Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"long ơi. khăn.""nhắm mắt lại, long. đừng nghĩ nữa. ngủ một giấc là đến nơi.""đàn ông con trai gì mà yếu ớt.""xích qua." "nóng chết mẹ.""long là tốt nhất!""long ơi, tao nên tặng gì cho linh kỷ niệm một tháng?""long ơi, hình như linh giận tao rồi, tao phải làm sao?""long ơi..." "long... đón tao...""cô ấy nói tao vô tâm... tao không vô tâm...""long...""xin lỗi mày. đêm qua tao chả nhớ gì cả."…
‼️warning: top siêu chiếm hữu, hay ghen, ai không thích bỏ qua nhé- yêu thương bot nên chỉ ngược top, top chắc chắn thích bot còn bot thích ai thì không biết- không áp dụng vào đời thật, mọi việc là hư cấumở mắt ra, tôi và đám bạn xuyên không vào cuốn truyện đam mỹ ngược tâm vừa đọc?tệ hơn là, hình như cả tôi và đám trời đánh kia đều thích mấy nhân vật chính...…
"Mẹ anh bảo hai đứa mà yêu nhau được là mẹ hỏi cưới cho ngay và luôn""Em chả thèm""Thật à? Thế thôi làm bạn thân lâu lâu gặp nhau lần là được rồi""Ơ em đùa, không yêu anh thì yêu ai""Yêu em"…
Vạn vật trong vũ trụ đều vận hành theo những quy luật bất biến, tựa như một cỗ máy vĩ đại, phức tạp và hoàn hảo. Nhưng ngay cả cỗ máy hoàn hảo nhất cũng có thể tồn tại những vết nứt, những khe hở vô hình mà qua đó, những thứ không thuộc về thế giới này có thể len lỏi.Từ thuở hồng hoang, khi nhân loại còn quỳ lạy trước đá núi và sấm sét, đã có những lời thì thầm về một thực tại song song, một bức màn mỏng manh ngăn cách ta với những thứ không nên được thấy. Những cá thể dị biệt, những cái bóng méo mó, những hình hài không thể gọi tên, đã ẩn mình trong từng góc khuất của thế giới. Chúng không sinh sôi, không phát triển, chỉ đơn thuần là tồn tại, chờ đợi.Hàng ngàn năm trôi qua. Các đế chế dựng lên rồi sụp đổ. Thần thoại biến thành cổ tích, ma quỷ hóa thành trò đùa. Con người xây dựng những thành phố bằng thép và kính, tin rằng mình đã chinh phục được mọi nỗi sợ hãi nguyên thủy, rằng khoa học và lý trí đã đẩy lùi bóng tối về quá khứ xa xăm.Nhưng những vết nứt vẫn ở đó. Chúng nằm sâu dưới lớp sơn vôi của những bức tường cũ kỹ, cuộn mình trong những dòng code của thế giới kỹ thuật số, và ẩn mình trong cả những lời đồn đại thì thầm trên mạng xã hội. Chúng chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở, một ánh nhìn lơ đễnh, một bàn tay vụng về đan vào nhau... để một lần nữa, hé lộ ra sự thật ghê rợn.Thời đại của sự thờ ơ đã kết thúc. Những thứ không nên thấy giờ đây đang vươn ra từ bóng tối, và chúng sẽ không còn thỏa mãn với việc ẩn mình nữa.…