( Xuyên Không ) Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt
Tác giả : Bồ Đề Khổ TâmThể loại : xuyên khôngNguồn : goctruyen…
Tác giả : Bồ Đề Khổ TâmThể loại : xuyên khôngNguồn : goctruyen…
Chồng từng là tay sát gái có tiếng, hào hoa phong nhã nhưng cũng hay ghen tuông, song cũng thuộc hạng cực sủng phu nhânNếu vậy, cuộc sống sẽ ra sao?Truyện viết bởi author Yi và Arile thuộc BLIMTEAM_zBLIMTEAM xin chắc chắn rằng chuyện chỉ được đăng trên Wattpad nhà @BLIMTEAM_z thôi ạ ngoài ra nếu các cậu thấy ở những trang khác - đó là trộm fic của bọn tớ ạ.Các trang như : truyenfun.com, yeudoctruyen.com, truyenkul.com ...v..v bọn tớ hoàn toàn không đăng ạ,nếu các cậu có thấy xin hãy báo với team chúng tớ ạ,chân thành cảm ơn.…
Mình rất thích truyện này nên đã cố gắng edit cho các bạn cùng đọcDoãn Tiểu Mạt bị chính chị mình hạ thuốc, lại vào nhầm phòng hoàng thất vương tử, vương tử cũng chưa từng gặp qua nữ nhân này nhưng lại nhớ mãi không quên. Mà cô tại đây một đêm tình cảm mãnh liệt liền mang thai sinh ra một cặp song sinh. Sau khi sinh bị chị và mẹ mình trộm đi một đứa, mang con đến cho vương tử và trở thành vị hôn thê của hắn. Sau 5 năm cô mang theo con mình đi nước X du học. Một lần tình cờ hai đứa con gặp lại nhau...... Mà từ đây, chuyện xưa cũng chính thức bắt đầu rồi......Nguồn: wikidich.comTác giả: Vân Đóa…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Tên truyện: [12 chom sao] Come On, BabyTác giả: Aries-1204, ImTieuNhuocThể loại: Học đường,hài hước,lãng mạn,tình yêu tuổi học trò, thanh xuân vườn trường, ngược, sủng, ngọt,...đa gia vịNữ: Bạch Dương, Sư Tử, Thiên Yết, Xử Nữ, Song Ngư, Thiên Bình.Nam: Song Tử, Ma Kết, Cự Giải, Nhân Mã, Kim Ngưu, Bảo Bình.Lưu ý:- Ai cũng có đất diễn nhưng không chắc sẽ đều. Mà ai thiếu đất diễn sẽ được bổ sung thêm ngoại truyện riêng.-Tác giả: Aries hiện tại đang trong quá trình luyện viết. Còn Nhược viết lại năm nên sẽ nội dung sẽ do Aries nghĩ là chính,Cố Tư Hạ sẽ viết.-Tác giả Aries khỏi nói cũng biết cung Bạch Dương nhưng văn phong do Tư Hạ viết nên cũng bằng không.…
Có những lời yêu dù đã viết ra hàng trăm lần... cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gửi đi.Trương Quỳnh Thanh Nguyệt đã thích Dương Nhật Minh suốt những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.Từ những buổi chiều tan học nhuộm nắng, những lần cùng nhau ngồi trên chuyến xe bus cuối ngày, cho đến mùi hương còn vương trên vai áo trắng sau cơn mưa đầu hạ.Cô đem tất cả rung động tuổi mười bảy viết thành từng lá thư.Những lá thư không người nhận.Những lá thư chưa từng gửi đi.Còn Dương Nhật Minh giống như ánh mặt trời đầu mùa hạ - rực rỡ, ấm áp và quá xa để có thể giữ lại mãi mãi.Thanh xuân của họ không có những lời tỏ tình ồn ào, cũng chẳng có lời hứa hẹn khắc cốt ghi tâm. Chỉ có những lần vô tình lướt qua nhau, những im lặng không ai hiểu, và một người mãi đứng phía sau nhìn theo bóng lưng người còn lại.Đến nhiều năm sau, khi những lá thư cũ được mở ra, Dương Nhật Minh mới biết rằng đã từng có một người yêu mình bằng tất cả dịu dàng của tuổi trẻ.Nhưng lúc ấy, mùa hè năm đó đã đi xa mất rồi.…
NGỪNG CẬP NHẬT Thể loại: chữa lành, tuổi học trò, truyện dài"Thị trấn Biển Tự của chúng tôi quanh năm chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng còi tàu xuôi Nam xình xịch mỗi buổi chiều tà. Ở đó, tụi tôi có một Vương Quốc Không Sầu ọp ẹp bằng lá dừa tự chế trên đồi thùy dương, nơi thằng Tùng dõng dạc tuyên án sẽ tịch thu hết mọi nỗi buồn trên thế giới này đem chôn sâu xuống cát.Hồi đó, tôi cứ lơ lửng ngồi nhìn những toa tàu lăn bánh, rồi nhận ra mình thích ngắm góc nghiêng phảng phất buồn của Hạ An dưới nắng chiều hơn là ngắm nhìn những chuyến tàu.Cho đến tận nhiều năm sau này, khi đứng ở ga tàu Biển Tự cũ nhìn những đứa trẻ thế hệ sau đang chơi đùa, tôi vẫn nhớ như in lời An nói năm mười bảy tuổi khi cô ấy dúi vào tay tôi chiếc vỏ ốc thì thầm tiếng biển.Hóa ra, mùa hè năm mười bảy tuổi ấy chưa bao giờ kết thúc. Nó vẫn nằm vẹn nguyên, lấp lánh và tỏa mùi hương bồ kết trong ngăn kéo đẹp nhất của ký ức."…
anh dành cả ngày để nghĩ về em.…
Ngây người trước vẻ đẹp của em, yêu thích sự ngây dại và đáng yêu của em, chỉ ham muốn thêm việc chiếm hữu em là của riêng mình, em chỉ có thể mãi là của anh. Chào Em Bảo Bối !…
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
Câu chuyện nói về tôi bước vào năm học lớp 6 của mình nhưng nó lạ lắmNếu muốn biết thêm hãy đọc chuyện rồi sẽ biết…
"Oppa à, chị đó dám đẩy em" ..." Jihoon ah! Nghe chị nói đi mà ""Nghe sao? Chị còn điều gì muốn giải thích hay sao? Tôi thật chẳng thể hiểu được con người chị"........" Chị àh. Em quay về bên anh được không?"…
Come and see what will happen!…
•09-05-2023•câu truyện vừa nghĩ vừa viết nên mn thông cảm nha 🍂…
Ngay từ những phút ban đầu, cô bé Vi đã dành tình cảm cho Tuấn nhưng anh đâu nào hay. Tình cảm ấy dần lớn lên cùng với hai đứa và đột nhiên cái tình cảm ngây thơ ấy chợt vụt tắt, không biết khi nào nó lại bùng dậy nữa....…
Lưu ý truyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không gán ghép lên người thật. Hoan hỷ hoan hỷ🧧…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…