Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cậu đứng đợi mình ở trước công viên.Mình đến muộn nửa tiếng.Trời mùa đông lạnh buốt, lúc mình đến, vẫn thấy cậu ở ngoài.Với tính của cậu thì mình tuyệt đối không được hỏi vì sao cậu không vào trước."Xin lỗi, đến muộn mất rồi, lạnh không?""Lạnh chứ, nhưng hẹn ở đây thì là hẹn ở đây, không được di chuyển."…
yabalabahiyaAuthor: electrolyteTranslator: MinRating: MPairings: Lee Jeno/Na Jaemin, Mark Lee/Lee Donghyuck Ở một vũ trụ nơi mà Jaemin đơn phương trong vô vọng (đồng thời cũng là trưởng fan club) với át chủ bài của đội bóng đá của trường - Lee Jeno. Thêm vào đó, không bao giờ nên tin tưởng Donghyuck và những ý tưởng ngu xuẩn của cậu ta. ---BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, XIN VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI ĐÂU KHÁC!Truyện cũng được up ở wordpress:https://apotofpeachjam.wordpress.comFanart credit: @chiusooi | aki…
Danh sách các tác phẩm xuyên nhanh siêu dễ thương cute bạn nên đọc một lần.Trích dẫn:Hệ thống đại gia tài phiệt không có gì ngoài tiền:" Chị gái nhỏ chị gái nhỏ tiền có thể giải quyết mọi vấn đề, không nên sử dụng bạo lực, mỗi ngày nỗ lực làm người tốt đâu!!!@@"Hệ thống hài hòa nhất vũ trụ:"Một lời không hợp thả yêu tinh đánh nhau."Hệ thống ngốc Tiểu Hoa:"Ký chủ nên đối xử nhẹ nhàng với Quân Vực đại nhân."...Dự kiến sẽ cập nhật theo tốc độ đọc của bổn cung.. hị hị…
" Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu"Có lẽ trong chúng ta, ai cũng luôn có một mùa hạ như thế, sáng rực trong hồi ức đến mức bạn không muốn nhớ lại, thế nhưng bạn càng muốn quên đi thì lại càng nhớ rõ.…
"Nếu khoảng cách giữa 2 chúng ta là 1000 bước chân... Cậu sẽ làm gì?""Tớ lười lắm. Cậu tự bước đi.""Tớ không thể, tớ mệt rồi.""Ừ""Đừng ừ như thế. Cậu biết tớ chưa bao giờ có thể cùng bước song song với cậu."Vì cậu là nắng. Và nắng luôn di chuyển.Và vì, bầu trời nơi cậu hướng về, lại là nơi mà mặt đất tớ đứng, không cùng một độ cao.…
Năm tháng của thời thanh xuân, có lẽ ai cũng sẽ có một người gọi là "tất cả thanh xuân của mình". Và tôi cũng có một thanh xuân của riêng mình như vậy, một thanh xuân đầy màu nắng và nụ cười, một thanh xuân mà tôi không đủ can đảm để nắm lấy, một thanh xuân... mà tôi đã bỏ lỡ.…
"Ánh"Một cô gái có vẻ ngoài dịu dàng với mái tóc đen dài ngang vai và đôi mắt luôn mang nét buồn khó tả. Ánh học khá giỏi, sống tình cảm và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Tuy nhiên, đằng sau nụ cười ấy là những áp lực từ gia đình và việc học mà cô luôn cố gắng che giấu. Ánh trân trọng tình bạn, nhưng đôi khi lại chọn im lặng để giữ mọi thứ cho riêng mình."Huy"Một chàng trai điềm tĩnh, ít nói nhưng luôn âm thầm quan tâm người khác. Huy là người biết lắng nghe và luôn xuất hiện khi Ánh cần một chỗ dựa. Cậu không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, nhưng lại chứng minh sự chân thành qua hành động. Chính sự ấm áp ấy khiến Huy dần trở thành một người đặc biệt trong cuộc sống của Ánh."Thanh xuân là những buổi học vội vàng, những lần áp lực vì điểm số, những chuyến đi đầy tiếng cười và cả những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên. Giữa tình bạn, tình yêu và những hiểu lầm tuổi trẻ, Ánh cùng nhóm bạn của mình sẽ phải học cách trưởng thành, tha thứ và trân trọng những người luôn ở bên cạnh. Bởi có những người xuất hiện để trở thành tình yêu, nhưng cũng có những người sẽ mãi là một phần đẹp nhất của thanh xuân.…
Lâu lắm mới viết về tình yêu, nhưng sẽ viết với một phong cách khác. Người đọc sẽ cảm nhận được những gì gọi là "phũ phàng", là "hụt hẫng" trong tình yêu, và điều ấy cho đến cuối câu chuyện vẫn sẽ cố gắng được làm cho nổi bật.…
Ạd min web xanh bỏ bê phiên ngoại quá nên mình đăng lên luôn c':Lưu ý: chỉ đăng phiên ngoại! chỉ là bản convert chưa edit !Nếu bạn muốn đọc chính văn đã convert có thể lên web xanh tìm tên truyện như tiêu đề để đọc "Tra công tổng vì ta khóc lóc thảm thiết"( ^ν^)Tác giả: Mộc Nhất Liễu…
Nó cứ muốn giữ mãi nỗi buồn đấy, mãi ngồi trong con hẻm cụt ấy, chờ đợi "thiên sứ" là anh đến giải thoát cho nó. Nó không muốn nó là ánh sáng nữa, nó muốn anh đến và thắp lên ánh sáng cho cuộc đời nó.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm của lứa tuổi học trò mộng mơ. Nó trong sáng đúng với ý nghĩa của từ trong sáng, chứ không phải biến thể thành "choong xáng" đâu nha :) Mình viết nó, cũng vì tình yêu đối với thần tượng và cũng để đánh dấu kỉ niệm của mình, kỉ niệm đẹp của thời học sinh…
Chiều mùa hè, nắng nghiêng qua từng kẽ lá, chảy dài lên mái tóc nâu nhạt của cậu con trai đang ngồi bên bậc thềm. Trong tay cậu là ly kem vani đã bắt đầu chảy xuống theo kẽ ngón tay. Cậu không để ý, chỉ chăm chú nhìn đứa trẻ trước mặt đang ríu rít kể chuyện con chó hàng xóm mới đẻ."Rồi rồi, em kể cái gì cũng dài hơn cả tiểu thuyết," cậu bật cười nhẹ, giọng mềm như gió lướt mặt hồ. Cái giọng ấy, không có một chút sắc cạnh, chỉ toàn là dịu dàng và yếu ớt.Đứa bé - mười bốn tuổi - nghe thế liền phồng má, giậm chân một cái, rồi ôm chầm lấy cậu, quên cả tay mình đang dính kem.Cậu giật mình một thoáng, rồi cũng vòng tay ôm lại. Mùi tóc trẻ con thoảng qua, ngọt như kẹo bông đường, ấm như ký ức mãi mãi chẳng thể tan."Ừm..." - cậu khẽ cúi đầu xuống, thì thầm - "Anh hứa... cả đời này sẽ che chở cho em mà."Tên cậu là Minh Hãn - cái tên nghe thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng ai nhìn cậu rồi cũng sẽ chẳng tin cậu có thể bảo vệ ai. Gầy guộc, da trắng gần như tái, giọng nói thì lúc nào cũng như sắp khàn đi. Nhưng đứa trẻ kia lại tin. Tin đến mức mười năm sau, cái lời hứa đó... trở thành một ám ảnh.…
Theo quyết định của cái Nón, Harry Potter được xếp vào Slytherin - và bỗng nhiên, tương lai không còn như trước nữa. Bản dịch tiếng việt của https://archiveofourown.org/works/559219/chapters/997821…