[ DomicMasterD ] [ ATSH ] Gia đình nhỏ
"Vợ ơi cái quần đùi in hình spider man của anh đâu rồi vợ nhờ""Anh gọi điện hỏi nó xem"chuyện kể về cuộc sống sau hôn nhân của Dương Domic và Quang Hùng masterD…
"Vợ ơi cái quần đùi in hình spider man của anh đâu rồi vợ nhờ""Anh gọi điện hỏi nó xem"chuyện kể về cuộc sống sau hôn nhân của Dương Domic và Quang Hùng masterD…
"má thằng rhyder bớt lấy tao ra viết nhạc được không? ý là phiền vcđ""tại em chia tay mà không có lý do chứ bộ?"…
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
" giá như mình biết đến mọi người sớm hơn một chút "…
★ chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả !!!★ by: @ween_004★ link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/371040150?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=rhdowkji…
trần minh hiếu và nguyễn thái sơn, từ hai người xa lạ trở thành người một nhà.2025.01.03…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
; anh luôn tỏ ra vui vẻ; với câu chuyện em đang cười; và dù nhạt nhẽo anh luôn phải đảm bảo ; là cái độ hài hước cũng trên hạng mười.…
cuộc đua của những cờ đỏ.…
: Anh hết thương bống rồi à?: Ừ________tuoi lấy ảnh trên pin hết nha=))r bí ln…
đầu ngỏ có một tiệm bánh ngọt và một tiệm trà sữa.@ilyw…
siêu bướng gặp ông trùm dựng chuyện. hãy giả vờ cho tới khi nó thành sự thật.…
Only JsolNicky…
"Đèn đỏ rồi kìa, tụi mày dừng đi"..."Đéo!"…
Khi ta yêu một ai đó...…
YÊU 1 - ĐAU 10Tôi là Trần Phong Hào. Tôi đem lòng yêu một ánh sao.Nguyễn Thái Sơn, cái tên ấy từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như một bản nhạc buồn mà tôi không thể nào ngừng nghe. Em là ánh sao mà tôi ngước nhìn suốt những tháng năm tuổi trẻ, một ngọn đèn dẫn lối cho tôi trong những ngày chông chênh nhất. Nhưng trớ trêu thay, dù tôi có vươn tay đến đâu, cũng chẳng thể chạm vào em.Tôi yêu em bằng tất cả những gì mình có. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói vu vơ của em. Yêu đến mức, chỉ cần em quay đầu nhìn tôi một giây thôi, tôi cũng cảm thấy cả thế giới này trở nên ấm áp. Nhưng tình yêu ấy, dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ là một cơn sóng lặng lẽ xô vào bờ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ được đáp lại.Ban đầu, tôi nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần luôn ở bên cạnh em, một ngày nào đó, tôi sẽ có được vị trí trong tim em. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không phải là người em tìm kiếm. Tôi chỉ là một ai đó, một sự tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời em, một người có cũng được, không có cũng chẳng sao.Tình yêu của tôi cứ thế chồng chất theo thời gian.Tôi yêu em một.Tôi đau mười.Tôi đã thử quên, thử rời đi, nhưng mỗi khi em vô tình lướt qua tôi, mọi thứ lại vỡ òa. Hóa ra, tôi vẫn yêu em, vẫn không thể dứt bỏ. Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, khi trái tim này không còn đủ sức để đau thêm nữa, tôi sẽ học cách buông tay.Vì một tình yêu không được đáp lại, dù sâu đậm đến đâu, cũng chỉ là một vết thương chẳng bao giờ liền sẹo.…
tự nhiên có ý tưởng nên triển khai =))…
" thơm quá, son của anh mùi dâu hả? "…
Cuộc sống học đường và những câu chuyện ở nhà trọ của anh XáiTui viết chủ yếu để thẩm một mình nên văng tục tứ tung, OOC có thể là vữ vằng nên bé iu nào hông thích thì ao ra đọc truyện khác nha tui cổm ơn ạ😘🫶🏻…