Thư cho anh
vài dòng nhắn gửi dành cho anh.…
vài dòng nhắn gửi dành cho anh.…
"Nhật ký từ ngày mà em không thể giữ trái tim mình khỏi việc bị chiếm trọn bởi chàng trai ấy"Chuyện tình đơn phương tuổi học trò đầy mơ mộng của một cô gái. Chàng trai hình như đã có người trong lòng? Hình mẫu lý tưởng rất xa vời so với 'em'! Diễn biến tiếp theo vui lòng đọc câu chuyệnLưu ý: Đây là một câu truyện hư cấu với ý tưởng từ đời thật, sẽ có một số chỗ bị phi logic, không hợp với thời đại,.. .Tác giả: TS…
1 chút tâm sự, 1 chút nỗi nhớ, 1 chút kỉ niệm.....…
Nguồn : Mọi nơiSưu tầm & Tự viết#SillWeenC ____________________"...And I wonder where u r and if u wish to meet someone like me..."_Trích_…
BƠI VÔ THÌ PHẢI LÀ ONCE KO CLICK BACK HỘ…
📌Tác giả: Iris📌Đây là lần đầu mình viết truyện còn sai sót mong mọi người bỏ qua. 🤷♀️ Truyện có những yếu tố khiến các bạn không thể tin là có thực.Truyện không có thời gian ra cụ thể ạ. Mong mọi người ủng hộ.P/s: Iris'story…
Một mối tình đơn phương kéo dài suốt mười một năm, bắt đầu từ những rung động ngây ngô của tuổi cấp hai. Cô gái ấy đã lớn lên cùng người mình yêu, âm thầm dõi theo, chôn giấu tình cảm vì nỗi sợ đánh mất tình bạn. Khi chưa kịp nói ra, cô lại phải rời đi, mang theo tất cả tiếc nuối và ký ức về chàng trai rực rỡ nhất ở tuổi mười bảy - người mãi mãi trở thành "ánh dương" trong cuộc đời cô, một ánh sáng không bao giờ với tới nhưng cũng không bao giờ phai nhạt…
Trải nghiệm về mọi thứ xung quanh, những gì cảm nhận được. Đọc xong xin hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn,cho tôi biết bạn đã trải qua những cung bậc cảm xúc nào sau chia tay, hãy nói ra cho nhẹ lòng.…
những cuộc tình ngang trái, đơn phương, yêu sai người, yêu sau chia tay, yêu trở thành người thứ ba. Những vấn đề về người mình yêu sẽ được viết theo suy nghĩ của tôi. Nếu có gì sai sót xin hãy bỏ qua cho nhé!…
Tình yêu như giọt sương trĩu nặng đầu cành, khiến chúng ta phải thổn thức vì nó.Tình yêu như một bông hoa thật đẹp trong khu vườn vừa ngào ngạt sắc hương lại vừa lộng lẫy sắc màu.Thật hạnh phúc khi em có thể nắm nó trong bàn tayVà chỉ tiếc rằng em lại đánh mất điều ấy của một thời tuổi trẻ ... năm em lên 17 tuổi…
Là một đoạn tình cảm đơn phương! Lại kéo nhau dai dẳng cả một đời!…
Những mẩu truyện nhỏ, những cảm xúc lặng thầm của một người đơn phương có lẽ sẽ có ai đó đọc được và cảm nhận cảm xúc của mình:(( Là câu truyện của bản thân tôi đã trải qua và tiếp diễn...Có thể nói những mẩu truyện này sẽ không có hồi kết nếu tôi vẫn tiếp tục là một người đơn phương. Nếu câu chuyện có hồi kết thì 2 phương án có lẽ các bạn sẽ hiểu, cái mà tôi muốn là phương án HE để xem quyển đơn phương này sẽ kéo dài đc bao lâu??…
Tác phẩm thứ 3 do mất nick 🥲…
- Đây là câu chuyện có thật của bản thân minhf :(…
Bản thân mỗi người đều có một con đường riêng vì thế nên đừng vì ai mà rẽ.Thẩm Nguyệt Dương tôi ngang ngược, cứng đầu nhưng không phải một đứa trẻ không biết đạo lí. Cuộc đời tôi đã tự nhủ sẽ tự lực vươn lên, không vì ai mà nhường bước ấy vậy mà gặp anh trái tim tôi đã tự nhường một chỗ để anh bước vào. Tôi cũng không muốn vậy nhưng biết làm sao. Anh nói tôi chỉ là một đứa con gái quê mùa, tự cho bản thân mình là nhất, luôn nghĩ rằng cái gì mình cũng có thể tự làm được nhưng không. Anh bảo tôi cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ, bình thường như bao cô gái khác, muốn mình là nữ chính của câu chuyện mà tỏ ra mạnh mẽ để mọi người phải nể phục, phải công nhận nhưng bản thân lại không chấp nhận chính mình. Cuối cùng, cũng chỉ là một cỗ máy di động không biết hưởng thụ cuộc sống. Tôi nhìn anh mà hiểu ra hình như anh cũng như tôi. Không thể chấp nhận bản thân nên đã lấy tôi ra để tự nói chính mình. Anh nói anh yêu cô ấy và ghét tôi. Nhưng sao bản thân tôi lại thấy tình cảm anh chao cho tôi còn lớn hơn dành cho cô ấy gấp nhiều lần. Phải chăng tôi đang tưởng tượng? Là vì anh quá yêu tôi? Hay vì anh ghét tôi thực sự?…
Thanh xuân của Long nhất tôi thật may mắn khi gặp được người con gái như em.... Theo đuổi một người trong 3 năm thật sự rất khó...Nhưng em đừng lo. Có tôi chờ !…
Em thương cô - bằng một tình cảm không cần được đáp lại. Chỉ cần mỗi ngày được nhìn cô giảng bài, nghe cô gọi tên - đã đủ ấm cả thanh xuân…