Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Na Jaemin đã bắt bạn nhỏ Donghyuck đem về ngay từ khi cả hai còn là hai đứa nhóc trẻ con ngây thơ ngốc nghếch.Để rồi Jaemin đã được trở thành mối tình đầu tiên, mối tình dài nhất và cũng là mối tình cuối cùng của Lee Donghyuck./teenfic/... _Bồ hóng_[Thạch Thảo]…
Oneshort fanfic được viết bởi JustSomeoneWritingStuffRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
Au: jiangeshao-chaolaoshi Bộ này không có drama gì hết, chỉ đơn giản là tình yêu của hai người trưởng thành thấu hiểu nhau. Gu ai nhẹ nhàng thì mời vào hố ạ 🤌 Văn án:Một người luôn chán ghét ban ngày và muốn trở thành con người thật của mình vào ban đêm.Còn một người luôn thu mình trong những tổn thương của quá khứ.Hai người gặp nhau trong tình huống không mấy vui vẻ, lần gặp lại tiếp theo lại là vì toan tính của một người khác.Kết cục của hai người sẽ ra sao?…
Duyên duyên nợ nợ, mắc vào nhau, kết thành dây tơ mà buộc cái số, cái đời muôn kiếp của con người ta lại với nhau. Là cái duyên của ông hội đồng Vũ người miền Bắc với đất làng Thanh Vĩ? Là tình vợ chồng của cậu Thuận mợ Phúc, cậu Thạch mợ Sơn, cậu Sơn mợ Khoa? Hay là một chữ thương của các cô, cậu ba nhà? Định mệnh xoay vần, đã cho ta gặp nhau, ắt sẽ cho ta ngày được trùng phùng"Nhân tiết hoa bay lời vội kểXuân sang nhuốm tình mảnh hồn quêCho lời tôi ngỏ em vừa ýTa nên duyên cho trọn câu thề"…
Anh tú Sơn vừa cất cái roi mây vào góc tường lại phải lôi ra gõ gõ mới xua được đám trò đi, vừa loạt xoạt xếp giấy mực vừa nhăn mày nói: "Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, quan bác cứ làm thế chỉ tổ chúng nó hư thôi!"Anh nghè Thạch thả xong bó sen vào cái chum cạnh hiên nhà thì nhảy tót lên chõng ngồi cạnh người kia, bị người ta tét cho hai cái vào đùi vẫn cười toe mà dỗ: "Thầy tú đừng có giận tôi mà hại thân, bọn trẻ vẫn nghe lời, vẫn say chữ đấy thôi! Trẻ con nghịch ngợm một tí mới dễ nuôi dễ lớn.""Vâng! Dễ lớn thì có dễ lớn thật" - Anh tú Sơn chầm chậm nói, tay lật ngửa hai chén trà rồi đặt một chén ngay cạnh người kia - "Có một đứa lớn tồng ngồng đây chứ đâu xa. Còn đỗ đến ông Nghè cơ mà!"Anh nghè Thạch vẫn cười hề hề, nhanh tay nhấc ấm trà lên lắc tròn mấy vòng rồi rót vào chiếc chén phía đối diện, giọng ngọt như mía lùi: "Có đỗ đến ông Bảng ông Trạng, đỗ đến Ngọc Hoàng thì cũng về rót trà cho thầy Tú thôi. Thầy nhỉ?"…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…
- những chuỗi dramu nhà chung khiến ta nhức đầu của các anh tài - couple tui ship tui vui WARNING ❌: ooc, textfic, r16, văn xui mất dạy đấm vào taiKHÔNG LEAK RA NGOÀI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ❌…
Tống Vân Hồi là Tống gia tiểu thiếu gia, niên thiếu khi lại mẫu thân chết bệnh, phụ thân khác cưới, hắn có cái đệ đệ. Từ khi đó khởi, hắn không còn có thể hội quá bị phủng ở lòng bàn tay cảm giác.Hắn nỗ lực học tập, khổ luyện thư pháp dương cầm, nhưng hiệu quả cực nhỏ, không có thể được đến bất cứ ai yêu thích cùng thưởng thức.Một chân bước vào giới nghệ sĩ, kết quả bị chỉ xem không được đệ đệ nổi danh, diễn kịch bị nói đoạt suất diễn, ca hát bị chỉ giả xướng, cứu rơi xuống nước diễn viên bị nói là rắp tâm bất lương, thành công toàn võng hắc, mọi người đòi đánh.Cứu lên rơi xuống nước diễn viên sau nhân thể lực chống đỡ hết nổi ngất xỉu, lại tỉnh lại khi, Tống Vân Hồi biết được thế giới này chính là quyển sách, hắn kia đệ đệ là vai chính, hắn là vai chính đi tới trên đường pháo hôi, là cái vạn người ngại.Phụ thân hắn thích hắn đệ đệ, thích người cũng thích hắn đệ đệ, võng hữu cũng thích hắn đệ đệ, vô luận hắn làm cái gì, vô luận hắn đem sự tình làm thật tốt, cũng chưa người sẽ để ý.Tống Vân Hồi: "......"Tống Vân Hồi tưởng khai.Không nhận người đãi thấy liền rời đi, không thích người không thích chính mình liền không bắt buộc, hắn dọn dẹp một chút ma lưu tuyên bố lui vòng sau tìm cái trấn nhỏ tiểu biệt thự chính mình viết ca, ngẫu nhiên phát sóng trực tiếp ca hát chơi trò chơi trợ cấp gia dụng, thường thường cọ cọ hàng xóm gia cơm, tiểu nhật tử quá đến dễ chịu đến không được....…
"jun chở em về nhé?""lý do?""vì đường xa ướt mưa ~ em muốn anh đưa em về~""uh tao cũng muốn đưa mày về lắm nhưng mưa quá tắc cống ngập nước ngập luôn bình xe điện của tao rồi"…
"Hoa Hải Đường Trong Gió"Có những cơn gió đi qua đời người, để lại những vết thương không bao giờ lành.Sơn Thạch yêu Neko như cách một đóa hoa Hải Đường yêu ngọn gió - dịu dàng, mãnh liệt nhưng không bao giờ được đáp lại. Giữa họ là ánh đèn sân khấu rực rỡ, là những nụ cười trước ống kính, nhưng cũng là những khoảng cách không thể lấp đầy. Vì gió, hoa đã nở, đã rơi, và dần lụi tàn trong im lặng.Giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ và những cánh hoa trắng tinh nhuốm máu, câu chuyện của họ là hành trình của những trái tim lạc lối: một người yêu đến quên mình, một người mải miết theo đuổi giấc mơ, và một người đứng bên lề, lặng lẽ chứng kiến tất cả.Gió cuốn đi cánh hoa Hải Đường, mang theo một tình yêu chưa bao giờ được nói thành lời."Em là ngọn gió mùa xuân mát lành, cuốn trôi mọi muộn phiền trong tôi. Nhưng em cũng là gió mùa hạ bỏng rát, làm tim tôi bùng cháy trong những khát khao mà tôi không bao giờ dám với tới.Rồi em trở thành gió mùa thu, lạnh lẽo và xa cách, khiến tôi chỉ biết đứng nhìn, không bao giờ chạm được. Và cuối cùng, em là gió mùa đông, buốt giá đến mức làm tôi tan nát.Nhưng tôi không trách em.Tôi yêu em.Không phải vì em yêu tôi, mà vì tôi không thể ngừng yêu em." Cook con mã "Bạn công việc" với plot hanahaki yêu thích của toai 🥹🫶🏻…