Traumt - Markhyuck
"Anh ơi, em ôm anh được không"…
"Anh ơi, em ôm anh được không"…
:vvv Giành giật để vào WAP? =)))…
Là cảm hứng sau khi xem xong mv DaechwitaMong mọi người đón nhận…
"Donghyuck, em luôn luôn là bức họa kiêu hãnh nhất của cuộc đời anh."-markhyuck.tình trạng: đang lê lết.vietnamese.…
Chúng ta chưa từng rời bỏ nhau...…
chuyện hài…
bỏ bùa tôi à???…
Đáng yêu của gã, Donghyuck của gãTình yêu của em, Renjun của em…
Bữa tối ngon miệng…
Có em là cuộc đời…
"Rõ ràng ngày trước là cái đuôi nhỏ bám theo em, sao giờ đã lớn từng này rồi"…
càng về khuya, lòng anh có thứ gì đó nặng trĩu xuống…
Lần đầu mình viết Fanfiction, mình viết chưa cứng tay nên nếu mọi người có góp ý thì xin giơ cao đánh khẽ ạ! Mình xin chân thành cảm ơn!Văn án:"Tụi mình cứ bình thường, đừng như vậy nữa nhé?". Cậu ấy khẽ thì thầm bên tai tôi trong cái đêm mùa hạ nóng bức ấy.Bình thường?! Cậu ấy muốn như thế nào mới là bình thường nhỉ? Tôi thật sự không hiểu nổi. Chúng tôi đã là gì đâu. Là bạn? Ừ, thì chắc chỉ dừng lại ở mức bạn thôi.Tôi hối hận rồi. Tôi yêu anh ấy. Tôi yêu Haechan. Tôi chưa bao giờ yêu Donghyuck cả.…
Anh không muốn là romeo của em vì anh muốn ta cùng nhau cả đời…
Ở đây toàn là H…
Chỉ là những câu chuyện viết ra cho thỏa nỗi lòng…
Nó giống như một cú twist vậy.Chẳng ai ngờ được....…