Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
Một mối tình đơn phương lặng lẽ năm xưa, một lần gặp lại giữa dòng đời bận rộn.Cô từng âm thầm dõi theo anh - khi anh đã có người khác. Nhiều năm sau, họ gặp lại trong cùng một dự án...Liệu lần này, cô có còn chọn im lặng như trước? Và anh - có nhận ra người con gái luôn đứng ở phía sau mình?…
-Văn án:'•Trường Đại Học Hoàng Gia Điệp Phong Lan là ngôi trường danh tiếng và sang trọng bật nhất nước ta, ngôi trường này còn được mệnh danh là nơi mà các thiên tài từ khắp nơi trên thế giời đổ về và theo học. Đứng đầu ngôi trường này là ba gia tộc hùng mạnh. Lần lượt là Thóng Gia, Lương Gia và Phạm Gia .' '•Đây là một nơi mà cả đời Ngọc Quý mơ cũng chẳng tới được. Vậy mà hôm nay, Ngọc Quý lại được bước chân vào ngôi trường này với cái danh hiệu "Cánh bướm thiên tài". Nhưng trong sự may mắn to lớn này lại xuất hiện một sự xui xẻo tưởng chừng là nhỏ xíu, Ngọc Quý cũng chẳng thế ngờ rằng sự xui xẻo mà cậu xem là nhỏ xíu này sẽ đảo lộn hoàn toàn cuộc sống yên bình của cậu!'-Trích đoạn: '•Liệu tình yêu to lớn có thể xoá nhoà được bức tường vô hình và khổng lồ được tạo nên từ sự khác biệt về địa vị đang ngăn cách giữa hai ta hay không? Liệu tình ta có hai chữ "sau này" hay không? Ngọc Quý rối bời nhìn người đang đứng từ phía xa xăm. Lòng nhói lên từng cơn đau nhói. Khoảng cách giữa cậu và anh tưởng chừng chỉ là vài bước đi nhưng sao đối với cậu, sao mà nó lại xa quá, cứ như là hai thế giới hoàn toàn cách biệt vậy. Ngọc Quý không biết liệu rằng khi cậu vượt qua được bức tường đó, đến bên thế giới của anh thì liệu sẽ có một thứ gì đó cắn nát cậu hay không..?' !!! Lưu ý : Tất cả các nội dung trong câu truyện trên đều không phải là sự thật.Hoàn toàn chỉ là sự sáng tạo của tác giả! •Thể loại: Giả tưởng, boy love, xã hội thượng lưu, có chi tiết bạo lực, siêu năng lực,học đ…
sẽ có nhiều mẩu chuyện khác nhau mỗi mẩu sẽ có vài chap hoặc nhiều hơn (lần đầu tuôi viêtd có gì ủng hộ nhen sai sót chỗ nào mong mọi người thông cảm tg hay sai lỗi chính tả đọc mong đừng quạo=>) truyện bao ngọt nhen không có ngược mấy…
Nơi tôi quăng mấy câu chuyện về hai ông chú này. Fandom flop quá thì tự cook.Cảnh báo trước là nó dở một cách khủng khiếp. À không, nó là thứ tệ hại nhất bạn có thể đọc khi chán đấyVì đây là YuKusa (Yukawa x Kusanagi ) nên vui lòng không vào nhắc nhân vật khác.Tui cũng có đăng trên Facebook, fanpge đu hai ảnh là tui làm ad đó nên thích thì vào đó đọc cũng được.Truyện của tui không H, R16 hay R18. Ngoài ra vô cùng muốn đẻ truyện ngược nhưng bất thành. Fic ngắn thôi, chán Σ( ̄。 ̄ノ)ノTất cả các truyện tớ đăng đều là tự viết nên sẽ không thể nào hoàn mĩ được. Nếu bạn muốn góp ý xin vui lòng nhẹ nhàng. Vào tô xíc thì đừng tránh sao tui hoá ắk quỷ, đến lúc đó thì hối hận đã muộn màng.…
Phải chăng trong những câu chuyện thần tiên ta được kể đều từ con mắt của kẻ thắng cuộc? Liệu những kẻ phản diện trong những câu chuyện đó đều đại diện cho cái ác hay chính nội tâm chúng cũng phải đối đầu với những lựa chọn khắc nghiệt như những con người?Quyển cổ tích này là dành riêng những kẻ đó…
"Tôi nói với Tần Khoa, anh phải đối xử tốt với em, nếu không coi chừng em làm hồng hạnh leo tường đó.Tần Khoa bình tĩnh nói, em không xinh đẹp, đầu óc không lanh lợi, tứ chi lại không phát triển, ngũ cốc cũng chẳng phân biệt được, hay mắc sai lầm vào những lúc quan trọng. Em xác định là lúc em leo tường thì bên kia tường có người à?"…
Author: WinterAlice, hoặc cứ gọi mình là Alice. Disclaimer: Các nhân vật thuộc về lịch sử Nhật Bản, DMM và Nitro+. Mọi tình tiết trong truyện đều là sự tưởng tượng của tác giả. Summary: Đây là một câu chuyện về một con người chọn được chết, và những thứ không phải con người mong được sống. Warning: Đây chỉ là một câu truyện về Touken Ranbu ở một thế giới khác. Truyện có yếu tố bạo lực và các cảnh máu me. NCC. Rating: [T] Status: On-going. Catergory: AU, Angst, Supernatural, Tragedy, Action/ Adventure. Spoiler: "Chỉ cần tôi còn tồn tại, thì các cậu cũng vậy. Và vì các cậu, nên tôi mới có thể ở tại nơi đây, ngay bây giờ." A/N: Đây là thành quả của việc cuồng TouDan quá đà cộng thêm một mớ (hoang) tưởng. Mọi ý kiến đóng góp đều được hoan nghênh nhiệt liệt. Đặc biệt, mình rất cần ai đó thảo luận về mảng lịch sử kiếm nói riêng và Nhật Bản nói chung. Mình chân thành cảm ơn nxnxnxnxn lần đến bạn @uynnguyn467 vì mấy tấm hình minh họa, (tuôi iêu cô lắm, hai đứa mình cưới nhao đi (*'台`*) ), vì vậy chap nào có hình minh họa sẽ được đánh dấu ʕథ౪థʔ nhé... (xin lỗi, lại lên cơn lầy rồi...) Về lịch post, thôi thì cứ khoảng 2 tuần sẽ post một lần nhé, nếu thấy muộn thì có nghĩa là mình lại lầy hoặc lười rồi, cần động lực, xin hãy cmt... (ಥ_ʖಥ)…
Một ghi chép ngắn mô tả cảm xúc của bản thân mình về một người nọ, một người mình thích nhưng mãi sẽ chẳng với tới được, mình thích chị ấy nhưng chúng mình hoàn toàn không thuộc về nhau..Dù sao cũng cảm ơn chị, cảm ơn chị đã đến bên đời tôi, cho tôi hiểu cảm giác thích một ai đó là như thế nào…
An Tư Hạ vốn nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu người con gái đã giam cầm cuộc đời mình, nàng chán ghét cô. Thế nhưng khi người đó biến mất khỏi cuộc sống của nàng, khi cô không còn nhớ nàng là ai nữa, thì nàng lại mang cảm giác mất mát. Cuối cùng thì nàng lại là kẻ theo đuổi, khao khát thứ tình cảm mà mình đã để vuột khỏi tay. Phải chăng tình yêu là dày vò lẫn nhau? Cả hai đều đau khổ đến cùng cực!…