tôi Yêu Anh
Min là một cô gái xấu xí , thua người ta về tất cả mọi mặt , con nhà nghèo.Còn Mẫn Mẫn là một chàng trai rất đẹp trai , học giỏi nhiều người yêu thích khác xa so với cô gái tên Min…
Min là một cô gái xấu xí , thua người ta về tất cả mọi mặt , con nhà nghèo.Còn Mẫn Mẫn là một chàng trai rất đẹp trai , học giỏi nhiều người yêu thích khác xa so với cô gái tên Min…
Dạy cho em biết yêu…
Tác giả: Hạ Dật ThầnThể loại: Đa thể loại. Tâm sự đôi chút:Mình không phải người viết truyện chuyên nghiệp, những câu chuyện của mình chỉ là hứng thú nhất thời dựa trên những chủ đề mà các đọc giả đưa ra. Mọi người có thể đưa chủ đề cho mình dưới phần cmt, mình sẽ chọn và viết ngay 1 mẫu chuyện nhỏ để tặng người đó. Đương nhiên thể loại hay kết cục thì sẽ do mình quyết định. À mình mới có suy nghĩ gần đây thôi, do đăng trên face trong nhóm weibo bị vi phạm nhiều quá nên mình hơi bị cực khi sửa lại bình luận nhiều lần. Nên mình quyết định up ở đây hehe. Mong mọi người sẽ chiếu cố mình nhiều hơn. 😉• Các câu chuyện đang viết: - Từ nhỏ ta đã là một vị công chúa không được yêu thương: Đang tiến hành - Nhà tôi có nuôi một tiểu tiên nữ: Sắp tới. Cảm ơn đã ủng hộ ( ◜‿◝ )♡Không re-up khi chưa có sự cho phép nhé.…
Anh à, anh có biết không rằng em đã quen rồi: chiếc ghế này, chiếc bàn này, căn hộ này, cuộc sống này và cả nỗi cô đơn của em nữa.Tất cả mọi thứ, em đều quen thuộc lắm anh ạ.Em đã quen với cuộc sống mỗi ngày thiếu vắng anh.Em đã quen với cuộc sống một mình không người bầu bạn anh ạ.Thế nhưng, nó không có nghĩa là em không chờ đợi một người có thể nắm tay em, trao cho em một nụ hôn mỗi khi thức dậy, trao cho em một chiếc ôm ngọt ngào đầy ấm áp từ sau lưng hay trao cho em một bờ vai mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi em buồn anh ạ.Vương Tử Kiệt, em không cần biết rằng liệu có phải bởi chính sự kiêu ngạo trong chữ " Vương " của anh hay không mà cớ sao anh không thể một lần nói yêu em?Vương Tử Kiệt, nói đi anh, liệu anh có yêu em hay không?…
Bỉ Ngạn Hoa nở bên bờ sinh tửSông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòngMạnh Bà thang là ai quên ai nhớ?Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?…
Những câu chuyện ngắn được viết dưới dạng đoản văn mang từng màu sắc và cảm xúc riêng của từng nhân vật.
Tác giả: Nhiếp Thị Độ TamHỏi: Có người yêu quá mức ưu tú là cảm giác gì?Người trả lời ẩn danh: Là khủng hoảng. Sợ hãi người khác nhìn thấy tôi và người ấy đứng cạnh nhau, sợ hãi đối phương chú ý người khác, sợ hãi đối phương quá thân cận với mình, sợ hãi chính mình tiếp tục thích đối phương.Trong đầu vẫn luôn suy nghĩ, vẫn luôn ngờ vực, thực sự rất mệt mỏi.***Hỏi: Có bạn trai luôn khiến mình lo lắng là cảm giác gì?L: Bạn trai của tôi là mẫu người này. Tính cách của anh ấy cực kỳ hướng nội, rất dễ mềm lòng, rất ngây thơ, là kiểu người khá hiếm gặp. Tôi cảm thấy anh ấy đáng yêu chết đi được nhưng anh ấy lại không cảm thấy như vậy. Anh ấy không biết lo cho bản thân, luôn đặt người khác lên trên chính mình. Tôi vẫn luôn không biết làm sao với cái tính này của anh ấy. Hơn nữa, anh ấy còn hơi tự ti, anh ấy không hề thích con người của anh ấy... Tôi đều hận không thể giấu anh ấy đi, không muốn cho ai nhìn, sao anh ấy lại không hiểu cơ chứ?…
e hèm,biết gì đâu vô đọc đi không ai biết gì đâu nhe🌚…
"Bước vào cõi mộng mị của ta...Làm ta mê hồnLợi dụng taTa sẽ để đấyChờ đến khi...Ngươi sống không bằng chết.Cứ lợi dụng ta đi."Tác giả: Lyly_Kumiho.…
Gồm:đam mỹ, ngôn tìnhTruyện này là t tổng hợp ở nhiều nơi không phải do t viết. Nếu không thik mời click back…
Những bài viết, câu chuyện mà mình thấy hay. Những câu nói hay đôi khi hợp tâm trạng. Chỉ đơn giản vậy thôi !…
những câu chuyện nhỏ, nhưng nhức.…
Một khúc hát ta nghe được , liền xin mượn ý nhạc họa nên một câu chuyện .…
(Truyện mang tính chất giải trí và không liên quan đến lịch sử của bất kì quốc gia nào!!! Vui lòng đọc kĩ. Cảm ơn.) Nữ chính là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Tên cô ấy là Ngọc Lan Bạch Kiều. Tên thật hay. Nàng từ nhỏ đã sống trong côi nhi viện tại Minh châu, nơi này vô cùng khắc nghiệt, mùa đông tới thì có đắp mấy lớp chăn cũng chẳng ấm hơn là bao nhưng bù lại mùa hè thì rất dễ chịu. Ở đây nàng không có cảm giác mình cô đơn vì nàng đã có người bà bà tốt bụng lại hiền hậu, còn có cả các tỷ tỷ cùng muội muội rất dễ thương và đặc biệt còn có cả Mộc huynh nữa. Dù huynh ấy tên là Vương Hàn Nghiên Dương nhưng nàng không gọi là Dương huynh bởi vì trên người huynh ấy có một mùi hương vô cùng thanh nhã của thảo mộc nên nàng mới gọi huynh ấy là Mộc huynh. Cuộc sống cứ tiếp diễn cho đến khi nàng tám tuổi, Mộc huynh của nàng phải rời đi để trở về với cư gia của mình... Nàng tưởng rằng họ đã chẳng thể gặp lại nhau...…
Đoản văn, HE, không ngược.Tác giả: 我的果冻儿Editor: Amotps…