Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Park Woojin x Ahn Hyungseob, HE ngọt ngào như những viên kẹo đường và chữa lành những vết thương trong tym bạn. Ngọt ngào như cách Woojin thích Hyungseob vậy...Nếu "Yêu anh" quá đau buồn và khiến bạn tổn thương, hãy đến với "Yêu em" của mình nhé. Lưu ý: Fic thể loại namxnam, dựa trên trí tưởng tượng và không hề có thật.Vui lòng không mang đi, hãy tôn trọng công sức của tác giả ạ.…
Truyện kể về một cô gái tên Tử Hà có một người bạn thân khác giới.Người bạn thân đó tên Nhật Phong thích cô từ năm tiểu học.Truyện xoay quanh tình huống khó xử của Tử Hà khi một người bạn mới chuyển vào lớp xuất hiện và đảo lộn mọi thứ khiến Nhật Phong mất lòng tin vào Tử Hà.- Mộc Thảo- đã âm mưu đứng sau câu chuyện của Nhật Phong và Tử Hà.Vì lí do đơn giản muốn chiếm đoạt Nhật Phong mà hết lần này đến lần khác hãm hại Tử Hà …
Anh là một thanh niên chỉ mới 16 tuổi nhưng phải gánh vác cả gia đình tuy lớn mà nhỏ bé. Từ nhỏ đã phải đi lm việc từ nhẹ đến nặng lo cho gia đình mình. Thân hình anh từ nhỏ đã nhìn rất gầy và trông yếu đuối vô cùng nhưng nội tâm không hề yếu như vẻ ngoài của mình. Anh nhìn thanh tú thuần khiết như một đoá hoa trắng chưa hề bị vấy bẩn bởi bụi đời nhưng có lẽ không ai biết người con trai nhỏ bé ấy đã thành lập ra một công ty vững mạnh và làm cho nó phát triển ra tầm thế giới. Anh quyết đoán, âm hiểm khó lường nhưng trong đó có một tính trẻ con khó nhìn thấu được. Vì nó chỉ xuất hiện khi anh ở bên hắn. Người đó làm anh rung động, làm anh xao xuyến không rời đi được nhưng vì tính ngạo kiều và tự trọng quá cao nên chỉ ngấm ngầm theo đuổi anh. Còn hắn thì ranh mãnh, xấu xa chỉ ngấm nghía anh chọc ghẹo mà không lý do làm anh mâu thuẫn rồi sa vào lưới tình của hắn lúc nào không hay.Ngạo kiều, lòng tự trọng đều bị vứt bỏ chỉ trong một đêm khi thấy hắn bên một con người thân thân thiết thiết... Một cô gái chăng? Hay Chàng trai nhỉ? Và Sau đó chuyện gì sẽ xảy ra?Chờ đón nhe ... *Trích tí :)))" Này mau xuống giường đi? " Hàn Tiểu Thụ" Sao vậy em?" Lâm 'Tiểu' Công" Mau mau thay đồ giúp em đi chứ? Em không đi nổi rồi"" Hửm? Em nói gì lạ thế? Hôm qua anh với em có 'làm' đâu"" Nghĩ gì thế hả? Mau dậy đi" đỏ mặt nhưng vẫn mạnh miệng" Được rồi! Chiều em mà nhưng..." Nở nụ cười dâm dê" Không ! Em mệt lắm rồi "" Nhưng anh không chịu nổi nữa rồi!" Cầm tay anh đưa đến tận nơi đã căng phồng lên. " Biến thái! Đừng mà! Em…
"Quang Trường cảm thấy Chí Thanh là phần khuyết thiếu mà ông trời đã ích kỉ giấu đi của gã. Chí Thanh cảm thấy nếu anh là mặt trăng lạnh lẽo cô đơn, thì Quang Trường chính là mặt trời gửi ánh dương đến xoa dịu cõi lòng anh."…
kể về đại dịch "stress" bùng phát giữa Nhật bản năm 3020. Người không kháng đc virus sẽ biến thành các quái vật stressbian-một loài thích ăn thịt người, các kamen rider system đc phát triển để dành cho các người hùng nhưng người sử dụng họ chỉ dùng để giải trí chứ ko muốn cứu ai cả…
đối với joker, wooin là ánh sáng anh đã giúp joker rất nhiều... giúp gã nhiều đến mức mà gã đã yêu thầm anh từ lúc nào không thay biết. không chỉ mình gã yêu anh đâu anh cũng yêu gã lắm...! yêu từ lúc gã giúp anh biết thế nào là tự do mà anh không tranh đến được.cuối cùng tình yêu của cả hai đã được thổi lộ và cùng nhau nói tao yêu mày!ship: jokerwooin, hyukkinhdo, owenjay,vinny mimus, noahshelly…
CHUÔNG GIÓ MÙA HÈ🎐Tác giả: Tiểu Tuyết Miêu🎐Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Thanh xuân vườn trưởng, truyện Việt Nam🎐Số chương: Chưa cập nhật🎐Lịch đăng bài: thứ 4 hàng tuần ____________________________🎐Văn án:Gió thổi lay hàng lau, mùa hè về trước ngõ.Trước cửa lớp chúng tôi có một chiếc chuông gió.Mỗi lần gió lùa qua, chuông khẽ reo, âm thanh trong trẻo như tiếng cười của tuổi trẻ. Người ta truyền tai nhau rằng nếu bạn đứng trước chuông gió và cầu nguyện, cảm xúc ấy sẽ theo làn gió mà tìm đến người kia-dù chẳng nói thành lời, vẫn mong họ một lần lắng nghe.Trích đoạn nhỏ:"Nè, đừng có kéo tóc tớ nữa." Tôi quay xuống, nheo mắt nhìn Đăng, cậu bạn bàn dưới đang bày ra vẻ mặt tội nghiệp giả vờ vô tội.Đăng nhún vai, hai tay giơ lên như thể chẳng liên quan gì đến vụ này. "Tớ có làm gì đâu." Nói rồi mắt cậu nhìn thẳng vào tôi, còn khóe môi thì nhếch lên đầy ẩn ý.Tôi chưa kịp phản ứng thì lại cảm nhận được một cái nhéo nhẹ ở vạt áo. Lần này không cần suy nghĩ, tôi nhanh như chớp giật cây bút bi trên bàn, khẽ đánh vào tay cậu ta.Đăng giật mình, suýt bật ra tiếng cười, vội che miệng, nhưng bờ vai khẽ run lên vì cố nhịn. Tôi quay mặt đi, giả vờ nghiêm túc tiếp tục ghi bài, nhưng bàn tay vẫn nghịch nắp bút, khóe môi chẳng giấu được nụ cười mím chặt.Phía sau, Đăng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn theo bóng lưng người trước mặt.Tiếng chuông gió ngoài cửa sổ lại vang lên khe khẽ. Giữa những ngày tháng tưởng như bình thường ấy, có ai đó đã kịp giữ lại một điều gì đó rất…