[B.A.P][ONE SHOT|DAEJAE] - Bus Stop
~~~~…
Gã bán đào của riêng em mà thôi.…
cãi nhau, làm lành, we've been feeling the sameem vừa xinh, em vừa điên, harley quinnđây là karma, tình yêu hay là duyên? -ˋˏ✄┈┈┈┈ảnh đế baek kanghyuk x sinh viên năm ba sân khấu điện ảnh yang jaewon…
Ý tưởng của fic thì được mình lấy cảm hứng từ hai bài hát của B.A.P là "Where are you? What are you doing?" và "Coffee shop" 💚. Nei. 💚…
Cún con lại chọc giận thỏ nhỏ rồi…
Đứng dưới vùng trời rộng, em chỉ thuộc về anh.…
' tất cả chỉ là quá khứ, vĩnh viễn không thể quay lại được.'Desgin by: Annbiuu @AGLMCompany…
Tác giả: ManchesterEditor: BánhTruyện edit ĐÃ ĐƯỢC TÁC GIẢ ĐỒNG ÝVui lòng không chuyển ver/repost khi chưa có sự đồng ý của mình, nếu không lập tức hide truyện.…
jeong jihoon nghĩ mình tiêu đời rồi.…
anh ơi em sợ lắmooc, lowercase…
1. Ngược tâm - ngược thân nặng:- Jae Won bị tổn thương nghiêm trọng cả về tinh thần lẫn thể xác.- Giáo sư Baek đối xử bất công, đánh đập, xúc phạm, hành hạ cậu.- Không đơn thuần là lạnh nhạt, mà mang tính trừng phạt dồn dập.2. Hiểu lầm sâu sắc - oan ức kéo dài:- Jae Won bị vu oan trong cái chết bệnh nhân.- Giáo sư tin rằng cậu là thủ phạm, từ đó sinh ác cảm và hành hạ.- Jae Won không thể thanh minh, chỉ chịu đựng trong lặng lẽ.3. Dần dần chuyển hướng - chữa lành ngược tâm:- Từ chap 18 trở đi, Baek bắt đầu dao động khi thấy Jae Won sụp đổ.- Xuất hiện những khoảnh khắc dịu lại, chăm sóc trong âm thầm.- Cảm xúc nảy sinh một cách mâu thuẫn, phức tạp và rất người.4. Yếu tố đam mỹ - tình cảm dồn nén, khó nói:- Không ngọt ngào, không rõ ràng.- Mối quan hệ lệch quyền, nguy hiểm, vừa độc hại vừa không dứt được.- Nhưng vẫn có những dấu hiệu nhỏ dẫn đến sự thấu hiểu và thay đổi.…
người mong ta sống thật lâungười đi trước chẳng một câu giã từ…
Và cứ như thế, Song Jaewon nói lời tạm biệt với đoá hướng dương em yêu nhất, chính em cũng nói lời vĩnh biệt với thế gian chỉ toàn đớn đau này.…
;heeseung tìm thấy iPod của jake trong túi áo hoodie mà heeseung mượn của em. anh lướt xuống thư viện nhạc và tìm thấy một playlist mang tên anh.…
" Anh ấy dần không còn là một cậu bé nữa , bắt đầu nhận lấy những rủi ro rồi thu mình vào góc tối " Mở đầu đau đớn bằng hình ảnh bạo lực học đường , Shin Jeonghwan - một nạn nhân của thứ ghê tởm đó từ suốt hai năm lớp 10 và 11 . Trong kì nghỉ hè năm lớp 11 anh quyết định chuyển lên thành phố học để trốn tránh những cơn đánh đập thô bạo ấy và tập trung cho năm học cuối cùng của mình . Cứ tưởng mọi chuyện rồi đã được khắc phục rồi nhưng không , bạo lực học đường lại ghé thăm anh thêm một lần nữa . Với bản tính hiền lành rụt rè của mình anh chỉ có thể cắn răng chịu đựng . Nhưng may sao một tia sáng rồi đã chịu ghé thăm đến thấp sáng tinh thần của anh lên . Đó là một cậu bé lớp 11 tên Lee Kyungmin , em nhìn có thể rất bình thường nhưng sâu bên trong có lẽ còn chứa đậy rất nhiều thứ khiến anh bất ngờ . Nói sơ qua thì Kyungmin là một học sinh ưu tú , em là một trong số hiếm học sinh học vượt lớp vì đáng lẽ hiện tại Kyungmin đang học lớp 10 . Em sở hữu một chiếc não thiên tài khiến ai cũng mếnh mộ . Ngoài ra em còn là thành viên trong hội học sinh nắm giữ cương vị hội phó hội học sinh và còn là thành viên của câu lạc bộ nhảy .-----------------------* Lưu ý mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu mong mọi người góp ý nhẹ nhàng không toxic ạ*…
Cô vốn xuất thân từ gia cảnh nghèo khó từ sớm đã phải ra ngoài lăn lội kiếm sống nhưng không vì thế mà sự lạc quan của cô bị mất dần. Do duyên phận sắp đặt, đã tình cờ để cô gặp anh- một anh chàng lạnh lùng, anh yêu cô nhưng có lẽ anh không biết thể hiện như nào cho đúng, hai người sẽ ra sao??( Đây là Fic của Song Tử mình chỉ cover lại thôi nhé)…
bóng hình giai nhân.…
Hôm nay là ngày mười bốn tháng hai, lễ tình nhân.Hôm nay cũng là sinh nhật cậu ấy.- 11/08/2022 -…
Official Author : av1united_ Liệu bạn đã từng nghĩ đến một ai đó? Một ai đó... mà bạn đã từng gọi là... tình đầu. Những xúc cảm nhỏ nhoi đó... là thứ khiến bạn cảm thấy ấm áp... là thứ khiến bạn cảm thấy hạnh phúc. Nó vẫn ở sâu trong một nơi nào nó, dù có ra sao thì nó vẫn chưa hề tan biến. Nụ cười tuyệt đẹp đó... Đôi mắt đáng yêu đó... Bàn tay bé nhỏ đó... Tôi nhớ anh. Đôi lúc tôi tự hỏi, anh bây giờ ra sao? Hay anh sống thế nào? Và nhiều lúc tôi vẫn tự hỏi... Liệu rằng anh vẫn còn... nhớ đến tôi?…
400 ngày vừa qua chỉ toàn là kí ức của em và anh mjh's letter by sqkwh's lette by sđ…