Tôi có một người bạn
Hii, xin chào các bạn đọc giả, đây là một chuyện do mình nghĩ ra chỉ là POV nên là đừng quá nặng nề nhéeeee.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Have a Good day <3…
Hii, xin chào các bạn đọc giả, đây là một chuyện do mình nghĩ ra chỉ là POV nên là đừng quá nặng nề nhéeeee.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ Have a Good day <3…
" em luôn nghĩ chỉ cần em nỗ lực sẽ nhận được một cái ngoảnh đầu từ anh. Nhưng rồi em nhận ra...tình yêu vốn là thứ không phải nổ lực là sẽ có được " " sau này nắng có tắt Mây kia có bạc màu Xin tay người nắm chặt Đừng để mình lạc nhau.."…
Những câu chuyện đã đang trải qua. Những tình huống gặp phải, nghe được, nhìn thấy từ bản thân, đôi chút ảo tưởng, suy nghĩ riêng của bản thân…
Gấp lại cuốn sách dày cộm trên tay. tôi quay đầu lại nhìn vào cánh cửa trong suốt để thấy những khung cảnh đằng sau với từng tia nắng yếu ớt chiếu qua cánh cửa mà khẽ cười . " chào mừng ngày mới nào . Thony "…
Câu chuyện kể về chính tôi ,kể về những áp lực của một người con gái , của 1 người con lúc nào cũng phải tỏ ra mình ngoan hiền hiếu thảo . Các bạn nữ có giống mình hay không nào ?…
Không hẳn đây là tự truyện về cuộc đời chính tôi mà đây là những thứ tôi thu thập lại trong kí ức của mình, những mảng ghép và những hơi thở còn lại trong đầu tôi. Tôi một thằng sinh viên hoc trường đại học quốc gia TpHCM…
Sự dối trá và tia hi vọng mong manh về cuộc sống đầy bất ngờ ,hài hước cũng không kém phần bị thương của tiển công chúa bé nhỏ mạnh mẽ không lùi bước sẽ thế nào?! CÙNG TÌM HIỂU NHÉ!!…
Mèo Mon đã mãi mãi cùng trò nobita cho đến dịp cậu ây lớn khôn, những bảo bối cũ giờ đây đã thay bằng những bảo bối mới vô cùng thú vị và hứng phấn, mik sẽ đăng bằng truyện tranh chế nha! do máy tính làm ra đó.…
mỗi ngày đều có mật ngọt cho mình em.…
Viết cho thời thanh xuân chúng tôi vừa bước qua...…
Chẳng còn gì để luyến tiếc cảVì tôi có còn gì để mất nữa đâu…
Bông hoa đẹp nhất là bông hoa phải mua vui cho mọi người. Bông hoa đẹp nhất là bông hoa không có một cuộc sống dễ dàng. Bạn thật may mắn khi không phải là bông hoa ấy...…
" Nỗi đau của sự Bất Tử "Tác giả : Mặc Liên Hoa KỳEditor : Lazycat ( pt )Edit phông : Mặc Liên Hoa KỳThể Loại : Phưu lưu , huyền bí , trường tồn , bất tử ,v.v…
Mình là một bạn trẻ trong thế hệ GenZ đang trải qua nhiều câu chuyện mang hương vị chua, cay, mặn, ngọt trong cuộc sống. Hãy cùng thử đọc câu chuyện đấy nhé.…
Owen đem lòng yêu jay từ luac vào lớp nhưng cũng biết được jay cũng có tình cảm với mình nhưng vì con ngoan trò giỏi nên phải giấu,bằng một cách thần kỳ nào đó owen mò ra được…
Có lẽ những gì Aventurine tìm kiếm vẫn luôn đơn giản là điều được chất chứa trong đôi mắt quen thuộc ấy.Hai tiếng đồng ý chưa bao giờ dễ dàng thốt lên như vậy.- ratiorine không sw- au hiện đại…
Ai cũng có một Original Character của riêng mình, cho nhân vật ấy những đặc điểm nổi trội, những điều bản thân có hoặc không thể làm ngoài đời. Hoặc đơn thuần, đó là ước mơ, là hy vọng của chính chủ. Lưu ý: Không ăn cắp, không copycat, không tự ý lấy idea, không đem đi nơi khác.Profile of Original Character Nơi đăng: Wattpad (account Hoofkwartier123) _ Người đăng: Cả nhómBản quyền: thuộc về nhóm Hoofkwartier, vui lòng tôn trọng tác phẩm.Số lượng chương: Phụ thuộc vào từng thành viênNgày mở: 2 tháng 7 năm 2022 _ Ngày đóng: chưa xác định…
Giữa ngã tư phồn hoa rực rỡ ánh đèn, em từng nằm mơ thấy mình trong vòng tay anh - người khoác áo sơ mi trắng, bờ vai gầy và ánh mắt yên tĩnh nhìn trời sao. Thời gian như dòng sông lặng lẽ trôi qua, xoa dịu những vết thương cũ, để lại trong lòng em những hồi ức không thể nào quên.Em yêu cả vũ trụ rộng lớn trong trái tim anh, yêu cả sự dịu dàng và kiên định của anh giữa những xô bồ của cuộc sống. Nhưng rồi, giữa đêm khuya tịch mịch, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mọi thứ chỉ còn là hoài niệm. Làn gió nhẹ lướt qua lầu cao, chẳng còn ai đứng đó chờ đợi như xưa.Một câu chuyện về những năm tháng thanh xuân, về tình yêu không trọn vẹn nhưng đẹp đẽ và sự tiếc nuối chẳng thể phai mờ. Bởi đôi khi, chúng ta gặp được nhau vào thời điểm sai lầm, để rồi mãi mãi chỉ có thể nhìn lại và mỉm cười buồn bã trong ký ức.…
Cái đồng hồ cát cứ chậm chậm làm công việc của nó ...mọi người cũng vậy!! Họ cứ nhìn ra phía trước cho bản thân họ ...có bao giờ họ quan tâm tới mọi người xung quanh mình thế nào ,ra làm sao...?Cứ thế học cứ sống trong một môi trường được gọi là địa ngục của sự vô cảm vô thức,họ cứ như bị lạc trôi trên dòng sông của sự ích kỉ vô tâm............Nhưng sẽ có người có một trái tim đầy nắng…