Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
một cuốn nhật kí ghi lại những tháng ngày bình yên của Vân Anh và Minh Hùng, hai con người nhỏ giữa lòng đô thị tấp nập, vội vã."Đô thị là thế đấy, ngày ngày dòng người lặng lẽ lướt qua chẳng ai nán lại chờ đợi ai. nhưng em biết, anh luôn đợi em."-------------Văn phong mình không phải dạng xuất sắc, mình viết vì sở thích thôi nên mong mng thông cảm🥺…
Con người nhiều khi chỉ lướt qua nhau như một cơn gió mang chút hương tình; có khi lại dằn vặt nhau như cơn cảm lạnh ngày mưa buồn.Ấy thế mà... chúng ta vẫn phải nhận ra nhau giữa tỉ người xa lạ! Vẫn sẽ tìm được nhau giữa những tình cờ không bao giờ nghĩ đến!Bắt đầu nhé? Được không? Duyên kỳ ngộ!…
Thể loại: Tản văn tình cảm, lãng mạn - chữa lành - nội tâm, hiện thực xen lẫn mộng tưởng.Văn án:Có một ngày, giữa bộn bề cuộc sống, ta chợt nhận ra trái tim mình vẫn khát khao một điều giản dị: được yêu thương. Không phải tình yêu rực rỡ như pháo hoa đêm hội, cũng chẳng phải những lời hứa hẹn vĩnh viễn... mà là một tình yêu đủ ấm áp, đủ dịu dàng, để khi nhớ lại vẫn thấy yên.Có Một Ngày Em Muốn Được Yêu Như Thế không có nhân vật cụ thể, cũng chẳng có cốt truyện tuyến tính. Chỉ là những mảnh ghép nhỏ của cảm xúc, những dòng độc thoại, những ước muốn thầm thì. Mỗi trang viết là một lời nhắn gửi cho người chưa từng xuất hiện, hoặc có lẽ chính cho ta - người đọc, người đã từng hoặc đang chờ một tình yêu chân thành.Ở đó, có những nỗi cô đơn khẽ chạm, những ước mơ mong manh, những nỗi đau lặng lẽ nhưng cũng có niềm tin, có ánh sáng. Tựa như một cuốn nhật ký không ghi ngày tháng, chỉ ghi lại nhịp đập của trái tim.Đây không phải một câu chuyện để ta tìm cái kết, mà là nơi để ta soi thấy mình trong từng chữ. Để rồi một ngày nào đó, khi lật giở lại, ta mỉm cười: à, hóa ra trái tim mình từng tha thiết đến vậy, từng muốn được yêu "như thế"...…
Tương truyền, Bỉ Ngạn hoa chốn Hoàng Tuyền là nơi lưu giữ những chấp niệm còn sót lại của linh hồn trước khi luân hồi. Có khổ đau, có bi ải, có tương tư, có mong nhớ, có oán hận, có cố chấp, thậm chí còn có cả ước hẹn. Suy cho cùng tất cả chấp niệm của vạn vật trên thế gian đều chỉ vì một chữ tình mà thành. Một đời người quá ngắn, chấp niệm lại quá dài. Người cầu kiếp sau gặp lại, sao chẳng sống cho trọn vẹn hôm nay? Lai sinh tương kiến đã là chuyện của một hình hài khác, một nhân sinh khác. Hà tất còn phải cưỡng cầu. "Bỉ ngạn khai hoa, bỉ ngạn sầu Cầu không chấp niệm, chẳng thương đau Trần duyên đã dứt, tình đã đứt Liệu kiếp luân hồi có gặp nhau?"…
Vân Anh ( 19 tuổi) - một cô gái không có gì quá đặc biệt. Không phải học sinh giỏi xuất sắc, không phải hoa khôi của lớp, càng không phải kiểu người được mọi ánh nhìn dõi theo. Cô chỉ là một học sinh bình thường với chiều cao 1m58, ánh mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng đôi khi còn che giấu những rung động trong tim.Còn cậu - Minh Đức( 19 tuổi) - lại là kiểu con trai mà ai cũng quý mến. Hoạt bát, giỏi thể thao, hòa đồng và luôn mang lại tiếng cười cho lớp học. Cậu nổi bật theo cách tự nhiên nhất, và chính vì vậy, cậu chưa từng nhìn thấy một người như cô - dù hai người học chung lớp suốt bao năm.Cô thích cậu từ lúc nào cũng không rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần cậu mỉm cười, tim cô lại lỡ một nhịp. Mỗi lần vô tình được gọi tên cùng nhau, cô lại lặng lẽ vui cả ngày dài.Đây là câu chuyện về một mối tình đơn phương - nhẹ nhàng, âm thầm, và mang đầy hy vọng. Liệu lời tỏ tình mà cô ấp ủ có được đáp lại? Hay mãi mãi chỉ là một bí mật được giấu sau ánh mắt ấy?> "Tớ thích cậu... nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ biết đâu.Hoặc... rồi một ngày nào đó, cậu sẽ biết thôi."…