Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
phước thịnh: bộ anh nghĩ anh ngon lắm hả, sơn?thành an: ngon!hồng sơn: hôm nay thịnh lại bao ăn trưa, dư tiền, có nên mua thêm 1 tờ vé số nữa không ta?char: sơn k - a peacock vô tri, jaysonlei black cat tsundere, negav capybara đến đâu hay đến đóviết vội hong beta…
Series này là một tập hợp các hồ sơ liên quan tới các vụ việc, hiện tượng siêu nhiên, dị thường do một tổ chức bí mật của Hoa Kỳ tên là 440 trực tiếp điều tra và thu thập. Các hồ sơ này lần đầu được đăng tải trên Reddit Nosleep bởi một account có tên là Organizing_Secrets, và bằng cách nào những tài liệu này rơi vào tay anh ta, có ai đó đứng sau giật dây, hay toàn bộ mục đích của việc công bố những thông tin này, sẽ được hé lộ dần dần khi số lượng hồ sơ tăng thêm. Riêng mình thì thấy chỉ bản thân nội dung từng hồ sơ cũng thú vị rồi, nên muốn dịch và chia sẻ với mọi người. Mình đặt tag là "chuyện có thật" là theo cảm quan cá nhân của mình, còn đọc và đánh giá thế nào, có tin hay không thì còn phụ thuộc vào mỗi người đọc.…
" Tôi...có thể !! "Cô vắt chéo chân nâng tầm mắt nhìn kỹ người thanh niên đang đứng trước mặt. Dáng người cao gầy thon mảnh , khuôn mặt không được tính là xuất chúng nhưng cũng hơn khối thanh niên đồng trang lứa , sơ mi trắng tôn lên nước da trắng đậm chất thư sinh, thu hút sự chú ý của Thư Nghiên lúc này lại là cặp đào căng tròn được bao trọn trong chiếc quần âu . Nhận thấy ánh mắt đánh giá của Thư Nghiên thân hình hắn căng cứng cả lại , vành tai lặng lẽ đỏ lên. Phải mất một lúc lâu Thư Nghiên mới cất giọng hỏi lại " Cậu có thể cái gì ? "Hắn nghe cô hỏi tai càng đỏ hơn , vạch đỏ tiếp tục lan ra cả mặt , hít một hơi lấy hết can đảm ra trả lời cô " Trên giường dưới giường đều...đều có thể"Cô nghe vậy càng hứng thú hơn nhưng bề ngoài vẫn một mặt thờ ơ , lật nhẹ trang sơ yếu lý lịch của hắn , tay lướt nhẹ trên thông tin cá nhân dừng lại trước dòng học vấn" Cậu còn vị thành niên "không phải là một câu hỏi mà là lời khẳng định , nghe cô nói vậy hắn có chút khẩn trương, tay nắm chặt mép quần " Ngày mai là sinh nhật 18 tuổi của tôi ."…
Từ Minh Hạo là một Beta nam thẳng đuột, một nhân vật đứng sát mép của sự bình thường, trong lòng chẳng có gì ngoài Toán học và Vật lý.Ngồi cách cậu hai người bạn học là Kim Mẫn Khuê - một Alpha hàng đầu, cao ráo đẹp trai, khí thế ngút trời, là hot boy số một của trường Trung học phía Nam thành phố, được tất cả bạn bè cùng khóa sùng bái tôn là thần học của trường.Có một ngày, Từ Minh Hạo bắt gặp Kim Mẫn Khuê bị đại ca trường học vây đánh trong một ngõ nhỏ vắng người. Cậu lặng lẽ kéo cao cổ chiếc áo len màu lam lên quá đỉnh đầu, nhặt chiếc xà beng dựng ở góc đường, nện một phát vào lưng đại ca, giúp Kim Mẫn Khuê lật ngược thế cờ giành chiến thắng.Việc xong phủi áo lỉnh an, thân danh giấu kín thế gian chẳng tường.Sau đó, trong trường dấy lên tin đồn về một tay đấm huyền thoại, dù tên đại ca kia có tìm kiếm thế nào cũng chẳng thể lần ra.Nhưng... Từ Minh Hạo lại phát hiện, Kim Mẫn Khuê luôn lơ đễnh nhìn mình.…
Nagumo Yoichi là sinh viên khoa diễn xuất, là con trai của một gia đình có truyền thống sân khấu kịch, nhưng chỉ vì thiếu tiền mà phải dấn thân làm người mẫu đồ lót (?). Hay hắn còn có lý do khác?Yuto Suzuki-sensei từng nói nếu không làm sát thủ thì Nagumo sẽ trở thành diễn viên hay người mẫu :)) nên mình dựa vào chi tiết này để viết truyện. Lưu ý: mô tả nhiều, dài dòng. R18 nhưng phải đợi vài chương sau mới có thịt, mọi người kiên nhẫn nha.Credit ảnh bìa: [email protected]***Cũng không khó đoán concept của hắn là samurai cô độc. Hắn rất tự tin, biết rõ những điểm mạnh hình thể. Có lẽ bản năng diễn xuất đã khiến hắn có thể dễ dàng tạo dáng, bắt góc chụp. Hắn tuỳ tiện ngồi trên chiếu tatami, chân co chân duỗi, khoe khéo con rắn quấn quanh bắp chân, làm ra vẻ người đàn ông đơn độc đang hưởng thụ những giây phút một mình, không chút phòng bị, cũng chẳng cần đoái hoài đến ai. Hắn điều khiển cơ thể dễ dàng, từ cái nghiêng đầu để lộ xương quai xanh, đến dáng ngồi nửa gối nửa buông, một tay kéo nhẹ mép yukata xuống thấp hơn, như khiêu khích, trêu chọc.Thế nhưng chính dáng vẻ hở hang bất cần ấy lại càng khiến các cô gái chỉ muốn sà vào lòng, tìm mọi cách xoa dịu cho đến khi hắn bớt vẻ ngang tàng nơi đáy mắt, cho đến khi được nhìn thấy gương mặt thản nhiên ấy đỏ bừng và thở dốc......…
"Không phải anh ta già và xuống dốc rồi sao? Hừ! Sớm muộn gì em cũng hạ gục được anh ta thôi!""Đúng là anh ta có già nhưng không hề xuống dốc, cái dốc mà anh ta đang đứng đó chính là sườn dốc của đỉnh núi Everest đó em gái ạ!""Vậy thì sao? Cái danh hiệu Quỷ Vương bất tử ấy sớm muộn gì cũng thuộc về tay em mà thôi, anh cứ chờ mà xem, thời thế thay đổi, anh ta sẽ không thể ngự trị trên ngai vàng đó mãi được đâu!"_____________________________________"Với thân phận đội trưởng đội antifan, tao rất lấy làm vui khi có đứa hạ gục được mày. Còn với thân phận của một người bạn thì tao thật lấy làm tiếc khi cái danh hiệu Quỷ Vương bất tử của mày sắp bị người khác thế chỗ rồi đó Faker ạ!"Lee Sang Hyeok nhếch mép nói : "Chỉ với một ván game thua mà còn đòi thế chỗ tao? Nằm mơ à?""Ái chà chà! Khẩu khí lớn đấy!" - Lee Jae Wan khoác vai anh cười khà nói, nhưng rồi Wolf khẽ dừng lại rồi nhìn anh bằng ánh mắt chứa đầy sự ẩn ý " Vậy để rồi xem, rồi ai mới là người phải khóc sau cơn mưa ngâu này!"…
" Buông ra " Thẩm Thanh Thu hét lên, đáy mắt phiếm hồng. Trên người y, Lạc Băng Hà khẽ nhếch mép, thô bạo làm. Không biết bị làm trong bao lâu, cuối cùng, y cũng trực tiếp ngất đi. Danh dự của y, Lạc Băng Hà hủy, tôn nghiêm của y, hắn cũng đã hủy đi, ngay cả những người yêu thương hắn cũng bị Lạc Băng Hà giết chết. Y căm ghét, y hận hắn, thậm chí, nếu mạng đổi mạng với Lạc Băng Hà, Thẩm Thanh Thu cũng nguyện ý. Cắn mạnh chiếc lưỡi bị chà đạp đến sưng đỏ của mình, một ngụm máu tanh ngọt trào bên khoé miệng. Nếu .... nếu được làm lại một lần nữa, y nhất định sẽ không bao giờ dây dưa với hắn nữa... NHẤT ĐỊNH…
Tác giả: Ái Cáp Cáp Đích Tiểu ĐaoPhuwin mỗi tháng phải tiêu hết 10.000 baht, nếu không, hình phạt cực kỳ khủng khiếp-bị Pond vuốt ve mặt.Phuwin cười gượng: "Thực ra, tôi cũng không trong sáng gì cho lắm. Hay là... chúng ta làm một lần rồi xóa nợ?"Pond đứng bên mép giường, cúi mắt nhìn anh: "Xin lỗi, tôi không ngủ với bạn trai cũ. Tôi có cách phát tiết của riêng mình."Phuwin hỏi: "Cách gì?".Pond vuốt ve khuôn mặt anh, giọng điệu nguy hiểm: "Mỗi tháng tiêu hết 100.000 baht."Phuwin: "..."Nguồn: truyenfull.vision…
"Cô không phải Kim Chaewon?!" Sakura lắc đầu chỉ vào hình xăm lạ lẫm trên cổ tay nàng, hoang mang và giận giữ. "Không phải Kim Chaewon mà tôi biết!""Cô cũng không phải là Miyawaki Sakura mà tôi biết ..." Chaewon nhếch mép trong lúc nhìn vào cổ tay trắng trơn đến lạnh lùng của chị, đau khổ và rời rạc.…
Tác giả: WritingStoriesInClass101Nguồn: https://www.fanfiction.net/s/12235722/1/HijikaguNgười dịch: TuiGiới thiệu: "Ụa!Sougo lau mép; đại não vẫn đang cố phân tích cái của khỉ gì đó anh vừa nhìn thấy.China với Hijikata-san?China với Hijikata-san!CLGT?!!"Hình như là fic OkiKagu :3Các chú thích đều là của người dịch (trừ những dòng có từ "tác giả")…
🥀Tác giả: Hư Tiểu Hoa🥀Số chương: 52 chương chính văn + 11 phiên ngoại🥀Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ~~~~~~~~~~~~~~🥀Văn án Mười năm trước, Ôn Noãn mặc một bộ váy lụa màu trắng, đi qua con đường lát đá xanh trong sân nhìn nam sinh dẫm lên bùn đất cắt tỉa hoa tường vy.Con ngươi cậu sạch sẽ, thân hình gầy gò, mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng.Hoa tường vy đưa cho cô, cuối cùng rơi vào bùn đất.Mười năm sau, Ôn Noãn giống như đoá tường vy đó, từ một tiểu thư được cưng chiều rơi xuống phàm trần.Mà Kỷ Lâm Thâm từ một tên tiểu tử nghèo không đáng một đồng năm đó, trở thành doanh nhân tài ba trong giới kinh doanh. Bên ngoài văn nhã thanh tuấn, nhưng thủ đoạn sắc bén, tác phong tàn nhẫn không chút lưu tình.Trong phòng nghỉ khách sạn, Ôn Noãn đứng ở trước mặt anh, cúi đầu xuống.Kỷ Lâm Thâm dựa lưng vào mép bàn, thân hình thon dài thẳng đứng, từ trên cao nhìn xuống cô, vẻ mặt lạnh nhạt: "Ôn tiểu thư, nhiều năm như vậy, cô vẫn không học được cách cầu xin người khác thế nào sao?"Ôn Noãn im lặng, tiến lên một bước câu lên gáy anh, đôi môi như được cánh hoa tường vy nhuộm đến đỏ tươi in lên khoé môi lạnh băng của anh, mang theo mùi hương lưu luyến."Tôi cầu anh."Trong nháy mắt, bức tường cao cứng rắn được dựng lên trong nội tâm Kỷ Lâm Thâm ầm ầm sụp đổ, vì cô mà quân lính tan rã.~~~~~~~~~~~~~~~…
chuyện kể về "tình yêu của nghệ sĩ"được lấy cảm hứng từ: thamepo the series Do chuyện không có giờ đăng cố định nên mong mọi người đợi ạ[Drop]Lí do: tác giả có ý tưởng nhưng lười viết...Hẹn ngày viết lại.…
Thể loại: Tất tần tật Số chương: Nhiều Link Full: http://vietwriter.com/threads/cau-chuyen-nho-trong-ngon-tinh.266/ Sưu tầm những câu chuyện trong ngôn tình Tất cả các bài đều là do mình sưu tầm từ các phương tiện --------------------------------- Facebook: https://www.facebook.com/diendanvietwriter Ola me: @lion.geirmi Các trang mạng: http://vietwriter.com Khi cop đi post nơi khác các bạn nhớ ghi nguồn Không chỉnh sửa các bài viết cũng như tựa đề hay tên tác giả có trong bài Các bạn muốn đọc nhiều hơn nữa thì bấm link full nhé #Nguồn: vietwriter.com…
Est Supha - nhiếp ảnh gia trẻ có tiếng, cựu vận động viên bơi quốc gia, nổi tiếng với khí chất lạnh lùng, body 8 múi và... "không yêu ai, chỉ yêu ánh sáng, góc chụp và filter ảnh film."William - leader nhóm nhạc đình đám LYKN, nhỏ hơn Est mấy tuổi nhưng mặt dày gấp đôi, biểu cảm sinh động đến mức fan gọi luôn là "Wolo cảm xúc chạy phụ đề."Họ tưởng như là hai đường thẳng song song - cho đến một buổi họp lịch trình, Est được mời chụp concept ảnh cho phim ThamePo mà William đóng chính. Từ một lần hiểu lầm Est là sasaeng, đến việc đứng dưới ánh đèn sân khấu cùng nhau, hai người từng bước "đẩy thuyền... cho chính mình".Mọi chuyện vẫn êm xuôi cho đến khi Est dẫn William đi ra mắt hội bạn thân - nơi có một người là fan ruột của LYKN từ thời còn đu banner xếp lightstick:"Sao bảo giới thiệu bồ mà?!!Sao idol của em lại thành bồ anh rồi?!?"…
Bà Tôn nhìn cô thật lâu, như thể muốn đọc thấu từng góc khuất trong tâm hồn con gái mình. Ánh mắt bà dao động, giữa đau đớn và một tia hy vọng mong manh. Ngón tay bà siết chặt lấy mép khăn, như thể chỉ cần con gái gật đầu, bà sẽ ngay lập tức nắm lấy sợi dây cứu rỗi ấy."Nếu... nếu thằng bé cũng yêu con thì sao?" Giọng bà run rẩy, gần như cầu xin.Lần này, Tôn Dĩnh Sa không thể kiềm chế nữa.Cô bật cười.Một tràng cười bật ra khỏi cổ họng khô khốc, vỡ vụn như thủy tinh nát dưới chân. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nó biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô đưa tay lên che mắt, nhưng chẳng thể ngăn được dòng nước mắt trào ra, nóng hổi, đau đến tận tâm can."Nếu anh ấy yêu con..."Giọng cô nhẹ bẫng, mong manh như sương khói.Tôn Dĩnh Sa thả tay xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở gấp gáp như một con chim nhỏ bị mắc kẹt, vùng vẫy giữa lưỡi dao sắc bén của thực tại."Con đã không bệnh nặng đến thế này."*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Đây là bản dịch đã được sự cho phép của tác giả TheyIdiot, vui lòng không sử dụng với bất kỳ mục đích thương mại nào.Link bản gốc: https://www.wattpad.com/story/388737989-insomnia-%C2%BB-jundylanThis is a translation of a story belong to TheyIdiot, I read it and really love the way she wrote it. So I asked for her permission to translate her story into Vienamese for people who love NutHong in VietNam can read. She gave me her permission, so here we are, hope you guys enjoy the story and keep supporting both NutHong and LYKN in real life, thanks.Jun với những vấn đề của chứng mất ngủ và bị một vài tổn thương trong quá khứ dày vò, và Dylan người dành cả đêm khóa mình trong studio sáng tác bài hát.Và ngay cả khi họ không hề ưa nhau, họ chỉ có thể dựa vào người còn lại để chữa lành những vết thương cũ đó.…