Qua Ô Cửa Sổ
Liệu qua ô cửa kia tớ đã thấy những gìĐó là bức tường, ô cửa sổ, hay là... cậuMình mới tập viết truyện nên mọi người góp ý để mình tiến bộ hơn nha :3…
Liệu qua ô cửa kia tớ đã thấy những gìĐó là bức tường, ô cửa sổ, hay là... cậuMình mới tập viết truyện nên mọi người góp ý để mình tiến bộ hơn nha :3…
"Nếu chết, em sẽ yêu anh bằng cả linh hồn..."…
Giống như một cuốn tự truyện. Gần như là một cuốn nhật ký. Nhưng cũng có thể là không phải.…
Tác giả : Ốc Xào Sả Ớt Tổng hợp oneshot của Sanyu***Lưu ý :1 . Truyện chỉ được đăng duy nhất trên watppad, ko reup, ko chuyển ver.2 . Truyện viết theo sở thích, trí tưởng tượng và đam mê của Ốc, không đem ra so sánh với đời thực và các trường hợp tương tự.Chân thành cảm ơn (✿^‿^)…
Linh đáp lời rồi cười gượng. Chẳng là viễn cảnh khó coi này khi nào cũng xảy ra, luôn luôn có cô bạn thân khác giới 9 năm đi kè kè phía sau Tuấn Anh mỗi lần em và anh ta gặp nhau. Đây là 1 trích đoạn nhỏ trg tập đầu tiên thui nên mong cậu sẽ nhấn vào đọc tiếp nhee…
Bản dịch được đăng vào chủ nhật hằng tuần----------------------------------------------------------------------Nhâm Thị đã có một hành động điên rồ đến không tưởng: tự tay ấn dấu nung sắt lên cơ thể mình.Mao Mao, trong tình thế buộc phải chia sẻ bí mật động trời này, nay trở thành người phụ trách trị liệu cho ngài, lén lút qua lại trong sự bảo mật tuyệt đối. Tuy nhiên, đối với một kẻ vốn dĩ chỉ là dược sư như nàng, kiến thức về ngoại khoa thủ thuật chỉ dừng lại ở mức học lỏm, chắp vá.Trong hoàn cảnh ngặt nghèo, khi Mao Mao trở thành người duy nhất có khả năng cứu chữa nếu có bất trắc xảy ra với cơ thể Nhâm Thị, nàng quyết tâm phải tiếp thu những tri thức y học chính thống và vững chãi nhất.Nàng đã thỉnh cầu nghĩa phụ La Môn truyền dạy y thuật. Thế nhưng, La Môn lại nghiêm nghị tuyên bố rằng muốn học y thuật cũng cần phải có tư cách, và ông đã đặt ra một thử thách cho nhóm của Mao Mao.Nơi nàng được dẫn đến chính là phủ đệ của gia tộc họ La - cũng chính là quê nhà của nàng. Giữa kho tàng thư tịch khổng lồ được lưu trữ tại đó, nàng được yêu cầu phải tìm ra và thấu hiểu một cuốn y thư cổ.Rốt cuộc, cuốn "Hoa Đà Thư" bị ẩn giấu bấy lâu nay mang chứa bí mật gì?…
Đây là những tập hợp những câu chuyện ngắn mà mình viết có thể là những chuyện đã xảy ra với mình, đã nghe kể lại hoặc là những câu chuyện do trí tưởng tượng của mình tạo nên.…
"Mất mẹ là mất tất cả"…
Tác giả : Hồ đồeditor : Hạt đậu đỏ Độ dài : 288 chươngTình trạng truyện : Hoàn thànhTình trạng editor : chưa hoàn thànhnguồn : KiwidichĐược trọng sinh vào những năm 1970, bột mì và gạo vẫn là lương thực tinh. Một nhóm thanh niên trí thức với mơ ước cùng đến với thôn làng.Làm việc không kể ngày đêm, không kể mưa gió, mùa đông hay mùa hè.Đây là một thời đại của năng lượng tuyệt vời. Tả Đan Đan, người lớn lên ở thế kỷ 21, cảm thấy nếu cô không có bàn tay vàng, cô sẽ thế nào…
Đêm ấy trăng rất tròn. Chỉ là tình ta không được như trăng. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng kể về hai con người theo đuổi đam mê của riêng mình nơi phố phường tấp nập. Họ gặp nhau, yêu nhau, nhưng liệu sẽ kéo dài được bao lâu? Đâu là mới là đích đến của cuộc đời? Truyện này mình sẽ hướng theo phong cách nhẹ nhàng, nhịp chậm chứ không nhanh như hai truyện trước. Sẽ có H, ngược nhẹ cho có cao trào nha :))). Truyện sẽ khoảng 20 chap. Mong mọi người đón đọc.…
"Mình gặp nhau khi ta còn quá bé nhưng cảm xúc trẻ thơ chưa bao giờ là giảCậu thương anh liệu anh có biết? Anh yêu cậu liệu cậu có hay?Thôi thì duyên đến phận trao, đến hay không là do duyên số"Bộ truyện được viết dựa theo trí tưởng tượng phong phú của 1 con nhỏ bị thiếu vitamin otp. Do kiếm hỏng thấy nhiều truyện có bối cảnh Việt Nam thời có hội đồng nên tự viết nhầm thoả mãn otp nên đây hoàn toàn không theo cốt truyện Lookism.OCC!OCC!OCC!…
just talk about story in everywhere or YOU...LET ME HELP YOU.. chuyện cho những người muốn tâm sự về cuộc sống, hay những tâm tư , cần sự giúp đỡ. Cuộc sống cần bạn chia sẻ những câu chuyện và để khắc phục cùng nhau 😊…
Một vài dư âm sau khi xem MADE movie. Có lẽ là những lời tự sự cá nhân. Đã muốn giữ cho riêng mình nhưng lại muốn chia sẻ với những người có cùng niềm yêu thích. Không có sự chuẩn bị chỉ là nghĩ và viết ra nên chỉ là ý nghĩ mang tính chủ quan. Tôi thực sự yêu thương và khâm phục các anh thật nhiều. Tôi cũng cảm ơn và xin lỗi các anh thật nhiều. Big Bang w/ Pemanganat…
Cô 18 tuổi thì anh 30 _ lần đầu gặp, cô đang hoang mang giữa một nứơc xa lạ còn anh tưởng nhầm cô là "điệp viên" của mẹ Cô 19 tuổi thì anh 31 _ cô làm quen đựơc cuộc sống và cởi mở mình hơn rồi anh nhận ra anh múôn đựơc bảo vệ cô, đựơc ở bên cô Cô 20 tuổi thì anh 32 _ cô yêu anh và cô không quan tâm khoảng cách 12 tuổi kia nhưng nó lại làm anh tự ti về bản thân Một câu chuỵên nhẹ nhàng xoay quanh giữa cuộc sống hằng ngày của cô gái du học sinh và anh chàng ế vợ .…
Tiểu Trương: Một cô gái thôn quê, thông minh, giỏi dang, có chút nhan sắc, nhưng sinh ra trong một Gia dinh nghèo khó. Hạo Thiên : chàng trai con nhà giàu tài hoa, đẹp trai.... Hắc Hân: người bạn thân của tiểu trương, đẹp trai, lạnh lùng rất tốt với tiểu trương.Tiểu lý : người đính hôn với Hạo Thiên, một cô gái Ngang tầng nhưng tình cảm.…
Trường trung học Phổ thông Rong Nho ngự trên một ngọn đồi trọc lóc gần sát mé biển, nằm cù bất cù bơ tuốt rìa thị trấn. Người ta chỉ cần đứng ở tầng một hoặc dũng cảm trèo lên hàng rào đá xám bao quanh trường, là có thể thu vào tầm mắt quang cảnh mặt biển xanh xanh rì rào sóng vỗ.Mỗi đầu tháng chín, như bao trường học khác, nơi đây đón một lứa học trò xa lạ làm quen gắn bó ba năm, rồi vẫy tay chào nhau, họa may thì có ngày tái ngộ. Ba mươi năm hơn trôi qua, ngôi trường này cứ thế, vững chãi dửng dưng, lặng lẽ ngắm nhìn từng chiếc, từng chiếc chồi non vươn mình bung nở.…
Chỉ là nơi mình tự viết các shortfic không đầu không đuôi hoặc để tranh vẽ về họ ở đây.Ship một cp dựa trên người thật nhưng tất cả chỉ là delulu của fan. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái thì cũng đừng buông lời cay đắng nhé.Cp chính là Choker/JeongLee aka Chovy và Faker.thỉnh thoảng sẽ có cameo.Tranh nếu có sử dụng đính kèm đều là tranh mình vẽ, vui lòng đừng mang đi đâu nha 🥺Chúc mọi người luôn vui vẻ hạnh phúc.…
Cuộc sống không phải là phim, truyện.Không có nhiều đến thế....những lần không hẹn mà gặp.Đừng quá chìm đắm trong mộng tưởng mà đánh mất điều quan trọng hơn trong cuộc sống.Hãy tự tạo cho mình cơ hội tới buổi hẹn "bất ngờ".…