[One Short] [YeonBin] Chờ Đợi
Đọc thì biết nha mấy cô cậu…
Đọc thì biết nha mấy cô cậu…
"Trái tim luôn có cách thức riêng để nhận ra dáng hình thực sự của chân ái."+ Tác giả: Choi Rockie / Shelly M / Người gọi Gió+ Cặp đôi: HoonWoo / LeeKim (WINNER), HoeHwan (IKON)+ Tình trạng: Đang tiếp diễn...+ VUI LÒNG KHÔNG CHỈNH SỬA HAY MANG ĐỨA CON TINH THẦN NÀY CỦA MÌNH ĐI NƠI KHÁC NẾU CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP…
Author: SanDDTình trạng: đang cập nhậtBoy x boy, hài hước, học đường, lãng mạn....Truyện về thời cấp 3 của 12 chòm sao.12 con người, 12 tính cách: quậy phá, bá đạo. Được nhét vào học chung một lớp và rồi mọi chuyện sẽ ra sao.....…
WARNING LOWERCASEhai người hai thái cực, như nam châm trái dấu mà hút nhau.anh là mang một vẻ đẹp diệu dàng, chẳng biết vì sao nhưng anh lại làm ở tiệm bán thuốc lá.cậu thì ngông cuồng nhiệt huyết nhưng lại chôn mình trong tiệm hoa này.ý tưởng dựa trên bài hát "strawberry and cigarette"…
đi du học khó thế nào em cũng tính hết rồi,nhưng mà,em dốt toán.…
*Thể loại: Cổ trang, kiếm hiệp, cung đấu, đoạt bảo, nữ chủ, sủng ngược, open ending*Nhân vật thuộc 12 chòm sao, tuy nhiên chỉ xoay quanh 1 số nv chính. Có chòm sao sẽ xuất hiện nhiều hơn 1 nv*Truyện được lấy cảm hứng từ nv có thật, nhưng số phận do tác giả viết. Ai đó đọc phải đừng bốc hỏa ha :))-----Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy Lưu thủy vô tình luyến lạc hoa Chỉ thấy các nhân sĩ đua nhau dùng "Lạc Hoa" đặt tên cho truyện, cảm thấy có chút không công bằng cho "Lưu Thủy". Người đời thương hoa tiếc hoa, biết đâu vô tình cũng là một loại dũng khí... ----- Truyện được đăng chính thức tại forum Mật Ngữ 12 Chòm Sao Viết bởi nhóm tác giả Hà Đồ Lạc Thư…
chuyện về cuộc sống đại học đời thường của các sao thôi. Mình chán quá viết vui nên ko cs ý tưởng nhìuu…
"Làm mai được cho người ta, thế còn bản thân sao vẫn ế?".Tôi iu năng lượng vô tri ồn ào của 9M =)))))Fic đủ hốc cưỡng bánh, vô tri vui vẻ nha =)))OOC. Nhân vật được xây dựng trong fic dựa trên 9M và rể nhà 9M, nhưng không đại diện cho tính cách thật ngoài đời của họ và cũng không giống họ 100%. Vui lòng không dựa trên những gì tôi tưởng tượng và viết ra ở đây mà áp đặt những suy nghĩ sai lệch về các anh. Fic có nhiều chi tiết ảo ma và chỉ mang tính chất giải trí, không có gì nghiêm túc ở đây cả. Vui lòng đừng để chiếc fic này rơi vào tay chính quyền, tôi khóc đó... TTBắt đầu viết: 1/10/2024Ngày đăng: 23/4/2025…
Một người cố gắng thay đổi số phận.Một người giấu kín tình cảm suốt nhiều năm.Trong thế giới tưởng chừng đã có sẵn kịch bản-Liệu trái tim... có thể viết lại kết cục?…
"Dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng lo, em sẽ bảo vệ anh"vibe nhẹ nhàng, healingNhững mẩu truyện thường nhật của 🦊🐱…
Khi 12 Chòm Sao trong độ tuổi đẹp nhất. Là các cô cậu học trò với thanh xuân trong trắng. Là một đám bạn thân họ sẽ như thế nào khi sử dụng facebook?…
Đèn Dẫn HồnTác giả: Vân DuMiền Tây Nam Bộ, những năm đầu thập niên 2000.Những con đường đất đỏ bụi, những chuyến xe đò cũ kỹ, ghe xuồng vẫn xuôi ngược trên những dòng kênh. Điện đã về đến nhiều nơi, nhưng không phải đêm nào cũng đủ sáng để xua tan bóng tối.Có những chuyện, người sống không dám nhắc đến.Có những nỗi oan, người đã khuất chẳng thể tự mình buông bỏ.Và có những người lặng lẽ đi khắp mọi miền, chỉ để đưa một linh hồn tìm được đường về.Cuối con đường đất ven rạch là căn nhà gỗ nhỏ của Nguyễn Minh Tịnh.Ba mươi lăm tuổi.Ít nói.Điềm đạm.Ngày thường, anh sống cuộc đời bình dị như bao người đàn ông miền Tây khác. Nhưng chỉ cần có người tìm đến cầu giúp, anh lại khoác chiếc túi vải cũ, lên đường.Một ngôi miếu hoang.Một căn nhà cũ.Một lời cầu cứu giữa đêm.Mỗi chuyến đi đều là một câu chuyện chưa có lời giải.Suốt nhiều năm, Minh Tịnh luôn đi một mình.Cho đến ngày anh gặp Lê Khải.Chàng trai hai mươi tuổi lanh lợi, bướng bỉnh, mang thiên phú đặc biệt với những điều mắt thường không thể nhìn thấy.Một người nhất quyết không nhận học trò.Một người nhất quyết không chịu rời đi.Từ đó, họ cùng rong ruổi khắp mọi miền đất nước.Ban ngày giúp người.Ban đêm học pháp.Giữa những chuyến đi nối tiếp nhau, một thứ tình cảm vốn chỉ nên dừng lại ở hai chữ "thầy trò" lại âm thầm nảy nở.Ở một thời đại mà tình yêu ấy chưa thể gọi thành tên...Có những lời yêu thương chỉ có thể giấu trong ánh mắt.Có những lần chạm tay chỉ dám gi…
"Надеяться"......"I miss you"......"je t'aime"......"Xin hãy dừng lại"......"Leave me alone"......" " ✶Lưu ý nhỏ trước khi vô truyện:Truyện có thể có một số yếu tố thô tục và những từ ngữ không mấy lành mạnh nên ai không thấm thì có thể click back aChào mừng bạn đến với truyện của Cas hy vọng truyện của Cas có thể phần nào làm bạn cảm thấy hứng thú…
Mình viết truyện nè chỉ đơn giản là để thỏa mãn thui Mình cx ko ép các bạn phải vote cho mình đâu Nên ai đó đáng eo có lương thiện thì hãy vote cho mình nhé…
Thanh xuân là quãng thời gian đẹp đẽ nhất của một đời người. Thanh xuân như một cơn mưa rào với những tiếng động vang trời làm con người ta hoảng sợ. Nhưng dù có vậy, dù có ốm sau cơn mưa ấy, ta cũng sẽ muốn được ướt, được hòa mình vào cơn mưa ấy một lần nữa. Nó nhắc ta về những kỉ niệm đẹp đẽ, hồn nhiên của một thời thanh xuân đã qua. Nhiều người dành cả thanh xuân để thích thầm 1 người nhưng không dám nói. Thanh xuân sẽ không chờ đợi một ai, nó trôi qua nhanh như một con gió thoảng qua. Yêu một người, rung động trước một người thì hãy bày tỏ lòng mình để khi nhìn lại ta sẽ không hối tiếc về quãng thời gian ấy bởi" Thanh xuân ấy ta dành trọn cho nhau"…
( Ongniel/Produce101) Strong BabyAuthor : Tranie Pairing : Ong seungwoo x Kang Daniel Rated : GP-13 Foreword: Những mẩu chuyện tình cảm của gia đình văn hoá nhà gấu Những câu chuyện vui buồn của Ongniel dưới sự góp sức của bé yêu Ujin…
Tuổi học trò là độ tuổi đẹp nhất của quãng đời người. Đó không chỉ là sự vô tư hồn nhiên hay những rung động đầu đời mà còn là bước đệm hành trang ta bước vào cánh cửa mới với bao điều thú vị của cuộc sống.Tớ rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm tháng mà cả tớ và các cậu đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng. Có phải vì hời hợt thế nên cuộc đời dễ dàng đẩy mình trôi dạt về những phía không nhau. Tự hỏi giờ đây, nếu đứng ở vùng trời khác, ngước lên vòm cây xanh lá, nhận ra đóa bằng lăng tím nhỏ, các cậu có nhớ mình của một chuyện cũ ngày thơ. Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò vẫn còn đọng lại nhiều nhung nhớ, mong manh như cánh phượng và nhẹ tênh bay trong chiều gió. Đầu hè, tiếng ve râm ran gọi về màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong dù cho thời gian vẫn thấm thoát trôi...Cất lời tạm biệt tháng Năm cũng là tạm biệt những rung động tinh khôi đầu đời. Cái nắm tay đầu tiên làm con tim tớ rơi rụng bên gốc phượng già cỗi, ừ, thì gốc phượng ấy cũng chứng kiến nhiều lắm rồi, những tình cảm chan chứa đầu tiên của tuổi mười tám…
Nó đã quên mất ước nguyện thật sự của mình. Trong chớp mắt, toàn thân nó bỗng trở nên thật nặng nề, màu sắc tươi đẹp trên người nó dần lan đi và biến mất, để lại vỏn vẹn cho nó hai màu đen trắng. Và còn chưa kịp hối hận, con ngươi trong mắt nó liền trở nên ảm đạm hơi. Sau đó, nó đã ngất.*Nhiều năm sau, khi được hỏi lại sự tình ngày hôm đó, nó chỉ đáp lại một câu "Không nhớ.". Có lẽ nó đã quá mệt mỏi, sự thù hận trong lòng nó được dấy lên bởi cả hai thế giới. Nhưng nó đã định rằng cả đời này sẽ không nói cho ai nghe.Đúng là ở cái phàm tục này, có mấy ai biết rằng, nó lại chính là kẻ may mắn. Đó là ân phước mà Mẹ mang tới cho nó, vốn sâu xa đến vậy.…
" muốn tán được chương hạo thì trước hết mày phải vượt qua được han yujin đã "…