Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Hạ năm ấy anh mất em" là một câu chuyện kể về thanh xuân của một chàng trai tên Ánh Tịch Đông và cô bạn gái tên Đường Bạch Yên, cả hai ban đầu chẳng phải là hai mảnh ghép hoàn hảo nhưng dần trước những điều tốt đẹp dành cho nhau mà họ đã viết tên mình vào thanh xuân tươi đẹp của đối phương.…
Chuyện hằng ngày của một cô bé tên Tiểu Mật với căn nhà bé nhỏ trong hẻm, với một người ba ngốc, với những mơ ước về một tương lai được sống ở một ngôi nhà mới ngoài mặt phố rực rỡ ánh đèn. Liệu qua những cám dỗ của cuộc đời, cô bé ấy có còn giữ được trái tim thiện lương như thuở ban đầu?Lời tác giả: Thứ tôi muốn gửi gắm qua tác phẩm là một chút ánh sáng ấm áp đến cho mọi người.…
Nội dung: Câu chuyện kể về cuộc sống thường ngày của một chàng trai do chính cậu ta kể lại.Câu ta quan sát các hiện tượng thời tiết.Rồi cậu đã mô phỏng nó lại chính tâm trạng của mìnhTác Giả: Nguyễn PhongSố chap: Tùy tâm Tình trạng: Đang viếtThể loại: Tâm lý,tình cảm & đời thườngP/s: Mới sáng tác mong anh em đừng chê cũng vì mới viết nên có vài phân đoạn sẽ lấy từ trong phim…
Trong khoảng trời rực nắng của thanh xuân, nơi sân trường chan chứa tiếng giảng bài và tiếng lá rơi xào xạc, một câu chuyện nhẹ nhàng mà sâu lắng đã bắt đầu. Cô - nữ sinh chuyên Anh, thông minh, sắc sảo, mang trong mình sự duyên dáng như những dòng thơ lãng mạn. Cậu - chàng trai chuyên Văn, trầm lặng và sâu sắc, trái tim như thấm đẫm từng câu chữ đầy cảm xúc.Tuy cả hai đều là học sinh xuất sắc, nhưng giữa họ lại tồn tại một khoảng cách vô hình - không phải vì sự khác biệt trong môn học chuyên, mà vì chính cái tôi ngang bướng và tính cách đối lập. Cô ghét sự tĩnh lặng có phần cao ngạo của cậu, còn cậu lại chẳng mấy ưa cái vẻ bạo miệng, sắc sảo mà cô hay thể hiện.Ấy vậy mà, trong một khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé, như một ánh mắt vô tình chạm nhau dưới giàn hoa giấy trước lớp, hay một câu nói đùa đầy bất ngờ giữa giờ giải lao, trái tim cả hai bỗng chệch khỏi quỹ đạo quen thuộc. Từng ngày trôi qua, những cuộc tranh cãi không hồi kết lại trở thành điều cả hai âm thầm mong đợi, những lời châm chọc ngày nào hóa ra lại giấu trong đó một sự quan tâm kín đáo.Tình yêu của họ đến nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, nhưng lại mang theo hơi ấm của những ngày tháng đẹp nhất đời người, như chính những năm tháng thanh xuân mà ai cũng từng một lần khắc sâu.…
đây là cp theo trí tưởng tượng của tớ nếu ko thik có thể ko đọc xin đừng toxic*Kể về sự lúng túng rồi bỏ lỡ đối phương của Bảo và Duy, gặp lại đc nhau sau ngần ấy năm cả hai đều trưởng thành chính chắn hơn trong mqh để không đánh mất đối phương thêm lần nào nữa..…
Chữ tạp đã gói gọn cái nghĩa. ừm.Tác giả: (chính tôi) (ntpPhantom) Linh tinh.Tình trạng luôn luôn chưa hoàn thành. Bước vào rồi thì cố mà cắn răng chịu.Hoặc bước ra và không nói gì.…
Lạc Đường là cậu bé thiện lương nhất, trong sáng nhất, thuần khiết nhất. Cậu mang nụ cười của thiên sứ, luôn tha thứ bao dung hết thảy. Cậu bé đó cho dù bị mọi người nói là sao Chổi hại người, là ác ma khắc chết ba mẹ, cậu cũng không hề khóc. Bởi vì cậu tin chỉ cần bản thân hiểu rõ mình không làm sai điều gì thì kết quả như thế nào đều không quan trọng.Hoa mận có tàn cũng là hoa mận. Lá có rời cành cũng đã là một chiếc lá xanh.Thế nhưng thứ cậu muốn làm luôn không làm được, cậu cố gắng đến mấy thì mọi thứ luôn quay lại thời điểm bắt đầu, kết quả luôn không đổi, sinh mạng cậu muốn cứu vớt càng không thể cứu vớt.Mọi điều xui xẻo dường như luôn ập tới với cậu, không người thân, không tiền, không giữ được người mình yêu. Liệu cậu có thể giữ được trái tim thiện lương thuở ban đầu?Mong cho cậu dù gặp mưa giông bão tố vẫn giữ được trái tim trong sáng, tinh khiết, giống như hoa xương mỗi lúc gặp mưa vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên thủy trong tâm mình.- Lời tác giả…