cry for me -roséyugrim-
em thương anh, không có nghĩa là cả đời này phải thương anh.…
em thương anh, không có nghĩa là cả đời này phải thương anh.…
Fic này để thỏa mãn con ngừi của toi=))LƯU Ý: ooc, không phải Skz x Y/N…
Vì sao Boss lại muốn cưới tôi??…
AU · Cưới trước yêu sauTổng giám đốc nhà họ Vương - huyền thoại thương giới & Cô gái thị trấn nhỏ - chủ tiệm hoa.Cưới trước yêu sau, yêu giả thành thật.Một bản khế ước thành hôn, một đời trọn vẹn yêu thương.Bản cập nhật không thường xuyên, vừa dịch vừa đăng!…
"Chẳng còn lí do gì để sống nữa, vậy mà vẫn thở đến giây này cũng là kì tích đấy, dù nó có là kì tích hay gì thì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa. Kết thúc thôi."Để lại cô người yêu ngày mong ngóng tin nhắn phản hồi của anh và một tương lai dang dở, chàng trai quyết định từ bỏ hết mọi thứ để giải thoát cho linh hồn bé nhỏ yếu đối bên trong anh. Nhưng, anh lại bị quay lại thời gian và gặp một cô gái bí ẩn, bắt anh phải sống và sửa chữa những lỗi lầm và hoàn thành những việc anh còn tiếc nuối trước khi anh chết. Khi đó, anh hiểu được những giá trị và trải qua những cảm giác mà trước khi anh dại dột, anh chưa từng được trải nghiệm qua.TW : mô tả cái ch3tNOTE : chuyện này chưa hoàn thành, nên nếu có ý tưởng cho chương sau xin hay gop y xin cam on nhiu…
Lee Minho là quản gia của nhà họ Han. Đây là một công việc rất bận rộn, phải quán xuyến mọi việc từ sáng tới tối. Nhưng dường như quản gia chỉ là công việc phụ, công việc chính là trông chừng thiếu gia Han Jisung.Han Jisung rất thích thỏ. Lee Minho phụ trách chăm sóc thỏ, còn Han Jisung phụ trách chơi đùa với các em.…
Thể loại: Ngôn tình - Thanh xuân vườn trường - .........Truyện: Chiếc Nơ Ký ức Tác Giả: NgcNgchnTruyện hơi xàm đọc thì đọc không đọc thì đọc :))Làm biếng mô tả quá:>…
Jihun muốn trả lời.Muốn được ôm vào lòng như trước đây.Nhưng bây giờ, Siwoo sẽ chẳng bao giờ nhận ra cậu nữa.…
Tui lần đầu viết fic íi nên có gì sai sót mong mọi người góp ý . Sự gặp gỡ không mong muốn và rồi định mệnh dẫn dắt hai người đi từ buồn vui đến hạnh phúc . Những lúc gặp sóng gió nhưng rồi lại cùng nhau vượt qua nhưng sự thật đằng sau mối tình này lại quá là éo le ...( Toàn bộ câu chuyện đều là do tgia nghĩ ra hoàn toàn không có thật chỉ mang tính chất vui vẻ , không áp dụng lên người thật )…
Câu chuyện về một cô bé nhỏ , có một gia đình, một gia đình tầm trung bình thường, chẳng lấy một thứ gì đặt biệt. Chuyện về một cô bé mắc một chứng bệnh tâm lí, trong đó, Seventeen đóng vai trò như những nhân vật tác động đến tâm lí của nhân vật chính."Bầu trời này có nhiều vì sao lắm, em ơi. Nhưng đừng vì sao kế bên sáng hơn mình, mà tự dập tắt đi ánh sáng của em. Hãy cứ tỏa sáng theo cách của em.""Không có cha mẹ nào được phép lựa chọn con cái đâu em. Nhưng hãy coi đó là may mắn vì họ vẫn quan tâm, chăm sóc và bên em.""Con người luôn có giới hạn của bản thân mà em ơi. Vậy nên hãy rộng lượng và tha thứ cho những sai lầm nông nổi ấy nha em. Họ lần đầu làm cha mẹ, em lần đầu, duy nhất trong đời làm con đấy thôi"Câu chuyện được nảy ra khi đang làn văn nghị luận xã hội. Có tới 80% câu chuyện là mình tự suy nghĩ ra.Đừng bê đi đâu nhé!…
LHoàng và Vinh từng là bạn thơ ấu, gắn bó từ nhỏ. Một biến cố bi kịch xảy ra khi cha Hoàng gián tiếp/ trực tiếp giết cha mẹ Vinh, khiến Vinh thành trẻ mồ côi và bị cuốn vào cô nhi viện. Từ đó Vinh nuôi hận, rời đi biệt tích.Nhiều năm sau, Hoàng đã trưởng thành, sống trong gia đình quyền lực. Vinh bất ngờ xuất hiện trở lại, nhưng trong vai trò trợ lý riêng của Hoàng. Hai người gặp lại nhau giữa tình bạn cũ và thù hận chưa nguôi, mở ra câu chuyện căng thẳng giữa chủ và trợ lý - vừa ràng buộc, vừa đầy vết nứt quá khứ.…
• Tác giả : DrayLiang• Pairing: Trác Dực Thần trung tâm• Cảnh báo: OOC! Mọi tình tiết đều là tưởng tượng! Tư thiết rất nhiều!• Bắt đầu viết : 3/12/2024• Tình trạng : Đang tiến hành• Số chương : ???DO NOT REPOST!=))) Chưa thấy ai viết textfic ở cái bối cảnh như này, để tui khai súng nhé ------- Nhà nuôi một bạn nhỏ - " Khó tính... cũng khó chiều..." " Cút cút! Mi không chiều được? Vậy để ta chiều! "…
☆ Câu truyện dựa trên đời sống ngoài đời của chính tôi ☆CÂU TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH CHẤT THAM THẢO , GIẢI TRÍ, KHÔNG CỔ XUYẾN CHO CÁC HÀNH ĐỘNG ĐI NGƯỢC VỚI THUẦN PHONG MĨ TỤC CỦA VIỆT NAMMuốn biết truyện ra sao đọc sẽ biết CHÚC MỌI NGƯỜI XEM TRUYỆN VUI VẺ XIN CẢM ƠN…
Hanahaki!auCảnh tượng trước mắt anh hoàn toàn kỳ quái. Rye nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt mở to, đỏ ngầu và kinh hoàng. Máu lấp lánh trên gương mặt tái nhợt của hắn, chảy dài từ khóe miệng, xuống cằm. Nếu hắn không mặc đồ đen, chắc hẳn cũng cũng đã làm bẩn chiếc áo sơ mi.Khi đến gần, mùi của nó thật kinh tởm, toàn là kim loại sắc bén và sự tuyệt vọng.Tuy nhiên, đó chưa phải là điều kỳ lạ nhất. Không, kỳ lạ hơn nhiều chính là những bông hoa ly trong tay hắn, và trong bồn cầu, chúng vẫn còn nguyên vẹn nếu không phải vì những giọt máu đỏ loang lổ trên nền trắng tinh khiết. Một cánh hoa duy nhất rơi ra khỏi miệng Rye, rơi xuống sàn nhà.᛫ ᛫ ✧ Author: thescarletthreadBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, không re-up dưới mọi hình thức.…
Sơn Hoàng không nghĩ mọi chuyện sẽ đi đến nước này…
Đam mỹ đấy, enter thấy cái này rồi thì turn back đi. Nhưng nếu bạn sẵn sàng rồi thì let's goo!!!À cái chap đầu tiên khum phải đam mỹ đâu. Là bối cảnh tôi miêu tả khái quát cho tình hình thôi.Tôi không nhận cặp hay gì đou.…
Thanh xuân của mỗi người đều gắn liền với những kỉ niệm khi còn ngồi trên ghế nhà trường; những cảm xúc bối rối khi lần đầu tiên biết yêu; những ngang ngạnh, ẩm ương của tuổi cà cương khó bảo; hay cũng có thể là một người đặc biệt nào đó. Thời niên thiếu qua đi, chẳng ai có thể níu kéo, dù muốn hay không, chúng ta vẫn sẽ lớn lên và già đi. Niên thiếu chỉ như một toà thành trong một câu chuyện tiểu thuyết của tuổi thơ, chỉ có thể nhìn mà chẳng thể chạm vào. Viết cho tuổi niên thiếu của mối chũng ta, mỗi chương sẽ là một cậu chuyện về tuổi học trò, ngây thơ, ương bướng nhưng không kém phần sâu sắc và cảm xúc. Có thể bạn sẽ thấy chính mình trong đó! Tối không quá chú ý về mặt cốt truyện, cũng như không trau chuốt về ngôn từ, nhưng tôi tin chắc khi các bạn đọc các trang truyện tôi viết sẽ có tâm trạng thoải mái, hay sẽ có một nỗi buồn man mác khi nghĩ về thanh xuân đã qua đi!…
Cái nắng gắt Bắc Hà vào giữa trưa, có cậu trai nọ ra đồi chè hái lá. Gió thổi làm lay nhẹ vành nón lá đội trên đầu, lộ ra khuôn trăng trắng nõn như ngọc, xa kia có người đàn ông ngắm không chớp mắt. Hỡi người, người say nắng hay say cậu trai kia mà ngẩn ngơ vậy.…