Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Trách ai? Trách tình ta thôi."...Tổng hợp những oneshot mình viết cho Haitanies.• vì là 'tổng hợp' nên sẽ có hơi tạp nham hj• có yếu tố LOẠN LUÂN/INCEST (mình cảnh báo rồi nhé!)• lệch nguyên tác; có OOC; (chắc là) NSFW; (rất) ngắn• nhân vật của Wakui Ken; idea/plot đều là thuộc về mình @akie (có nhảm nhí vẫn là của mình hehe)• tên nhân vật VN!au:- Haitani Ran: Lan- Haitani Rindou: Liên (hay bị thằng anh ruột thừa nhầm thành Linh =]]]])Lưu ý vậy thôi. Chúc bồ đọc vui nhé 💐…
Tôi muốn có 1 thanh xuân nổi loạn hết mình và.. Không hối tiếc Đáng tiếc... Thứ tôi mong không nằm trong khả năng mà tôi có thể... Tôi không phải nữ chính.. Tôi không phải.. Mọi thứ xung quanh cuộc sống tôi là xiền xích.. Tôi chỉ có thể mơ ..mơ một giấc mơ không thể với tới Năm đó ..tôi thích cậu ...Một người con trai hòa đồng vui vẻ.. Hay cười và tốt bụng ..nhiệt tình không so đo..Còn tôi trầm lắng lặng nhìn hình hài mà chính tôi từng mong muốn cho bản thân mình trước kia..Tươi cười vô lo..hzz thật quá viễn vong rồi !....... và rồi tôi gặp anh. Mang ánh nắng của thanh xuân của tôi.…
Mở đầu: Đông Quan Hạ Nhàn chết rồi! Chết trong lúc thực hiện "Ước định gia tộc". Ấy là tin tức đầu tiên Đông Quan Hạ Sơ nhận được sau khi từ Ám vực luyện tập trở về. Tin tức thứ hai: "Ước định gia tộc" vẫn còn hiệu lực, Đông Quan Hạ Sơ phải thay thế chị gái sinh đôi Đông Quan Hạ Nhàn hoàn thành. Nội dung ước định: bảo vệ tính mạng cho Bàng Thanh Minh - người thừa kế nhà họ Bàng cho đến khi cậu tròn 18 tuổi. Không phải chỉ bảo vệ một đứa trẻ thôi sao? Đông Quan Hạ Sơ bày tỏ, với cương vị một trong những phù thủy đỏ hiếm hoi còn sót lại trên thế giới, cô làm được. Tin tức thứ ba: phù thủy đỏ sẽ chuyển sinh, không thể chết, cho nên chắc chắn tin tức đầu tiên là giả. Nhắc nhở khắc ghi trong tâm khảm: dòng dõi phù thủy đỏ di truyền ngẫu nhiên, phù thủy đỏ không bao giờ được chủ động tiết lộ thân phận cho người khác kể cả người thân, nếu không linh hồn sẽ vĩnh viễn tan biến, chết một cách triệt để. Lợi thế của sinh đôi đó là có thể cảm ứng đối phương, có kết nối tinh thần sâu sắc, vì thế Đông Quan Hạ Sơ càng khẳng định chị gái Hạ Nhàn đã sớm cao chạy xa bay nơi nào đó, tiện tay vứt mớ hỗn độn cho cô._________Nhân vật chính: Hoàng Phủ Bạch Trạch (Kal) x Đông Quan Hạ SơCảnh báo: nam chính rất điên, nữ chính có độc, tổ hợp tương ái tương sát.…
Tác giả: kỳ sơn nươngVăn ánBài này lại gọi《 giáo sư cha của hắn mở tiệm cơm 》《 đồ ăn đã biến thành tạp nên làm gì, ở tuyến các loại, rất cấp bách! 》Món cay Tứ Xuyên đầu bếp diệp bảy tầng sinh ở London đầu đường, mở bắt nguồn từ gia món cay Tứ Xuyên quán!Gặp phải bề ngoài thân sĩ nội tâm biến thái Thực Nhân Ma thân sĩ Hannibal, ham muốn mỗi ngày mang về nhà thi thể.Sau đó thi thể đã biến thành "Tạp "Diệp bảy: "Ngu xuẩn, da lại ngứa đúng hay không? Nói qua bao nhiêu lần , đó là ngươi tạp, chớ đem hắn hướng về trong nồi nhét!"Hannibal: "Thân mến, ta đói ..."Severus. Snape: "..." Cha ta mỗi ngày đều muốn nấu ta, tâm mệt!Ps: đề tài tống Anh Mỹ, nhiều loại Anh Mỹ kịch lẫn vào dùng.Pss: bài này nhàn hạ tác phẩmQuét mìn√Giáo sư trở thành Thực Nhân Ma Hannibal tạp√ nhân vật chính thụ, Hannibal công, giáo sư thụ, Lucius công.√ cười vang văn, không phải chính kịch ̣, nếu như viết như chính kịch ̣, vậy nhất định là của ngươi ảo giác! ( nghiêm túc mặt )Nội dung nhãn mác: cường cường mỹ thực ngọt văn Anh Mỹ kịchTìm tòi then chốt tự: nhân vật chính: diệp bảy, Hannibal ┃ vai phụ: ┃ cái khác:==================…
"Khi một ai đó chết, họ sẽ vứt bỏ đi những thứ như thân xác, tên gọi, danh lợi,... để linh hồn họ sẽ bát đầu với thân xác mới, tên gọi mới,danh lợi mới..."…
"'Nhân chi sơ tính bản thiện' mà anh nhỉ?" - là những ngày còn thơ ngây, khi Huỳnh ngồi cạnh bên và kể cho Dương nghe về những điều em nghĩ, mà chẳng mảy may nghi ngờ cái nụ cười méo mó ấy."Không, anh thì nghĩ là 'nhân chi sơ tính bản ác' cơ, Huỳnh ạ." - Huỳnh đã không hiểu, và Dương cũng chẳng buồn giải thích thêm. Bởi với gã, họ chỉ yêu nhau đến khi chết, nhưng rồi sẽ cố giết nhau đến sau cả phút tàn hơi. Sẽ ổn thôi nếu gã cứ để em ngu ngơ thêm đôi chút, rồi khi không còn thuộc về cõi sống, em giác ngộ cũng chẳng muộn đâu mà.✧Tác giả: Huỳnh Thạch.Warning: Dead dove: do not eat, nội dung có yếu tố R18 và gây ức chế, nếu không hợp thì xin đừng cố chấp nhấn vào, tác giả không chịu trách nhiệm cho cản xúc của bạn nếu bạn cứng đầu.Tags: BG, OCTP (original characters belong to Huỳnh Thạch), Cannibalism, Stockholm Syndrome (cực kỳ nghiêm trọng), có yếu tố gây khó chịu (giam cầm, rape, mindbreak, manipulate...), major character death. Truyện có các yếu tố liên quan đến tâm linh, Đạo giáo, một chút kinh dị dân gian.Note: Cốt truyện phi tuyến tính, tức là không có đầu cuối, chỉ là những đoạn drabble nhỏ.…
Tuyết Thảo Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nhân từ đối với Tô Mặc, lại tàn nhẫn đối với Tuyết Thảo. Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương Edit: Nguyệt Viên Beta: Tiểu Tuyết Nội dung: Ân oán giang hồ, gương vỡ lại lành Nhân vật: Tô Mặc, Tuyết Thảo Nguồn:http://bongbongbien.wordpress.com/ Làm ebook: Baby Tiết Tử Tuyết Thảo lại nhìn thấy Tô Mặc ở dưới tán cây già trong rừng sâu núi thẳm. Quần áo trắng tinh của hắn đều thấm máu, đầu cúi xuống, làn tóc tán loạn phủ xuống bờ vai. Mặt Tuyết Thảo không chút thay đổi bước về phía trước, không chút khách khí đá hai chân hắn, người Tô Mặc bị bị đá nghiêng sang phía bên cạnh, lộ ra đôi mắt nhắm chặt và hai má trắng bệch —— thoạt nhìn như người đã chết. Tuyết Thảo lành lạnh cười: “Ngươi cũng có ngày hôm nay.” Nàng quay đầu đi, tiếp tục tiến sâu vào núi thẳm tìm kiếm thảo dược. Cho đến khi hoàng hôn mới trở về nhà, lại đi ngang qua gốc cây già kia, Tô Mặc vẫn ngồi ở chỗ kia như cũ, máu trên mặt hắn đã ngưng kết thành khối, đủ loại côn trùng bay tới bay lui quanh người hắn, Tô Mặc cao cao tại thượng, chưa từng chật vật như vậy. Bước chân dừng lại bên cạnh hắn một chút, Tuyết Thảo nhìn thấy dưới làn tóc bay rối, bờ môi của Tô Mặc còn hơi vẽ lên một đường cung, xem ra, hắn chết thật sự như ý hắn quá. Nghĩ thấy kẻ kia đến chết vẫn còn thoải mái như vậy, trong lòng Tuyết Thảo càng cảm thấy vô cùng chán ghét. Nàng xách áo hắn lên, thô bạo kéo hắn về nhà giống như kéo một xác chết. Tuyết Thảo cảm thấy, người như vậy không nên chết thoải mái, hắn nên chết thảm một chút. . . . . . Thảm hại hơn một chút. Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Phần kết thúc…
Tác giả: Yên Hàn Tên truyện được lấy từ một câu thơ trong bài "Tiết phụ ngâm":Tiết phụ ngâm:Quân tri thiếp hữu phu,Tặng thiếp song minh châu.Cảm quân triền miên ý,Hệ tại hồng la nhu.Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi,Lương nhân chấp kích Minh Quang lý.Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt,Sự phụ thệ nghĩ đồng sinh tử.Hoàn quân minh châu song lệ thuỳ,Hận bất tương phùng vị giá thì.Dịch nghĩa:Chàng biết em đã có chồngTặng em đôi hạt châu sángCảm động trước tình đeo đẳng của chàngEm buộc vào áo lụa hồngNhà em có lầu cao bên vườn hoaChồng em cầm kích túc trực trong điện Minh QuangVẫn biết lòng chàng trong sáng như mặt trời, mặt trăng(Nhưng) em đã thề cùng sống chết với chồngTrả lại chàng hạt châu sáng, hai hàng nước mắt ròng ròngÂn hận rằng không thể gặp nhau lúc chưa chồng.…
Rất lâu trước đây, bên trong cửu giới có lưu truyền một đoạn cố sự. Nó kể rằng có một kẻ vì truy cầu 'bản ngã' mà đã sắp đặt lên một ván cờ với Thiên.Kẻ đó tạo ra vô vàn Tiên Đế, hàng vạn Thánh Quân chỉ để là quân cờ cho hắn sử dụng. Hắn trao đổi, làm quen với nhiều tồn tại thần bí cũng chỉ là để hoàn thiện ván cờ hơn.Thế nhưng, ván cờ hắn tạo ra đã thua cuộc. Tất cả đều biến đến hư không, hắn thì bị giam cầm vĩnh viễn. Thẳng đến một ngày, hắn phát hiện ra bàn cờ của hắn còn thiếu một quân cờ. Một quân cờ định đoạt tất cả.Thế là hắn lại lợi dụng trí tuệ của mình, trùng sinh trở lại thuở ban đầu. Thiết lập lại toàn bộ thế cờ trước đó của mình. Vì để chờ đợi quân cờ ấy sinh ra, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ kéo dài rất nhiều thời đại, dài đến mức toàn bộ lịch sử đã lãng quên hắn ta.Giờ đây, khi nó khai sinh ra, thiên cơ thay đổi, thiên địa biến sắc. Hắn cũng tỉnh lại sau giấc ngủ ngàn thu ấy, trở lại với bàn cờ của mình. Chứng kiến thứ mình chờ đợi bấy lâu nay, chứng kiến ván cờ của chính mình."Thiên Mệnh, ta đã chờ ngươi rất lâu."…