[Song Vũ Điện Đài] on rainy days.
vào những ngày mưa đến, hình bóng em lại tìm về bên anh.a/n: tất cả đều thuộc về trí tưởng tượng của tác giả, không áp đặt lên người thật.…
vào những ngày mưa đến, hình bóng em lại tìm về bên anh.a/n: tất cả đều thuộc về trí tưởng tượng của tác giả, không áp đặt lên người thật.…
Y/N là một chàng trai tuấn tú,cậu là một cảnh sát vừa được điều đến một thành phố khác làm việc, nhưng thật....chết tiệt khi gặp phải một tên...điên này"Oh...vậy để ta dạy bé cưng cách yêu một kẻ điên nhé!"…
Bộ truyện chỉ đơn giản là nói về những lần nhắn tin của mấy nhân vật trong TR thôi :3Truyện không hề liên quan đến truyện gốc chút nào :<Đọc truyện zui zẻ ♡…
"mỗi một phút giây bên người là một lần đắm say."…
"Châu Kha Vũ dường như đã mơ một giấc mơ rất dài."OOC, character death, SE.…
"vì em thích trà sữa ít đá nhiều đường."…
"nếu người đó là anh, liệu rằng mọi chuyện có đổi khác?"a/n: toàn bộ đều thuộc về trí tưởng tượng của tác giả.…
"mùa xuân năm ấy, tôi cứ ngỡ mình sẽ có được em cả một đời."…
Thực sự là tớ bị bí cái Summary rồi :33 Nên các bạn hãy tự đọc đi *Yohohoho*…
Kai chuyển đến Hogwarts và quyết tâm tốt nghiệp trong thầm lặng. Kế hoạch ấy bị phá hỏng đầy thú vị khi soulmate của cậu tìm thấy cậu ở thư viện.。*゚+Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác.Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/22573177 của dracometria.…
giữa những cơn mơ bất chợt vào ngày trời giông bão, anh lại nhớ về em như một câu chuyện cũ chẳng thể vãn hồi.…
"kiếp sau chúng ta dùng cả một đời để trả món nợ tình duyên này, có được hay không?"--fic không được xây dựng dựa trên bất cứ bối cảnh lịch sử nào, hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả.warning: SE.…
"nếu như anh không phải là một giấc mơ em chỉ vô tình có được giữa những ngày xuân ấm áp, thì thật tốt biết bao."…
kai đếm những kí ức mình cần cho tấm vải bạt.。*゚+bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. vùi lòng không mang đi nơi khác.link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/24145327 của midnight_flies.…
những bông hoa chẳng bao giờ nói dối.。*゚+bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. vui lòng không mang đi nơi khác.link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/23755849 của starrykai.…
những người quan trọng đã bước qua đời nó dường như đều có một điểm chung:tên họ bắt đầu bằng chữ cái thứ mười ba của bảng chữ cái tiếng anh.…
soobin cuối cùng cũng có dũng khí để viết một bức thư tình gửi kai.tuy nhiên, mọi chuyện chuyển biến xấu khi soobin nói dối cậu trai nọ, nói rằng bức thư là dành cho yeonjun.。*゚+Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác.Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/23891614 của tokyocherry.…
Sarada 8 tuổi vô tình quay trở về quá khứ gặp gỡ team Hebi và Sasuke năm 16 tuổi.Ảnh bìa: SuzuLink Qt: https://www.wattpad.com/1357568855-t%E1%BB%95ng-h%E1%BB%A3p-haruno-sakura-cp-v%C4%83n-4-ba-ta-l%C3%A0-sarada-a…
Đức Duy là một nhà văn nổi tiếng với những câu chuyện bi kịch, nơi nhân vật chính luôn phải chịu đựng mất mát và phản bội. Em tin rằng mình chỉ là một người sáng tạo, viết ra những con chữ vô hồn - cho đến khi nhân vật chính trong tiểu thuyết của ẻm bước ra đời thật.…
Ảnh bìa: @ayaat_obiad (Pinterest)________Khi những người có cùng chung số phận làm bạn với nhau? Họ đều là những người có tuổi thơ bất hạnh, bị mọi người xung quanh xa lánh hay thậm chí là chán ghét. Họ cứ như là mảnh ghép hoàn hảo để xoa dịu vết thương sâu thẳm của nhau vậy. Cứ như thế, thời gian trôi qua, những cô cậu bé năm nào đã trưởng thành.Nhưng dần dần có một tình cảm hơn cả quan hệ bạn bè trong họ bắt đầu nảy mầm trong những tâm hồn non nớt ấy...Nhưng họ cũng chỉ là những cô cậu thiếu niên trong độ tuổi nổi loạn. Phải làm sao đây?_______________"Cậu... hứa với mình đi.""Cái gì cũng được... mình xin cậu... làm ơn đừng bỏ rơi tớ một mình."Cậu ôm cơ thể đang dần lạnh đi của nàng, run rẩy cầu xin."Cậu nhất định phải... thực hiện được ước mơ cao cả ấy nhé. Tớ... sẽ luôn dõi theo cậu và mọi người."Câu nói ngắn như thế nhưng sao hôm nay nàng khó mà thốt ra vậy, nước mắt tràn đầy khoé mi. Nhưng nàng vẫn mỉm cười, khung cảnh ấy thật đẹp, và cũng thật đau lòng...Chàng trai ấy vẫn luôn ôm chặt nàng, nhẹ giọng an ủi nàng. Đột nhiên nàng cảm thấy buồn ngủ, hai mí mắt cứ nhíu lại. Chàng trai giọng khàn khàn nhưng vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc, hát ru cho nàng dễ ngủ hơn."Cậu cứ ngủ đi, khi nào trận chiến kết thúc tớ sẽ gọi cậu dậy.""Cảm ơn cậu... Naruto."Một lúc sau...Cơ thể nàng đã hoàn toàn lạnh lẽo.…