Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhân vật mình mượn cảm hứng là người thật nhưng những gì mình viết chỉ là do chính mình tạo dựng, tưởng tượng ra. (Không có ý xúc phạm)Không re-up nơi khác khi mình không cho phép nhá. Cậu tiến lại gần với gương mặt không thể tin tưởng nụ cười cũng xuất hiện trông gian xảo thập phần. '' Anh rút lại lời nguyền cho em chứ?'' ''Mày nghĩ tao sẽ sao'' Khuôn mặt anh đầy thách thức. ''Là anh nói, đừng trách em''Tiếng cười theo đó rộ lên. '' Ê từ từ, đừng qua đây''Anh cảm giác chuyện không hay xảy ra theo bản năng lùi dần về sau. ''Không kịp rồi anh trai nhỏ''…
"Từ một con bé ngốc nghếch, em đã lớn lên từ khi nào rồi. Anh cứ tưởng, giữ em trong tầm mắt thì sẽ chả lạc em đi đâu được. Anh cứ nghĩ, em chẳng thể nào rời xa anh đâu. Anh cho rằng, em thuộc quyền sở của anh và của riêng anh mà thôi. Anh xin lỗi..."*** Ở một đất nước gọi là Zenuerva, nơi tăm tối nhất của thủ đô hoa lệ Zenki có một cô gái chừng 13 tuổi ăn mặc bẩn thỉu đang đứng hướng mắt về con người đang thoi thóp cạnh mình kia. Giữa hai toà nhà bỏ hoang mục nát, mái tóc đỏ của cô bé như ngọn lửa giữa bóng tối địa ngục nhưng không hề rọi đến ánh sáng mà lại như nuốt cả màn đêm. Chiếc váy trắng, nói đúng hơn chỉ là miếng vải rách, ướt sũng nhưng hạt mưa lạnh đầu xuân chào đón nàng thiên thần đáng thương. Tiếng thở tắt lịm. Ánh mắt đen tinh anh trở nên đục ngầu, vô cảm, vô sắc. Rồi có một bàn tay vuốt ve mái đầu rối bời của cô bé rồi đến đôi mắt. Hắn cúi nhẹ đầu về phía cái xác rồi buông tha đôi mắt kia, quỳ trước cô bé, hôn lên tay cô. Cô mở mắt. Chúng sáng và lạnh. Chúng màu tím.…
r/WritingPrompts | 5.6k points[WP] Ngươi đã chết. Nhưng thay vì sống một cuộc đời bình thường, ngươi bị đẩy xuống địa ngục như một hình phạt vì những điều tồi tệ phạm phải trong game. Chỉ có một lối thoát duy nhất: Tự chứng minh ngươi sẽ không bao giờ phạm phải những điều tương tự trong đời thực bằng cách phá đảo chín tầng địa ngục như phá đảo một ngục cảnh mà không cư xử giống một gã tồi.…
Cũng vào tháng 9 năm trước, là lúc cô thích anh.. cũng là thời gian này năm trước, là lúc cô thấy nụ cười anh tỏa nắng, cùng mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh kia.. Có lẽ đã đến lúc cô học cách để quên đi anh rồi. Có lẽ cô sẽ lại quay về thời gian điên cuồng như trước, trêu học hết người này đến người kia để quên đi một quãng thời gian đầy ngọt ngào nhưng dường như cũng chứa đựng đầy những đau khổ và giày vò mà cô đã từng chịu đựng.Yêu đơn phương anh có lẽ là điều dũng cảm nhất mà anh từng đối diện..*Lời tác giả - Thiên Bình : Tại sao lần nào tuii viết truyện cũng ngược vậy aa~~ Dù sao thì comment và vote dùm với :D Lưu ý: Bản quyền này thuộc về tải khoản @Bach_Cuu_Van_Hi :)) Không sao chép, copy hoặc ăn cắp bản quyền khi chưa có sự cho phép của tác giả :Đ…
" Duyên phận là khi dù xa cách ngàn vạn dặm, dù hết thảy nhân gian đều quên sạch , dù ngàn vạn lần chạy chốn khỏi người đó, đến cuối cùng cũng về lại bên nhau. Duyên phận là trong cõi mờ mịt sớm có ước định ở nhân gian tỷ dực song phi, lưỡng tình tương duyệt, dù bá nhân có ngăn trở cũng không cách nào chia rẽ. Trăm núi vạn sông, thiên đao vạn quả cũng không cách nào chia lìa.Duyên phận là đầu tiên ghét bỏ đối phương cõ nào, về sau lại gấp bội phần thương yêu gìn giữ."…
Tự tưởng tượng ra? Có.Bản thân tự trải nghiệm?Có. Được nghe kể từ người khác? Có.Các nhân vật không có tên, cho người đọc được thoải mái tưởng tượng là ai cũng được cả. Mong các bạn sẽ thích.…
tôi sẽ thay đổi số tuổi, như là daniel 22 tuổi , lisa 21tuổi, vài trong truyện sẽ có vài cp khác, h xíu, truyện sẽ ko có boylove và girllove vì tớ ko thích(chứ ko phải ghét)…
Một tiếng yêu nghe sao mà dễ nhưng đối với ta, nó khó hơn bất kỳ điều gì khác. Vì yêu mà ta đã phải đánh đổi cả niềm tin, hi vọng và cả chính mạng sống của ta và các tri kỷ của ta. Nhưng đổi lại, ta được cái gì, thứ ta nhận được là một nhát kiếm của chàng xuyên tâm. Có phải điều chàng mong là có thể giết chết ta, khiến ta đau khổ. Hàn Lãnh Thiên, chàng làm ta yêu chàng rồi lại để ta hận chàng, có phải, đối với chàng, yêu và hận là hai thứ luôn đi đôi với nhau. Có lẽ là vậy. Ta hận chàng, hận chàng đã cướp đi mấy sinh mạng của bao nhiêu người yêu thương ta, hận chàng đã ép ta đi vào Ma Đạo, hận chàng đã khiến ta yêu chàng...... nhiều, nhiều lắm nhưng ta chẳng thể giết chàng. Vì sao? Chẳng phải vì yêu sao? Ta yêu chàng nhưng chàng có yêu ta k? Đối với chàng, Thiên hạ là tất cả, còn ta chỉ là người qua đường thôi đúng không? Nếu vậy thì sao chàng còn tìm ta, nói yêu ta làm cái gì? Đã thế thì ước gì kiếp này ta với chàng k nên nối duyên, Vườn đào năm ấy, chúng ta k nên gặp nhau thì hôm nay đã k như vậy. Giờ sức ta đã cạn nhờ nhát kiếm xuyên tâm của chàng, giờ ta sắp chết, ước nguyện của chàng sắp thành, chàng còn khóc làm j. Giờ ta chỉ mong, nếu có kiếp sau, ta và chàng sẽ k gặp nhau, sẽ k duyên kiếp và k nợ nần gì nhau nữa. Hàn Lãnh Thiên, ta hận chàng,kiếp này coi như duyên ta đã tận, kiếp sau ta mong rằng " duyên kiếp của chàng k phải là ta..... ".Vĩnh biệt...…
Giải thưởng Viện Hàn lâm (tiếng Anh: Academy Awards), thường được biết đến với tên Giải Oscar (tiếng Anh: Oscars) là giải thưởng điện ảnh hằng năm của Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh (tiếng Anh: Academy of Motion Picture Arts and Sciences, viết tắt là AMPA) (Hoa Kỳ) với 74 giải thưởng dành cho các diễn viên và kĩ thuật hình ảnh trong ngành điện ảnh Hoa Kỳ. Kể từ năm 1928, giải Oscar được trao hàng năm tại thành phố Los Angeles để ghi nhận những thành tựu xuất sắc của điện ảnh trong năm của các đạo diễn, diễn viên, kịch bản và nhiều lĩnh vực khác qua cuộc bỏ phiếu kín của các thành viên Viện Hàn lâm.Thay vào các nghệ thuật phim ảnh chúng tớ sẽ tổ chức về các Author :÷…
Truyện này đã được tác giả cho phép :https://www.wattpad.com/story/129210692?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_reading&wp_page=reading&wp_uname=PhiH83&wp_originator=l%2BpkZwjBMr5thmyzlnTIDFZlMznww9T9%2BUpicWIHMCN2JmOTj6SJmmnqkilBUAt5uoCAkFDrYVPFtqzgVivPPDDiA0NWfHpWeKkvBmFKq9Xi0vKCA57zZMhe4028TJSF…