[Tuyển tập] Truyện ngắn dã sử Việt Nam
Truyện ngắn dã sử…
Truyện ngắn dã sử…
Gặp nhau là một mảnh duyênTiếc rằng chẳng đặng thuyền quyên, anh hùng Những mong một dạo tương phùng Mà rồi mỗi ngả, muôn trùng cách xa.Người xa kia hỡi người xaKiếp này chẳng thể gọi ta với mình.Mẹ tôi gặp cha trong cơn hoạn nạn, binh biến. Mẹ đặt tên tôi là Hạnh Duyên, với ngụ ý tôi chính kết tinh của đoạn duyên ngắn ngủi mà cả đời mẹ luôn nâng niu, trân quý. Hạnh Duyên, ấy cũng là nguyện ước mẹ dành cho tôi. Hạnh Duyên, là những mong tôi gặp được mối duyên tốt đẹp, là hy vọng tôi hạnh phúc bên người mình thương yêu.Nhưng vào phủ nhà họ Ngô, con gái đều lót chữ Ngọc. Một chữ "Hạnh Duyên" bỗng dưng trở thành sự khác biệt đau đớn so với phần còn lại của chị em trong phủ, là khoảng cách thân phận tôi không thể vượt qua. Chữ "Hạnh Duyên" mang tôi đến những lần gặp gỡ bất ngờ. Chữ "Hạnh Duyên" cũng vô tình chia cắt tôi với những người tôi thương yêu, trân trọng, đưa chúng tôi bước tới những ngã rẽ không ngờ mai sau. Để rồi đến cuối cùng, dẫu ngã rẽ ấy là chọn lựa hay bất đắc dĩ - Hạnh Duyên, chỉ còn là những mảnh duyên dở dang, đứt đoạn, chỉ là những cuộc trùng phùng ngắn ngủi để lại biết bao thương tổn, đớn đau...…
Tác giả: 阿慕(Lofter: 阿慕)Cái tên nói lên tất cả _(:3」∠)_Đây là sereis những mẫu chuyện nói về quan hệ đồng nghiệp như cái nồi lẩu 13 chịu của hai anh ㄟ( ▔, ▔ )ㄏ Cho nên sẽ chẳng có điểm kết thúc _(:3」∠)_Tác giả viết cập nhật từ 2/11/2017 cho đến 25/02/2019, không biết có còn tiếp không :v*BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, NÊN ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU NHÉ**Bản edit không đảm bảo đúng 100%, còn nhiều thiếu sót, mong mọi người thông cảm nha, mình sẽ cố gắng hết sức để truyền tải đúng nội dung của truyện.…
Đây là Fanfic ship Quách Thừa - Trịnh Phồn Tinh..Vào một ngày đẹp trời nọ, tác giả xuyên không vào chính tác phẩm ngôn lù của bản thân, để rồi bị nam chính công lược.…
Tác giả: Arya DixitNgười dịch: Mắm Tôm Thượng HạngBìa: Mắm Tôm Thượng HạngThể loại: siêu đoản văn, gay, LGBTQ+,..Tình trạng bản gốc: Hoàn.Tình trạng bản dịch: Hoàn.Văn án: truyện này thì thật del có gì để tóm tắt đâu các thím :))). Nó ngắn vô cùng luôn. Mà thôi thì nói chung lại là chuyện về một anh giai sau khi come out vs gia đình. Hết :))…
Tác giả: BlackCloak UnknownThử một lần đặt bản thân mình vào vai trò của một chiếc bánh quy xem! Biết đâu bỗng dưng ta lại tìm thấy được ý nghĩa của ta trong thế giới này.…
:)) Cảm xúc tình cờ mình viết. Viết cho những ai như mình, từng thích từng ngu ngơ và vẩn vơ mà tiếc.…
"Khi Jin bắt đầu cất giọng, tôi thề, nó như một đóa hoa vừa bung nở.- bình luận của một tài khoản Youtube - "…
Đây là câu chuyện, là kí ức, là giấc mơ. Không phải tác giả nghĩ ra và viết. Là tác giả mơ và kể lại. Mơ nhiều, chuyện cũng có nhiều nhưng đây là cuốn đầu tay mà tác giả viết, đừng chọi :))…
• Tác giả: Vương Bất Hối• Nhân vật chính: Giản Tinh Hạ• Tình trạng: Đã hoàn thành• Thể loại: Điền văn nông thôn, Ngôn tình hiện đại, Hiện đại não động (ý tưởng mới lạ), Hệ thống.…
Tình yêu không thể đo lường bằng thước. Tình yêu cũng không được định nghĩa bằng giới tính. Tình yêu là tình yêu, là cảm xúc của hai con tim của hai con người dành cho nhau. Hạnh phúc là khi chúng ta mở lòng chấp nhận tình yêu. Nguồn chính: https://www.facebook.com/profile.php?id=100026062850117ĐÃ CÓ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ CHO PHÉP ĐĂNG TẢI TRÊN NỀN TẢNG WATTPAD.…
Giữa thành phố xa lạ cậu đi tìm anh, người đã mất tích đã lâu."Nãy sao cậu cứ lẽo đẽo theo tôi thế?""Tôi đi tìm anh."Nhưng đó có phải là anh không?…
For Taekook. Mutual love. Little sweet and sour of Taekook.Written by: _parkmocheese_Highest rankin: #41 taeguk…
Tớ đi dưới trời hạ, ngang qua sa mạc, vượt biển lớn, tất thảy đều là vì muốn gặp cậu. Vì tớ muốn thấy cậu mỉm cười. Cho nên, dù tớ có như thế nào đi nữa, cậu có thể đừng vì tớ mà đau lòng không? Xin đừng vì tớ.... ...mà rơi lệ.…
ĐỌC ĐI RỒI BT CHỨ TIẾT LỘ CHI…
Chuyện kể từ một nơi vùng quê miền Tây sông nước bạc ngàn, đất phù sa màu mỡ đã vun vén cho cây lúa tốt tươi bao mùa mưa nắng. Và miền đất này đã chứng kiến sự lớn lên của hai đứa trẻ, từ cái thuở má bồng, chàng ngốc Hoàng Trung đã mang hình bóng của Út Hẹ tạc vào trong dạ mà trưởng thành. Tưởng rằng tấm chân tình ấy theo năm tháng sẽ được đáp đền, khoảnh khắc vỡ lẽ nhận ra chỉ có mình đơn phương cô Út, trái tim anh một lần vụn vỡ.- Anh thương cô từ thuở trong nôi, từ lúc cô còn bồng bế... Giờ đây cô lại sắp đi lấy chồng, cô bỏ anh sao cô Út? Hờn trách người thương là vậy, nhưng Trung nào hết thương cô. Anh đành chôn chặt tình cảm ấy vào lòng, nguyện dõi theo bóng người thương mà chờ mà đợi. Khi cô sa ngã vì bị phụ tình thì anh nâng đỡ, che chở cho cô, chấp nhận tất cả thiệt thòi chỉ để được bên cô. Trớ trêu thay khi tưởng chừng đã nắm được hạnh phúc thì đời rẽ hướng cho cô Út vào chốn phong trần nơi đô thành hoa lệ. Lần thứ hai trái tim anh vụn vỡ vì cô. Bằng tất cả tấm lòng, bằng một tình yêu bao la dành cho Út Hẹ; Trung một lần nữa chờ đợi, rồi lại dang tay đón cô trở về bên anh. Dù thế nào đi chăng nữa thì tình yêu của anh vẫn còn đó, vẫn chan chứa một niềm giản dị:- Anh thương em, mình về bắt đầu lại, nghen em? Lòng cô lâng lâng, chợt nhận ra Hoàng Trung là nơi để cô trở về... Chừng nào cho sóng bỏ gành Cù lao bỏ biển anh mới đành bỏ em.**: Ca dao Việt Nam.…
Tác giả: Pulli_Ying (PULLI & YING).Thể loại: Đoản văn 3P [Đa số], all Thiên.Tất cả những đoản ở đây được xem như toàn bộ chất xám của bọn tớ. Nghĩ ra cái gì là viết cái đó. Có ý sẽ có đoản, bí ý sẽ bí đoản. Thế thôi.Mong mọi người ủng hộ.Cảm ơn.…
"Có phải chỉ có những đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn?"Tên: "Bảo Bảo, Ôm Một Cái, Nhé?"Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết. Giới Thiệu Bảo Bảo là một đứa trẻ ngoan, rất ngoan. Nhưng, nó lại là một đứa trẻ ngốc, một đứa trẻ ngốc bị ghét bỏ, không ai cần. Một ngày nọ đứa trẻ ngốc xuyên vào cuốn sách gia tộc tranh quyền đấu trí, trở thành nhân vật gánh nặng ai ai cũng ghét bỏ. Đứa trẻ ngốc mặc dù có thêm hệ thống vẫn ngu ngốc không hiểu nhiệm vụ là gì, mọi thứ hiện tại là như thế nào khiến hệ thống rất tức giận, cho rằng đứa trẻ ngốc không bao giờ có thể hoàn thành được nhiệm vụ. Có điều, đứa trẻ đó có một "vũ khí" siêu cấp hiếm có và "nguy hiểm", đó chính là... Chân thành! "Anh cả ăn kẹo không? Ngọt lắm, ăn rồi sẽ quên đi muộn phiền nha!""Chị hai đừng lái xe có được không? Sẽ bị thương, bị thương rồi sẽ rất đau rất đau.""Chị ba muốn khóc không? Bảo Bảo sẽ che mắt lại, như vậy sẽ không ai thấy chị ba khóc đâu.""Anh tư, ôm ôm, Bảo Bảo rất thích ôm, nên nếu anh tư muốn ôm, có thể tìm Bảo Bảo... được không?""Nếu không thích thì cứ việc không làm thôi? Muốn khóc thì khóc, ôm thì ôm... Tại sao phải... Ưm... Phức, phức tạp như thế?"----- Đây là một câu chuyện về một đứa trẻ ngốc nghiêng ngả lảo đảo lao tới ôm lấy những đứa trẻ, người lớn từng bị tổn thương. Rất ngọt nha!_____Góc của Miêu Miêu: Tâm trạng bất ổn nên đào hố tiếp, nhưng truyện này ngắt quãng nhỏ nhỏ hen.Nguồn ảnh: Tự edit từ Canva. #mieumieuthichviet…