Chúng Ta Sinh Ra Là Dành Cho Nhau!!
đây là bộ truyện đầu tiên tớ phát hành chúc mọi người xem vui vẻ…
đây là bộ truyện đầu tiên tớ phát hành chúc mọi người xem vui vẻ…
Hệ quả sau khi lọt hố hai chị nhà =)))…
Muốn hết thích một người thật khó, khó hơn nữa khi thứ tình cảm ấy cứ ngày một lớn dần. Nhưng rồi chúng ta cũng nhận ra, nỗ lực hết mình mãi mà không có kết quả thì cũng nên buông bỏ. Có những người sẽ làm thế, họ có thể là những người theo đuổi ai đó rồi bày tỏ tình cảm với người họ thích mà bị từ chối, sau đó họ sẽ không theo đuổi người đó nữa, có người thì cứ để thứ tình cảm ấy trong lòng, nhất quyết không chịu nói ra để rồi sau này hối tiếc, cũng có những người đi ngược lại, mặc dù theo đuổi người họ thích đã lâu và bị từ chối rất nhiều lần nhưng họ vẫn kiên trì, cố gắng mỗi ngày chỉ mong được đáp lại tình cảm, cái đó người ta gọi là cố chấp !…
Tác giả: Nam Phái Tam Thúc - 南派三叔 Chuyển ngữ: Thủy Đạm Nguyệt group Thể loại: Bí ẩn, phiêu lưu mạo hiểm, kinh dị. Nhà xuất bản: Hữu nghị Trung Quốc, Văn nghệ thời đại, văn hóa Thượng Hải. Tình trạng sáng tác:Đã hoàn thành. Gồm 8 quyển với các phần:- Thất tinh Lỗ Vương cung - Nộ hải tiềm sa - Tần Lĩnh thần thụ - Vân đỉnh thiên cung - Xà chiểu quỷ thành - Mê hải quy sào - Âm sơn cổ lâu - Cung lung thạch ảnh - Đại kết cụcFull Chính truyện + Ngoại truyện + Đoạn tín + Sa hải + Tàng hải hoaNguồn: https://thuynguyetvien.wordpress.comhttps://cuahangbantaybac.wordpress.com…
cô đơn, giản dị,ám ảnh,kinh dị…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Mọi người có bao giờ nghĩ tại sao mình lại yêu các chàng trai ấy không nhỉ? Bởi vì họ đẹp? Họ tài năng?hay chỉ vì họ nổi tiếng rồi mình thích theo. Những dòng tâm sự này chủ yếu là Dii cop từ nhiều nguồn khác nhau và có 1 số cái Dii sẽ tự suy nghĩ ra >< Mong Mọi người ủng hộ ❤️☺️❤️…
Thanh xuân ngắn ngủi đợi chờ anh đã quá mệt em còn có thể tiếp tục chờ.Năm ấy nếu không động lòng bây giờ em liệu sẽ có kết quả khác không.Cuối cùng thì chúng ta là gì của nhau, em là ai trong cuộc đời anh.(Họ là bạn học, cô phải lòng anh năm 17 tuổi, đam mê tình yêu và theo đuổi, cuối cùng có nhận lại được chân thành hay tất cả chỉ là đau khổ và sau 7 năm trái tim của anh dành cho ai...)…
đơn giản là gửi ảnh…
"Bỏ đi!" Cuộc hôn nhân hai năm kết thúc bằng hai chữ lạnh lẽo. Kim đồng ngọc nữ, vợ chồng thương giới? Hóa ra cũng chỉ là một trò cười châm chọc nhàm chán.Lúc Diệp Cẩn Niên ký giấy thỏa thuận li hôn đi ra khỏi cửa chính nhà Nam Cung, thì thứ tình yêu này, sẽ không bao giờ còn trong cuộc sống của cô nữa.Một vụ tai nạn ô tô đã được mưu tính từ trước, cô từ danh hiệu thiếu phu nhân của Nam Thị, bi thảm bị chồng ruồng bỏ, trọng sinh thành con dâu mười ba tuổi - Niên Nhạc Nhạc, được tập đoàn Thiệu Thị nuôi từ nhỏ, từ đó, cuộc sống của Diệp Cẩn Niên đã thay đổi hoàn toàn."Niên Nhạc Nhạc, đừng tưởng rằng dáng vẻ của mình có chút đáng yêu, là có thể quyến rũ được bản thiếu gia." Nhị thiếu gia nhà họ Thiệu đang trong thời kỳ thay răng sữa, bày ra bộ mặt trắng nõn, đáng yêu, bộ dáng rất đáng bị ăn đòn."Yên tâm, tôi không có hứng thú với cậu đâu." Vẻ mặt Diệp Cẩn Niên rất nghiêm túc tuyên bố.Nguồn : Webtruyen…
"Ngồi bên bếp than hồng, em nhìn những hạt mưa nặng trĩu rơi bên ngoài cửa sổ. Khoảnh khắc đó, em chỉ mong anh xô ngã cánh cửa đã giam cầm em cả cuộc đời rồi nhanh chóng ôm em vào lòng. Để em có thể rúc vào hõm cổ, để em có thể cảm nhận anh ôm trọn lấy cơ thể héo úa, để em có thể thanh thản đứng chờ anh ở nơi luân hồi."…
Thư vốn là đứa đi học không mang trí nhớ để ý đến xung quanh. Còn Nam là một học sinh chuẩn mẫu mực nhưng lầm lì ít nói không ít lần gây hiểu lầm với các bạn vì tính cách. Mọi thứ xung quanh Nam dần thay đổi khi Thư chuyển đến ngồi bên cạnh. Sẽ không có gì nếu này hôm ấy Nam tháo kính, Thư ngay lập tức bị vả mặt. Trời ơi cái loại nhan sắc gì đây. Từ hôm đó Thư bỏ qua mọi ánh nhìn mặt dày đi theo Nam. Chỗ nào có Nam là có Thư. "Nam ơi, ông bỏ kính ra cho tôi ngắm với." Những thứ chỉ nghĩ sẽ xảy ra trên manga khi những cái kính hay keo vuốt tóc làm phong ấn nhan sắc không ngờ lại ở ngay trên khuôn mặt của bạn cùng bàn của Thư. Chuyện tình gà bông của đôi niên thiếu tuổi 17 sẽ thế nào?…
"buồn" thì khóc "vui" thì cười …
Giữa Thượng Hải, Anh Có Biết Em Đợi?Lâm Tư Du yêu Trì Dận Thành từ năm mười bốn tuổi. Tình cảm ấy, như ngọn lửa âm ỉ, chưa bao giờ dám bùng lên, chỉ lặng lẽ soi sáng trái tim cô suốt hơn mười năm.Cô đã từng nghĩ, được gả cho anh, cho dù chỉ vì hôn nhân sắp đặt, cũng đã là may mắn lớn nhất đời mình. Thế nhưng, hôn lễ lộng lẫy hôm ấy, chú rể mỉm cười dịu dàng... nhưng ánh mắt lại không hề dành cho cô.Anh yêu một người khác. Còn cô, chỉ là "nghĩa vụ".Trong dòng người tấp nập nơi Thượng Hải hoa lệ, cô nhiều lần chờ anh quay đầu lại, chỉ cần một ánh mắt, một cái ôm, một lời dịu dàng... Nhưng hy vọng rồi lại thất vọng, hết lần này đến lần khác.Khi anh rốt cuộc cũng nhận ra, thì cô đã chẳng còn đủ dũng khí để chờ đợi nữa. Bởi bên cạnh cô, đã có một người khác - luôn xuất hiện vào những lúc cô yếu đuối nhất, lặng lẽ cho cô bờ vai, cho cô tình yêu không điều kiện.Giữa Thượng Hải, phồn hoa và cô quạnh, cuối cùng ai mới là người thật sự nắm tay cô đi hết chặng đường đời?…