, lòng người quay lưng.Không phải vì đau đớn, mà vì quá mệt, Thanh Nhã chọn buông tay. Như một đứa trẻ thôi gồng mình lớn lên, cô khẽ thì thầm xin được trở về, nằm yên trong giấc ru của mẹ, rời khỏi nhân gian đầy tiếng ồn và tổn thương.Ngày anh trở lại, th…
Cốt truyện dựa theo điện ảnh "Nếu như không nhớ âm thanh ấy" của bác Quách, diễn biến và mạch truyện là của mình, bạn nào không thích thì đừng đọc, vậy thôi.…
"Lẽ nào anh chưa từng thấy tò mò? Bên anh khi vắng lặng, khi lại chật kín người, chỉ có em vẫn luôn ở đây, dù em sẽ chẳng nói lời nào." "Nhưng vì Đinh nhi nói thấy em liền vui vẻ." "Vậy em...""Sẽ mãi mãi ở bên anh."…
Thể loại: textfic, lãng mạn, hài hước, phá đảo thế giới ảoRating: PG-18Pairing: Jaehyuck, Nahyuck (?), Johnil, DotaeDisclaimer: mình chỉ sở hữu cốt truyện, không sở hữu nhân vật. Fic thuộc bản quyền của blog "Thế giới song song" và "Jaemin ship cho Haechan ly cà phê"…
Là một trong những người đứng trong hàng ngũ fan nữ chuyên được gọi là "fan vợ" (những fan hay gọi vui thần tượng như với chồng), Kiều Tiều ghét nhất là những nữ minh tinh muốn cọ danh tiếng của Hoắc Hi, đặc biệt là cô chuyên gia la liếm, thích tạo scandal với idol mình.Công việc thường ngày của cô trừ việc xách máy ảnh lên đi theo bước chân idol thì hoạt động chính và mạnh mẽ nhất chính là đi diss cái cô nàng thảo mai kia.Không ngờ một hôm nọ, cô bị đụng vào đầu, khi tỉnh lại cô đã thành Địch Lệ Nhiệt Ba @*@Lúc hợp tác diễn bộ phim tình cảm đầu tiên với Dương Dương, cảnh đầu cô diễn hỏng hết 27 lần.Dương Dương: Nhiệt Ba, em có diễn được không thế? Không được thì đổi người!Kiều Tiều: Chồng ơi anh đừng giận, em diễn được mà!Dương Dương:???Truyền thông: "Nhiệt Ba lỡ miệng gọi tên thân mật, cuộc hôn nhân bí mật của Dương Dương bị đưa ra ánh sáng."Fan Dương Dương: ĐM con đũy hoa sen Nhiệt Ba mau ra đây xin lỗi làm sáng tỏ!Ngày hôm sau, Weibo Nhiệt Ba giải thích: Chuyện này...... Fan bạn gái các chị có hỉu hôn?Phản kích tới cùng, ngược gió đứng lên, thành người trên đỉnh.【 nữ chính từ kẻ bị cả cộng đồng mạng chửi bới thành người được cả cộng đồng mạng nâng niu, tiện thể yêu đương với idol 】Nữ diễn viên Nhiệt Ba đang hot dạo này bị chụp hình thân mật với ảnh đế.Lúc cánh truyền thông phỏng vấn Dương Dương, phóng viên đề nghị anh hãy chúc phúc cho fan của mình.Anh lạnh lùng nhìn về phía máy quay: Giả thôi.Weibo Nhiệt Ba vội không ngừng bác bỏ tin đồn: Mị là fan only, không trèo t…
[ShortFic] Sự sống nảy sinh từ cái chết.Disclaimer: Được rồi, tất cả nhân vật không thuộc về tôi, nhưng họ thuộc về nhauSummary: Ngoại truyện kể về giai đoạn khó khăn lưng chừng hạnh phúc cùng cái kết của Nhược Bạch- Bách Thảo, Diệc Phong - Hiểu Huỳnh. Đặc biệt diễn tả tâm trạng của nhân vật kĩ lưỡng giúp người đọc có thể cảm nhận được sự ám ảnh bủa vây cùng hạnh phúc viên mãn ngập tràn. Fanfic viết về 1 năm sau ngày Bách Thảo đánh thắng Đình Nghi trong tiểu thuyết Thiếu nữ toàn phong nguyên tác của Minh Hiểu Khê. Note: Fanfic kết hợp giữa cả phim và truyện nên đừng réo tui :'( Kiểu tôi muốn cả những ai đọc truyện và xem phim đều đọc được, nắm bắt được tinh thần truyện của Minh Hiểu Khê. Mà fic của tui miêu tả nội tâm nhiều nhé.Rating: GFeedback: Please :)Author: Lih Nguyen (StarkJame)…
Em tin anh hơn sự thật. Giá anh có bảo: tất cả đồ vật và nhân loại tồn tại trên trái đất này chỉ là những bóng ma, chỉ riêng anh là người, là một sinh linh thật sự có vui buồn, sướng khổ, em cũng sẽ tin điều ấy là chân lý..Dương Thu Hương, Các vĩ nhân tỉnh lẻ…