Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
884 Truyện
Thương anh lắm , cô nàng tomboy

Thương anh lắm , cô nàng tomboy

76 9 6

Một cô bé( sin, bé) lun vui vẻ với cuộc sống của mình.Bé đc sinh ra trong gia đình giàu. Sở thích hay ik chơi với chị em mik. Bé học trường Liin (ngôi trường danh cho gia đình giàu, có IQ 187/200.Cô nàng Tomboy (Kay, nhóc) chuyển trường vào trường Liin học , tính cách lạnh nhạt. Sở thích chơi bống chuyền. Nhà cũng giông sin giàu có ,có IQ187/200Sin lớn hơn Kay 1tuổi. Hai người gặp nhau tại sân bóng chuyền ,trong lúc Kay đang thi bóng chuyền. Họ luôn cãi vãi với nhau. Như sau mọi khó khăn họ bên nhau mãi. Còn vài nhân vật khác nữa trong chuyện mình sẽ kể sau.…

Nữ chủ giá lâm,nữ xứng xin cất bước

Nữ chủ giá lâm,nữ xứng xin cất bước

116 4 6

Thanh Hà quận chúa - Nguyệt Thịnh Nhân đã chết. Nàng nhan sắc kinh tâm, tài danh chấn động thiên hạ vậy mà lại thua trong tay một nữ nhân cái gì cũng không bằng mình. Đến khi chết nàng mới hiểu ra rằng thì ra mình chỉ là một cái nữ chính xưa trong một tập truyện nữ xứng nghịch tập. Nàng từ một cái nữ chủ trở thành một nữ pháo hôi ,trở thành một bàn đạp cho nữ xung thành công thăng cấp làm nữ chủ. Trong không gian trắng xóa này Nguyệt Thịnh Nhân bình tĩnh tiếp thu những kí ức mà hệ thống truyền cho... Hệ Thống:" Đầu năm nay, nữ xứng muốn xoay người, nữ pháo hôi muốn nghịch tập, người qua đường muốn xoát tồn tại cảm giác, thân là nữ chủ ngươi chính là hòn đá lớn nhất ngăn cản đường đi của các nàng." Nguyệt Thịnh Nhân trong mắt lấp lóe hàn quang, cười phong hoa tuyệt đại:" Vậy để ta nhìn xem : Ai là chướng ngại vật cần gạt bỏ và ai là người thắng cuối cùng." Lũ nữ xứng, pháo hôi nhóm các ngươi muốn xử lí nữ chủ đề thường vì vậy hãy chờ xem đến cuối cùng các người chết thế nào?…

Anh xin lỗi! vì đã ko nhận ra em

Anh xin lỗi! vì đã ko nhận ra em

3 0 1

tiếng chuông điện thoại vang lên người bên kia chưa kịp nói đã bị chửi te tua -tên đàn ông thốn Vương Thiên phong,anh đã làm gì để Tiểu Nhã bỏ đi vậy-cô bình tĩnh nghe tôi nói ko phải là do cô sao chính gia đình cô ép Tiểu Nhã bỏ đi để cô lấy tôi rồi còn gì -.- - chuyện đó thì .......... tôi ko chấp nhận hôn sự này - tôi cũng chả muốn đâu vì mẹ tôi nên tôi mới chấp nhận lấy cô thôi :v cô nghĩ mình là ai chỉ là 1 đứa con nuôi mà cũng chảnh sao -trong lòng tôi chỉ có Tiểu Nhã thôi cô nên biết thân phận ~.~........ tút..tút.....tút.......- haizz... đúng là đàn bà.---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Tại Hứa gia - ba,mẹ à con ko chấp nhận hôn sự này - cô với vẻ mặt bực tức bước vào nhà-con gái ngoan nghe lời mẹ này ba mẹ cũng muốn tốt cho con mà-nhưng mà .....nhưng :-s-ko nhưng nhị gì cả ba đã quyết định ngày rồi ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------hết chap 1 lần đầu việt xin mn bỏ qua…

Anh là Pro của em

Anh là Pro của em

16 0 5

Tuổi 35-40, người ta không còn nhiều mộng mơ, nhưng lại dễ mất ngủ hơn.Không hẳn vì cà phê, mà vì những thực tại chồng chéo: công việc không cho phép dừng lại, gia đình cần mình đúng lúc mình mệt nhất, những mối quan hệ cũ chưa kịp khép, và một cảm giác rất quen - rằng mình đang cố gắng rất nhiều, nhưng hiếm khi được hỏi xem có ổn không.Người trưởng thành học cách sống ổn.Hào sảng hơn, dễ cười hơn, và giỏi giấu mệt mỏi sau những câu đùa tưởng như vô tri. Ban ngày là người lớn đúng nghĩa, ban đêm lại cần một chỗ để thở - có khi chỉ là một bản nhạc cũ, một trò chơi quen, hay một góc nhỏ đủ yên để không phải giải thích điều gì.Với Ngọc Anh và Vinh, chỗ đó là Audition.Một trò chơi tưởng như chỉ dành cho tuổi trẻ, nhưng lại âm thầm ở lại với họ đến tận bây giờ. Trong những căn phòng nhảy sáng đèn lúc nửa đêm, nơi mode C4 vang lên những bản nhạc quen, họ gặp nhau - không ngoài đời, không qua sắp đặt, chỉ tình cờ bước vào cùng một room và... ở lại.Một người mang nick Dreamer - ngủ mơ, hay cười, hơi ngáo ngáo nhưng lì lợm.Một người là Insomnia - mất ngủ, hào sảng, trêu đùa giỏi, nhưng quen gánh mọi thứ một mình.Họ chơi game cùng nhau.Nghe nhạc hợp gu.Trêu nhau cho vui.Không đòi hỏi, không hứa hẹn.Và chính sự đơn giản đó khiến mọi thứ trở nên dễ chịu.Câu chuyện này không nói về tình yêu ồn ào hay những cảm xúc bốc đồng. Nó kể về những người trưởng thành tìm thấy nhau trong một không gian rất quen, về cách một trò chơi cũ trở thành nơi chữa lành, và về cảm giác ấm áp khi có ai đó chọn ở lại - dù…