[WINWIN X NCT127] CHỜ NGÀY CẬU VỀ
Viết cho tình yêu to lớn Đổng Tư Thành của NCT và NCTzen.…
Viết cho tình yêu to lớn Đổng Tư Thành của NCT và NCTzen.…
Tác giả đói hàng, tác giả tự đẻ.Cảnh báo:Tôi là dân đu luận loan,ai kinh tởm làm ơn đừng mò vào đọc.…
Đôi lời tác giả:-Đây là truyện tôi viết về các OTP của tôi, nếu không thích thì có thể đừng đọc chứ không chửi bới hay ném đá OTP của tôi nhé.-Có yếu tố loạn luân, nhân vật có thể bị Ooc.-Tôi không ship 3p nên đừng nói tui viết 3p nha.-Truyện ngọt là chính, đôi khi có ngược và nếu thích thì tôi có thể cho R18.-Đôi khi có viết tục, mà Mashle nó vô tri và bựa sẵn rồi nên ko sao đâu ha?-OTP của tôi có vài cặp cũng sẽ khá độc lạ nên không thích thì lướt qua nhé.-Bối cảnh là sau trận chiến với Innocent Zero một khoảng thời gian, các chap có thể không liên quan nhưng vẫn theo một cốt và khoảng thời gian nhất định.-Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Thanh xuân chỉ có một lần trong đời thôi. Nếu quá khó để lựa chọn một phương án, hãy chọn tất cả!Start: 4/3/2020End: Chưa xác địnhĐây là công sức và chất xám của mình, xin mọi người hãy tôn trọng, KHÔNG sao chép, KHÔNG chuyển ver và KHÔNG đem đi nơi khác dưới mọi hình thức!…
Thời gian của tôi là vô hạn, vì thế tôi thích những thứ có mở đầu và kết thúc.Tôi mong em sẽ mãi là chính mình...Ngủ yên dưới ánh sao, có một giấc mơ đẹp và mãi yêu biển như vậyEm hãy tiếp tục làm những điều mà em thích, làm những điều mà con người thường làmĐừng yêu anh - vì anh là Ma cà rồng.…
Chỉ là một người, đến từ một thế giới khác...____________________________________________________Chỉ là một truyện tui viết lúc chán.Lưu ý: Xàm + nhạt vcl. Hài nhưng thiếu muối.Thế thoy, mn đọc vui nhé^^…
Có những mối tình bắt đầu rất khẽ, như một cơn gió lướt qua đời người tưởng chừng chẳng để lại dấu vết. Nhưng chính những điều lặng lẽ ấy lại ở lại lâu nhất, sâu nhất trong tim...... Giữa những ngày tháng bình thường đến mức nhàm chán, họ vô tình gặp nhau, không ồn ào, không định mệnh, chỉ là đúng lúc hai con người mang đầy vết xước chạm vào nhau. Một người quen với việc im lặng che giấu cảm xúc, một người lại quá chân thành để giả vờ không quan tâm......(@'^'@ )- Tôi Có Nhận Req Nhé Mấy Nàng.…
Xin chào, mình là Andrew người viết ra bộ truyện này. Mọi người có thể góp ý qua cho mình ở ba mạng xã hội sau đây, mình rất cảm ơn và biết ơn các bạn đã góp ý cho mình ạ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, thanks u guys so muchhh.tt : noghnoagtugnnmaig : noghnoagtugnnmadisc : https://discord.gg/XrstnrXncx…
"tựa như một đóa hoa dại, dành cả đời mình để hướng về phía ánh dương rực rỡ"…
viết bởi chiều thu, của trời rạng đông tháng tám.…
------HunHan------- "Tớ thích cậu..tớ nói thật mà, rất rất thích ấy''…
Tôi tên Vỹ, nhà ở làng Nguyễn Cao Thanh, nhưng mọi người hay gọi là làng Hề hoặc làng NCTLàng tôi trông vậy mà lạ lắm. Lạ vì đám thanh niên trong làng một chữ "trẩu" không thể tả đủNay mới bà con ngồi xuống, làm miếng bánh xơi ngụm nước nghe em kể về làng em…
And we start from here... Our home.. 💚…
That is the end of the speaking test for IELTS - Khi thông báo vang lên, cả ta và người thốt nhiên nhận ra mọi lời nói đều là vô nghĩa.Hoặc biết đâu, nó cũng có nghĩa là ta đã trút bỏ một gánh nặng đau đớn thì sao?Không, đều không phải, nó chỉ có nghĩa là tôi bị lậm IELTS rồi:DRequest đang mở nhé.…
một chút tình yêu dành cho cục khoai môn…
Sìn OTP
Eunsang: sao cậu cứ lẻo đẽo theo tôi hoài vậy?Hyeongjun: vì mình thích cậu đóEunsang: tôi không thích cậuHyeongjun: vậy để mình tìm cách khác…
If I become a song you'll never hear,I'll live forever in that summer nearGiữa những triền cỏ xanh non trải dài bất tận nơi cao nguyên Thụy Sĩ, một tâm hồn trong trẻo ghé qua như đóa hoa dại vừa chớm nở. Cô mang theo đôi mắt trong veo, phảng phất nỗi buồn không gọi tên, vô tình lạc bước vào căn nhà gỗ trên đỉnh đồi - nơi có chàng trai với đôi mắt màu hổ phách và những bản nhạc tình dang dở.Họ đã cùng nhau đi qua những ngày thanh xuân rực rỡ nhất, nơi anh dạy cô cung đàn hòa cùng tiếng gió, nơi cả hai gửi gắm rung động vào từng tấm ảnh dưới ánh chiều tà. Nhưng khi màn sương tan, bí mật về hào quang chói sáng của anh và chuyến bay định mệnh đã kéo họ về hai thế giới vốn chẳng thể giao nhau. Để lại sau lưng là bức thư từ biệt và hàng trăm bản nhạc tình bi lụy, liệu giữa thực tại hoa lệ, anh có thể tìm thấy lối về miền thảo nguyên - nơi tình yêu duy nhất của đời mình vẫn mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi?…