sacmau aJSASJ
…
đây là lần đầu tiên viết truyện nên còn hơi sai sót ;_; mong mọi người bỏ qua…
Vô tình chạm mắt nhau thôi, thế mà lại gắn chặt 2 linh hồn với nhau cả đời.Chỉ là thoáng qua, thế mà Tuệ Lam đã vội vàng quay mặt đi, cố gắng che giấu một màu ửng hồng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy. Chỉ là thoáng qua, thế mà Khánh Dương lại như chụp được hình ảnh cô gái với khuôn mặt điềm đạm, đôi mắt to tròn long lanh, đôi mắt ấy cứ in sâu vào tâm trí Dương, cậu cứ mơ mộng, nhung nhớ mãi trong đầu. - Cho tớ xin face cậu được không?- Tuệ Lam- Được, tớ là Khánh Dương, về tớ gửi addfriend cậu.- Ừmau: ebe kiệm lời quá nhỉ:))) thật ra là ngại với trai đẹp thoi nà😆absolutely do not repost!Link ảnh bìa trên Pinterest: https://pin.it/4hdnSVS…
Cảm giác có một ông chồng hôn mê sâu sau 5 năm tỉnh dậy rồi bị mất trí nhớ là cảm giác như thế nào.Bên ngoài Vũ Nguyệt Minh." anh ấy không có lỗi, tôi sẽ không trách anh ấy.Nội tâm bên trong." d*t cụ, dám đuổi tôi ra khỏi nhà sao, anh cứ chờ đấy ".Trùm bán sắt vụn, lạnh lùng, mặt dày : Công : Trần Hải.Hacker, độc miệng, thụ : Vũ Nguyệt Minh.* Lưu ý : thu không nhược, chỉ nhượng bộ công khi mất trí nhớ thôi, thụ độc miệng đứng thứ nhất không ai dám đứng thứ hai.…
Có một chú cá voi cô độc một mình giữa dòng đại dương xanh thẳm, nó luôn cất cao tiếng gọi của mình để mong đợi một một ai đó có thể lắng nghe nó, đến bên nó và vỗ về cảm xúc cô độc đang chết lặng của nó.Đặng Văn Dương cũng giống như chú cá voi cô độc đó, nhưng cái đáng tiếc là cậu không phải không tìm được mà là đã bỏ lỡ nó mất rồi.Sống cô độc, đến chết cũng cô độc.…
về cuộc sống ngoài đời của tôi…