Thông báo
Huhu…
Huhu…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn tình, trọng sinh#văn ánBị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
🍑Thể loại: xuyên nhanh, 1vs1, H, DS, SP, thị giác cả nam nữ chínhMối quan hệ của nam nữ chính có tính chất DS và SP xuyên suốt mạch truyện*DS (viết tắt của Dominance & Submission): thống trị và quy phục*SP (viết tắt của Spank hoặc Spanking): giáo huấn partner, làm sai sẽ bị trừng phạt, bị phạt xong sẽ được an ủi🍑Độ dài: 65 chương + 4 ngoại truyện🍑Tiến độ: hoàn🍑Một câu giới thiệu vắn tắt: trà xanh tâm cơ nam chính X bất cần đời nữ chínhTrị độc trà xanh thế nào? Đương nhiên là lấy độc trị độc!🍑Giới thiệu vắn tắt của người dịch: vì không muốn ngày ngày bị đè ra song tu mà tạo phản🐣Cùng tác giả với "Nhật ký nuôi dưỡng gen đặc biệt", nam chính truyện này không quá biến thái u ám như các truyện khác của Phi Cơ Năng Phi, nhưng vẫn rất "bệnh". Nữ chính bất cần đời, luôn canh me thời cơ "ngủ" nam chính…
Tổng hợp các siêu đoản văn đam mỹ do mình tự viết.Có thể không hoàn hảo nhưng vẫn mong được sự ủng hộ từ mọi người!…
Đây là 1 câu chuyện về tuổi học trò của mình, là câu chuyện có thật về mối tình năm ấy.Nó sẽ kém phần lãng mạng như những Bộ truyện ngôn tình khác.Những gì mình đưa vào đây, chỉ là sự thật và những ký ức lờ mờ về những năm tháng ấy.Thể loại:Tình cảm, tuổi học tròWaring: Nếu bạn muốn 1 câu chuyện có nhân vật hoàn hảo, xinh như mộng, đẹp trai, giàu có. Tình tiết lãng mạng đầy hoa hồng và nến đỏ, thì khuyên bạn nên back ^^Vì đây chỉ là những trái nghiệm về mối tình năm ấy của mình...Nếu bạn ko thích hoặc thấy truyện ko hay cứ góp ý, mình rất vui lòng tiếp thu.Vì đây là lần đầu mình viết truyện.…
Đây là một truyện ko có thật nhen.Mn ủng hộ au nha…
Họ chỉ liếc nhau 1 cái Toi lọt hốKim Lộc không thích thì né ra nhé , đây là sân chơi của Lộc Kim ! Làm ơn hãy làm người văn minh ạĐa tạ!…
"Tôi đã từng là một người chỉ biết trốn chạy cho đến khi gặp chị ấy. Song Ji Hyo đã cho tôi thấy được phụ nữ cũng có thể hào nhoáng, rực rỡ, được xem trọng chứ không riêng gì đàn ông."Đây là tác phẩm đầu tiên của mình được nhà hoa học trò đăng tải online và được phát hành trên Fanbook số báo hoa học trò 1342.Hy vọng mọi người sẽ yêu thích và cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình.Link bài viết: https://hoahoctro.tienphong.vn/hht-suoi-am-trai-tim/trong-the-gioi-fangirl-mong-ji-da-cho-mot-co-gai-nho-la-toi-day-uoc-mo-va-hy-vong-1674616.tpo…
Tháng 05/2025 Trời đổ cơn mưa rào. Những cơn mưa rào đầu mùa bất chợt, ào ạt đến rồi rời đi vội vàng. Mưa mùa hạ, tiếng mưa như một loại âm nhạc xoa dịu nỗi buồn của người nghe, mùi mưa xen lẫn mùi đất cứ nhẹ nhàng vỗ về những người nhỏ bé mà lòng lại nặng trĩu. Tiếng trống trường vang lên, dưới mái hiên trường là những cô cậu học sinh vì trận mưa bất chợt này mà bản thân họ chưa chuẩn bị gì cả. Nhã Đan - Lại mưa nữa rồi, may mà đem theo ô không thì về có lẽ ướt người mất. Khi Nhã Đan vừa bật ô chuẩn bị chạy ra nhà xe thì bỗng ai đó đứng cạnh cất tiếng. "Có thể cho tớ đi chung ô với được không?" - Nhật Minh vừa dứt câu thì tay bất giác đưa lên sờ gáy vì ngại ngùng, bởi đây là lần đầu cậu nhờ vả một ai đó. Nhã Đan tò mò quay sang nhìn thì thấy bóng dáng có chút quen, hoá ra đó là người mà dạo gần đây cô và cậu gặp nhau khá nhiều nhưng mà hai đứa không thân lắm nên cô không chút do dự liền đáp: "Không!!" Nhật Minh:...…
⚠️ CẢNH BÁO TRƯỚC KHI ĐỌCTruyện này là một fanfic được sáng tác với mục đích giải trí, lấy cảm hứng từ hình ảnh của các nghệ sĩ mà tác giả yêu mến.Toàn bộ nội dung, nhân vật và tình tiết đều là sản phẩm hư cấu, không phản ánh đời sống thực tế của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào.Tác phẩm không có mục đích xúc phạm, bôi nhọ hay gây ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của bất kỳ ai.Mọi sự trùng hợp (nếu có) đều hoàn toàn ngẫu nhiên.Nếu bạn cảm thấy không thoải mái với thể loại fanfic hoặc nội dung giả tưởng liên quan đến người nổi tiếng, xin vui lòng cân nhắc kỹ trước khi tiếp tục đọc.Cảm ơn bạn đã ủng hộ và thấu hiểu!Chúc bạn có những giây phút đọc truyện thật trọn vẹn❤️…
Gặp gỡ ? Rung động ? Yêu nhau ?…
đây là một câu chuyện hoàn toàn không có thật (thực ra tui muốn nó có thiệt huhu). cốt truyện và nội dung đều do tui (TG)tự sáng tác ạ. Mong mn sẽ cmt nhữq sai sót của tui nhaa Câu Chuyện kể về tình yêu giữa 2 chàng trai ST và Isaac. Ở bối cảnh và tình trạng là 2 người cùng làm chung 1 công ty Âm Nhạc Giải Trí và cùng là những Ca Sĩ nổi tiếng nhất nhì trong giới Showbiz. Tiếp theo sẽ ra sao? ĐOÁN XEMMMMM…
Bảo Hân luôn ám ảnh với những thành tích trong học tập, nhỏ lao đầu vào những cuộc thi nhằm che đi phức cảm tự ti bản thân mà nhà nội đã gieo rắc vào đầu Hân từ thuở mới lọt lòng. Giờ đây, ở ngưỡng 17 nó nhận ra nó đang theo đuổi những thứ vô định. Ước mơ là gì? Minh Đức, người được mệnh danh là thiên tài bóng rổ, dường như sinh ra để cầm bóng và tung những cú ném hoàn hảo. Nhưng thật sự hắn không biết bản thân có thật sự thích bóng rổ không? Với Đức, bóng rổ không phải là niềm yêu thích tuyệt đối, bóng rổ là thói quen. Nếu không chơi bóng rổ, hắn sẽ bấu víu vào đâu để vượt qua những tổn thương thời thơ ấu?Vô tình học chung lớp. Vô tình khơi ước mơ. Vô tình gợi cảm xúc.Và vô tình phải lòng nhau. Ngày ta hái những giấc mơ, hái cả những nỗi niềm khấp khởi trong tim.…
Tên truyện: Hồi Ức Thanh XuânAuthor: Mèo LườiTóm tắt: 1 câu chuyện tình cảm ngắn,nhẹ nhàng.Gắn cái mác là "ngược" nhưng thực ra cũng ko quá bi ai như thể loại tổng tài.Ý nghĩa truyện nhẹ nhàng,ngắn gọn,dễ hiểu.Thể loại: Ngược tâm , Thanh xuân , Vườn trườngTình trạng: Hoàn…
Mẹ đã nhiều lần rơi nước mắt vì chị. Khi thì chị ốm đau, khi thì chị bị lạc. Và sau này, mỗi khi chị chưa ngoan, mẹ và bác tôi lại nói đùa với nhau: “Biết nó hư thế này thì ngày đó cứ để cho con mẹ xôi gà nó nuôi”. Rồi mẹ và bác lại cùng cười……
Ánh mắt lạnh lùng không lẫn vào đâu được, 2 cánh tay chắn ngay phía trước cửa, thân hình cao lớn cúi xuống nhìn Miên. Tóc vẫn còn ướt nước. Áo ba lỗ rộng màu trắng để lộ 2 cánh tay rắn chắc. Người tỏa hương bạc hà. Miên như kiểu sắp xỉu ấy! Quá bất ngờ, đối với cô bé thì đó là cú sốc tâm lí không hề nhỏ! Hai đứa 4 mắt cứ nhìn chằm chằm nhau... Khuôn mặt Trọng Quốc hơi thoáng ngạc nhiên rồi lại trở về vẻ lạnh lùng ban đầu. 2 phút trôi qua... "Nhìn chán chưa? " - Quốc mở miệng, khuôn mặt có phần bất mãn. 2 tay vẫn chặn trước cửa, đầu cúi xuống con bé cứ nhìn chằm chằm mình không chớp mắt.…
PHẦN I - NHỮNG NGÀY THANH XUÂN BẮT ĐẦUNgày cuối cùng của lớp 11Lớp học cạnh cửa sổNgười bạn cùng bàn mớiTiếng ve đầu mùaNhững dòng lưu bút đầu tiênCơn mưa chiều tháng sáuBí mật dưới ngăn bànCuộc thi văn nghệ cuối nămTấm ảnh tập thể bị thiếu một ngườiLần đầu biết nhớ một ngườiPHẦN II - TUỔI TRẺ RỰC RỠ NHẤTMùa đông của lớp 12Những buổi học thêm muộnÁnh đèn hành lang đêm trực trườngChuyến đi ngoại khóa cuối cùngĐiều ước viết dưới pháo hoaNgười giấu nước mắt sau nụ cườiLá thư chưa gửiGóc sân trường đầy nắngNhững rung động không tênKhi cả lớp cùng thức trắngPHẦN III - NHỮNG VẾT NỨT CỦA TRƯỞNG THÀNHÁp lực mang tên tương laiCuộc cãi vã đầu tiênAi rồi cũng sẽ thay đổiKỳ thi thử và những giấc mơ dang dởNgày Khánh An nghỉ họcNhững điều chưa từng kểMưa rơi trên sân thượng trườngNhật Minh và chiếc máy ảnh cũThanh xuân không thể quay lạiNgười ở lại sau cùngPHẦN IV - MÙA HẠ CUỐI CÙNGTháng năm rực đỏ hoa phượngBuổi học cuối cùngTiết sinh hoạt khiến cả lớp bật khócChiếc bảng đầy lời nhắnBài hát chia tay dưới sân trườngNhững cái ôm vụng vềKhi tiếng trống trường vang lên lần cuốiHành lang hôm ấy rất dàiTạm biệt chiếc áo đồng phụcChuyến xe rời khỏi cổng trườngPHẦN V - SAU NÀY CHÚNG TAThành phố của những người trưởng thànhNgười từng thân rồi xa lạCuộc gọi lúc nửa đêmHọp lớp sau ba nămChiếc ghế cạnh cửa sổ vẫn còn đóLá phượng ép trong cuốn sổ cũCó người vẫn chưa quênMùa hè năm ấy trở lạiBức ảnh cuối cùng của 12A5Mùa hạ cuối cùn…
Khi mưa ngừng rơi, nắng cũng thôi rực rỡ - như thanh xuân vừa kịp chạm đã vội tan.Giữa những ồn ào của tuổi học trò, Dương luôn lặng lẽ như chiếc bóng, mang trong mình những nỗi đau chẳng thể sẻ chia. Cuộc sống vốn dĩ lạnh lẽo, cho đến khi Minh xuất hiện - dịu dàng như vệt nắng mong manh sau mưa. Từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã bị thu hút bởi đôi mắt chất chứa những nỗi buồn thầm lặng ấy.Những lần trú mưa, những khoảnh khắc ánh mắt vô tình chạm nhau, hay chỉ một nụ cười khẽ thoáng qua... tất cả đều in sâu trong trái tim Minh. Cậu nhận ra, mình muốn trở thành điểm tựa cho cô, muốn xua đi bóng tối đang phủ kín quanh cô gái nhỏ bé ấy.Nhưng hạnh phúc đôi khi mỏng manh như giọt sương trên lá. Và khi mưa ngừng rơi... liệu nắng có còn ở lại bên đời cô?…
Tất cả..... cũng chỉ là..... ĐÃ TỪNG…