CRUSH
[CRUSH]Tôi đã từng thích một người rất nhiều...…
[CRUSH]Tôi đã từng thích một người rất nhiều...…
#ĐơnPhương#0502…
Cảm giác khi đơn phương một người…
Tác giả: Bảo QueTên truyện: [The Trauma Code/ KangJae] Chồng khờThể loại: fanfic, otp, boylove, ngọt, ngượcCp: Baek Kanghyuk x Yang JaewonĐôi lời của tác giả trước khi vào truyện:Tên nhân vật có sự thay đổi:- Kanghyuk: Kiến Hưng- Jaewon: Gia Quân- Jangmi: Trà Mi- Gyeongwon: Trí QuangTất cả những nhân vật còn lại đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả.Bối cảnh: mượn hình ảnh vùng quê miền tây nam bộ của nước Việt Nam ta ngày xưa.Lần đầu tui viết thể loại này. Tui là người thành phố nhưng mà quê quán là dân miền tây (Bến Tre quê anh J97 á), nên cũng yêu thích quên hương mình lắm, đặc biệt là mê cái cách nói chuyện đặc trưng của người địa phương. Nhưng do tui không phải là người miền tây chính gốc, chỉ có quê quán ở đó thôi nên nếu có sai sót gì mong mấy bạn bỏ qua nghen. Tui chân thành cảm ơn nhìu!…
Như tiêu đề,tôi sẽ đánh giá các cặp ship từ 1 tới 10 nha Warning!!!!!1.Cấm đục thuyền của tôi2.Ship cặp nào là quyền của tôi 3.Sẽ có cặp mọi người không thích nhưng ai thèm quan tâm cơ chứ:3 Chúc đọc truyện zui vè:))…
"Ngày em đến, Nắng theo em len lỏi Đến khắp nơi trên thành Phố Hôm nay, Ánh nắng chẳng còn vương trên Mi mỗi khi anh thức dậy Cũng đồng nghĩa, em đã rời khỏi thế gian này. Ánh nắng của đời anh cuối cùng đã tắt...."CĐ: Âm Dương, EsportThiên Ân - Quốc HậnTama - Ngọc Quý…
Gửi cho bản thân em..26/12/2019, vẫn đang crush anh.Em gom lại những kí ức vụn vặt này viết câu chuyện này để nhớ rằng, thanh xuân này, em cũng đã từng yêu điên dại một chàng trai, không bao giờ là của riêng em....…
Nương thân bị hại chết thảm, phụ hoàng tính vốn lương bạc, bảy tuổi ấu nữ chạy ra khỏi thâm cung, như thế nào sinh tồn, thì như thế nào báo thù, cơ duyên xảo hợp, được tu tiên. Tiêu Dung không phải kia loại rất thần kỳ vai chính, cái gì xinh đẹp soái ca bảo vật linh sủng một cái bắt, cái gì thông minh cơ trí rời nàng thế giới sụp đổ đến ví dụ như loại này. Xem Tiêu Dung một giới nữ tử như thế nào bắt cơ hội, ở mạnh hiếp kẻ yếu từng bước kinh tâm tu tiên giới, thành tựu một đoạn để cho người khen ngợi tuyệt thế truyền kỳ!Thể loại Tu tiên-báo thù…
Phút chốc dâng trào cảm xúc sinh ra câu truyện…
Ngọc Quý bị ép quỳ xuống, cả người căng cứng đau đớn đến khó chịu, những cơn vết thương lớn xây xướt ở người làm hắn trở nên choáng váng.Căn phòng rộng lớn xa hoa trang trí bằng những màu sáng bắt mắt, lấp lánh cái ánh kim cương thổ phỉ, chói mắt đến đáng sợ. Từ trên cầu thang có một bóng dáng của một công tử trẻ, hàm răng nhỏ cười toát lên điểm nổi bật cả gương mặt.-"Chào mừng công tử!!"Những người đàn ông mặc vest đen vây kín hắn bỗng thét lên những tiếng rú man rợ.-"Trông trẻ trung nhưng lại khá vạm vỡ nhỉ? Gương mặt cũng hảo."Anh ta vừa đi vừa cất tiếng, đôi mắt sâu hoắm mang màu đỏ tươi nhìn chăm chú vào gương mặt Ngọc Quý.......Con mẹ nó mới ra ngoài chơi một ngày đã bị bắt cóc, ai thấu nỗi cay đắng này của hắn đây?Ảnh được chỉnh sửa từ Book Covers.…
"Mùa hạ năm ấy, người bước đến như cơn gió lướt qua đời vương vấn lấy..."Lâm Uyển Nhi và Triệu Hàn Nhiên gặp nhau giữa những ngày hạ rực nắng của tuổi học trò.Không ồn ào, không lời hứa hẹn.Chỉ là một người lặng lẽ thích,một người đến muộn hơn một chút - và một mùa hạ, ở lại rất lâu...rất lâu trong ký ức.…
"Giữa những ngày nắng thường đợi chờ một cơn mưa phùn, giữa năm tháng đẹp em thường đợi chờ anh..."---Tôi viết cho đời mình một câu chuyện của tuổi trẻ.Vì lần đầu, tôi biết yêu sâu đậm một người...Bằng cảm xúc cùng tình yêu, tôi vẽ tiếp một kết thúc cho riêng mình.Và tôi mong rằng, câu chuyện này sẽ thay tôi sống tiếp và nhất định phải sống thật hạnh phúc...---"Tạm biệt cơn mưa phùn giữa những ngày nắng hạ chói chang, từ nay sẽ không còn trời xanh đợi những cơn mưa phùn nữa. Tạm biệt cậu, Lương Vỹ, tạm biệt mối tình đơn phương ba năm."…
Đây là câu chuyện tình yêu của tớ, tớ chỉ muốn kể các bạn nghe và để câu chuyện này ở đây như một kỉ niệm nhỏ.…
Chỉ là 1 chút tâm sự nhỏ bé của mình mà thôi , mong mọi người sẽ ủng hộ…
Nhẹ nhàng, đơn giản, ngắn gọn…
Viết cho một ngày mưa buồn......…
Tổng hợp những câu chuyện nhỏ của SGP do tui nghĩ ra ♡♡…
Hành trình trưởng thành của Thư và Thành giống như hai quỹ đạo song song khác nhau, tưởng chừng như không có bất cứ giao điểm nào. Nhưng một bước ngoặt xảy ra, khiến cho hai đường thẳng đấy giao nhau tại nhiều điểm của cuộc đời: Tình bạn và Tình yêu. Dù cho tình cảm ấy đến từ một phía hay hai phía, nó đều là những rung động đầu đời của tuổi trẻ. Là định mệnh hay nghiệt duyên, hãy để thời gian chứng minh tất cả. "Chúc cậu bước sang chương mới của cuộc đời với thật nhiều may mắn, tương lai tiền đồ như gấm, luôn giữ được nụ cười trên môi. Tớ không mong cầu gì nhiều, chỉ mong cậu sống một đời mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, bình bình an an."…