Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thunderstorm thề, đánh chết cậu sẽ không bao giờ uống nước lạ trong nhà, đặc biệt là nước xuất từ tay Thorn và Solar. Đúng vậy, kể từ giờ, Thorn cũng sẽ vào danh sách cấm, không tranh cãi gì nữa hết.Lưu ý: Xin hãy đọc văn án để chắc chắn bạn muốn theo bộ truyện, văn án và giới thiệu ngoài này khác nhau hoàn toàn đó nhé! ฅ(*°ω°*ฅ)Artist ảnh gốc của bìa: DVRVKOẢnh gốc: https://i.imgur.com/aGubnzu.jpeg…
CÔNG CHÚA SINH ĐÔI - ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐICuộc chiến với thế lực bóng tối và viên pha lê đen đã kết thúc, nhưng điều đó không đồng nghĩa sự hỗn loạn cũng chấm dứt.Từ sau chiến thắng của hai nàng công chúa vương quốc Mặt Trời, Fine càng ngày càng được tung hô. Nhưng Rein thì sao? Liệu có còn ai nhớ tới nàng hay không?"Chỉ cần ánh sáng còn tồn tại, bóng tối sẽ là bất diệt."Giọng nói trong trận đấu hôm đó vẫn luôn ám ảnh Rein, biến nàng công chúa đơn thuần ngày nào trở thành một con người xa lạ.Tác giả: Cửu HySố chương: cập nhật sauTình trạng: đang tiến hànhLưu ý: Tác giả là fan của Rein và couple Rein x Shade nên phần diễn của Rein sẽ nhiều hơn một chút…
Là một fanfic TomHar ("chưa" phải VolHar), tim hồng bay tứ tánCHỐNG CHỈ ĐỊNH FAN DUMBLEDORE VÀ REMUS LUPINReview: Sẽ ra sao nếu Tiểu Harry đang dần chuyển sang phe Hắc ám? Không phải vì bé mất đi bản chất lương thiện, mà chỉ là bé hiểu rõ hơn về Phép thuật nguyên thủy, hiểu rõ hơn về cái gọi là "phản bội máu". Sẽ ra sao khi người đồng hành cùng Harry chính là 2 mảnh linh hồn của "kẻ sắp trở thành Voldemort)? Harry gặp linh hồn của Marvolo trong căn hầm bí mật, anh lấy mảnh linh hồn của mình trong người Harry ra và nhập với nó. Anh đồng hành cùng bé suốt 2 năm học. Anh dạy bé nhiều điều về phép thuật, anh hướng bé đến một cái đích mà bé muốn, không phải vì một mục đích lớn lao hơn. Bé học được nhiều điều về căn nguyên của phép thuật. Sau tất cả, mọi thứ bé có được là nhờ công sức bé bỏ ra để học, chứ không phải vì bất cứ lý do may mắn ngu xuẩn nào đó. Harry có vẻ ngoài của cha, đôi mắt của mẹ, thừa hưởng sự bốc đồng nhưng dũng cảm, trung thành của cha và cả sự thông minh, thấu hiểu, săn sóc của mẹ. Bản chất bé là một chú sư tử đầy dũng mãnh, nhưng không ai có thể phủ nhận một phần của bé chính là chú rắn nhỏ đầy mưu mô và xảo quyệt.…
Văn án:Làm kia một cây căn ngón tay bị bài đoạn đau xâm nhập nàng thân thể thời điểm, nàng mới biết bà vú cùng nha hoàn sớm là phản bội nàng; Làm kia thứ tỷ tỷ nói ra trong bụng hoài nàng phu quân cốt nhục thời điểm, nàng mới biết các nàng trước kia đối của nàng hảo chẳng qua là diễn một tuồng kịch; Làm kia ôn nhu lưu luyến phu quân sai sử tân hoan tác muốn nàng mệnh thời điểm, nàng mới biết chính mình bất quá là hắn đi lên địa vị cao bàn đạp thạch...... Trần thế hai mươi tái, nguyên lai, nàng chính là nhâm nhân khống chế con rối! Cũng may thương thiên cúi liên, cho nàng lại đến một lần cơ hội, lúc này đây, đến phiên nàng đến đưa những người đó xuống địa ngục! Con mắt sáng chợt tĩnh, ánh sáng lạnh lạnh, không người biết hiểu, này nhất lũ mang theo đầy ngập cừu hận linh hồn, sẽ nhấc lên như thế nào huyết vũ tinh phong, lại sẽ bày ra ra như thế nào chói mắt tao nhã......…
Đó quả thực, là một khoảng thời gian định mệnh.. Một bờ môi ấm nóng áp vào, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, như lo sợ sẽ làm hoảng loạn đôi ngươi trước mắt. Anh ôm chặt lấy thân hình mảnh khảnh, buông gương mặt mình ra, rồi lại cúi xuống tựa đầu lên bờ vai kia. Tiếng chuông nhà thờ vang lên, như tô điểm thêm cho khung cảnh dưới ánh đèn sáng rực màu nắng. Người đàn ông đó đang run, bởi trong thâm tâm anh rất hoảng loạn, sợ hãi, chỉ mong người trong lồng ngực không đẩy mình ra. "Xin em... đừng ghét bỏ tôi.".✔️Published. February, 21st, 2018.✔️Finished. June, 11th, 2018.…
Gương mặt hắn tối sầm lại, ánh mắt nổi lên tia không hài lòng, từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ hắn chưa từng bị ai đánh, nhất là phụ nữ. Cô gái này quả rất ngông cuồng.Cô biết mình đã đụng vào "ổ kiến lửa" nên lập tức rút lui, rời khỏi cái giường tính bỏ trốn nhưng mà xui làm sao bàn tay to lớn nắm chặt eo cô lại, bao bọc cô trong lồng ngực vạm vỡ.- Em đừng mơ mà trốn thoát khỏi tôi, tính ăn xong bỏ trốn sao?Ánh mắt vô cùng sắc bén như ngọn giáo chỉa vào lisa, cô xanh mặt, mồ hôi nhễ nhại nhìn hắn. Hắn đích thị là ác ma rồi!…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
Đây là một Nhị ca ca hắc hóa câu chuyện Nhân vật nghiêm trọng ooc bệnh kiều tâm ngoan thủ lạt thêm hắc hóa Nhìn Nhị ca ca như thế nào từng bước một cường thủ hào đoạt Tiện Tiện câu chuyện Như thế nào tài năng để tự do bay lượn hùng ưng 🦅 biến thành hắn sở hữu vật đâu Bước đầu tiên chính là trước cưỡng chế đánh thượng chính mình ấn ký, tái tước rụng hắn vũ dực, cuối cùng phục tùng nó tâm, sau đó chặt chẽ đem nó vây vào trong ngực, để hắn lòng tràn đầy cho đã mắt duy hắn một người Còn đang suy nghĩ muốn hay không này thiên văn viết ABO... Ta lại bắt đầu cho mình đào hầm. . . Ta rất tuyệt! !…
Không ngọt ngào như ngôn tình...Một thế giới màu đen đầy chết chóc...Một công chúa với khát vọng báo thù...Một đặc cảnh không gian với mục tiêu bảo vệ toàn vũ trụ...Máu...Đỏ tươi trong đêm mưa...Ma cà rồng là một đề tài quen thuộc, nhưng lạ trong các fanfic DC...Cảm ơn...…
Tác Giả: Y Nha. Hàn Trí Thành mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ, không tính là quá khó chịu.Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Lý Mẫn Hạo dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.Thậm chí khi Lý Mẫn Hạo vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm....Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà Lý Mẫn Hạo cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt nhỏ với Hàn Trí Thành."Cái gì?" Lý Mẫn Hạo cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói những lời này với hắn???Hàn Trí Thành trầm mặc một lát.Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình."Lý Mẫn Hạo, cậu có thể ôm tôi một chút không?"Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả và editor, có chuyện gì mình sẽ xoá truyện nhé.…
Tác giả: Tát Bát Nháo ĐằngThể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, H+Nguồn: Sưu tầmMẹ Chu Từ tìm một giáo viên đúng giờ đến dạy phụ đạo cho cô, bạn cùng bàn biết được hỏi cô có hiệu quả không. Chu Từ nhìn chằm chằm thầy giáo cao ráo sạch sẽ trên bảng mà nói: "... Chẳng ra gì." Đêm đó Tiết Kiệu giữ cô lại, xốc váy ấn cô trên bục giảng tàn nhẫn đâm: "Tôi dạy phụ đạo không ra gì ư?"…
Gặp em quá sớm - khi cả xã hội chưa sẵn sàng chấp nhận tình yêu giữa hai người con trai.Mất em quá muộn - vì đến khi mất nhau, ký ức và tình yêu vẫn ở lại, trở thành vết thương không bao giờ lành.…
Title: Ngây tình.Pairing: Sanzu x Rindou (Tokyo Revengers).Author: Tournesol (Thảo Dương).Status: Đang tiến hành.Summery: Câu chuyện về một vị thần thao túng tham vọng của con người và một thiên thần sa ngã không có tham vọng đã từ bỏ cõi sống. Ghi chú: Tất cả là sản phẩm của trí tưởng tượng, tác giả chỉ mượn hình ảnh 7 hoàng tử địa ngục làm nhân vật nên đừng bảo tôi viết sai này nọ =)))Ổ này tạo ra để vã OTP, nên KHÔNG đục thuyền.Đem đi thì báo tui và cho tui cái link vô hóng. Đem đi âm thầm = lấy nguyên hàm của bạn =)))))…
Giữa tiếng cười nói rộn ràng của buổi giao lưu, Sungho đứng lặng, không quen với sự ồn ào. Bất chợt, một người tiến đến gần với chiếc băng đô tai thỏ ngộ nghĩnh và ánh mắt rạng rỡ khiến anh không thể rời mắt."Bác sĩ ơi, kiểm tra nhịp tim giúp tôi nhé?" Jaehyun nói, giọng trầm ấm pha chút tinh nghịch.Ống nghe chạm vào ngực Jaehyun, nhưng Sungho bỗng cảm thấy nhịp tim mình đập loạn lên, mạnh đến khó tin."Nghe được không?" Jaehyun hỏi khẽ, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của anh."Ừm...có hơi nhanh." "Vậy anh nghĩ...là tim em đập nhanh, hay là tim anh thế?" Jaehyun nghiêng người lại gần, khoảng cách chỉ vừa đủ để mùi hương dịu nhẹ thoáng qua khiến Sungho lúng túng."Chắc là do cậu...hơi hồi hộp..." Sungho bối rối, lúng túng đến mức chẳng biết nên nhìn đi đâu."Hay là...trái tim anh chỉ nghe rõ nhịp của chính nó... khi đứng trước người khiến nó rung động?"Jaehyun nghiêng người lại gần, giọng thì thầm "Anh có muốn kiểm tra lại không?"Sungho khẽ hỏi, tim đập thình thịch "Kiểm tra gì...?"Jaehyun cười nhẹ, mắt sáng ngời "Xem... có phải mình đã lỡ phải lòng rồi không."Khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh dường như lắng lại, chỉ còn lại tiếng tim và những cảm xúc chưa từng có.…