Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
Trả lại em yêu, khung trời Đại Học Con đường Duy Tân cây dài bóng mát Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa. ------------------------------------------Trả lại em yêu mối tình vời vợiDang dở ngả đôi đường…
Cho dù ở đâu, như thế nào, tôi vẫn luôn sẽ bên cạnh và bảo vệ em.Bởi vì đối với tôi em không chỉ đơn giản là một idolĐừng bao giờ tự hạ thấp bản thân, em là nhất, với chính bản thân mìnhCố gắng của em bao lâu nay, ai ai cũng có thế biếtĐừng để tâm những lời nói đó, nó thật đau lòng, nhưng em phải biết đạp trên dư luận mà sống, có biết không?Con đường này là do em lựa chọn, ước mơ này là do em vẽ lên và thực hiện, hãy tiếp tục như cái cách mà em đã hoàn thành rất tốt :3Zhang Yi Xing, cố lên, tôi yêu em!…
Phong là một người năng động, học giỏi và được các bạn yêu mến. Là một người nổi tiếng trong trường. Còn tôi - An chỉ là một đứa không có điểm gì đặc biệt. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi với Phong lại là bạn thân với nhau. Chắc là những hành động tinh tế của Phong dành cho tôiChắc là cũng vì thế mà tôi đã lỡ thích thầm thằng bạn thân của mình. Nhưng mà tôi nghĩ thứ tình cảm đó chắc không được đáp lại đâu.…
Duyên phận giữa anh và cô bắt đầu từ ngày nắng hạ của 6 năm về trước. Lúc ấy cả anh và cô đều là những cô cậu học sinh vừa chuyển lên cấp hai có chút ngây ngô, dại khờ. Học cùng lớp được một năm, anh phải chuyển lên trường điểm. Xa nhau 3 năm, những tưởng tất cả đã dừng lại nhưng rồi, đến ngày đầu tiên bước vào cổng trường cấp ba, cô hồi hộp lắm, lo lắng lắm. Cô đi đến hòa vào đám bạn của mình đang ngồi ở hàng ghế đá dọc đường vào sân trường. Bỗng từ cổng trường thấp thoáng bóng dáng một cậu con trai cao cao, đến gần hơn chút nữa, chút nữa, đúng rồi, là anh, chính là anh. Cô không tin nổi vào mắt mình, cô gặp lại anh sau ngần ấy năm xa nhau, cô cứ nghĩ sẽ không còn cơ hội gặp lại anh nữa. Liệu duyên phận giữa anh và cô có tiếp tục dưới khoảng trời tươi đẹp cấp ba? Liệu anh và cô có duyên nhưng có nợ hay không?Thật ra đây là câu chuyện của mình và crush rồi mình dựng thành truyện nên nó như nhật kí đơn phương của mình vậy đó. 😊Tác giả: Lam Y 🌼…
⚠️[Bộ chuyện lấy cảm hứng từ BadBuddy]Vegas Theerapanyakul là con cả trong gia tộc phụ, gia đình Mafia khét tiếng tại Bangkok Thailand nói riêng và Mafia Thế giới nói chung.Pete Phongsakorn là con cả của gia tộc Saengtham cũng là một trong những gia tộc Mafia khét tiếng không kém cạnh gì Theerapanyakul.Và cả hai gia tộc đều có mối thù thâm sâu từ thời cha ông. Mối thù này đã trải qua hai thế hệ nhưng đến thế hệ của Vegas và Pete thì nó đã rẽ sang hướng khác còn hướng nào thì Tác giả chưa biết!!Câu chuyện được viết theo cảm hứng. NO TOXIC!!!⚠️…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
[Truyện theo thể loại viễn tưởng, kỳ ảo.. Tất cả mọi tình tiết, địa điểm, tên gọi.. trong truyện đều là hư cấu]Ma quỷ chính là cội nguồn tạo nên hoảng loạn, tàn khốc, ác liệt. Tất cả đều do chúng tạo nên rồi dần còn người như bị đẩy đến bờ diệt vong. Hơn thế nữa, nó là kẻ thống trị cả một thế giới, mối đe dọa của con người. Nên lịch sử truyền thuyết được lưu truyền lại rằng thần linh đã phù mệnh cho con người được sống. Để bảo vệ được đều đó họ đã tạo nên năm băng phái đương đương với năm mảnh đất được con người gây dựng lên. Chúng được truyền đời này sang đời khác để duy trì bảo vệ nhân loại. Đã không biết bao đấng anh hùng hy sinh để đánh đổi tự do cho con người. Sự quyết liệt, sự kiên trì, dứt khoát, trái tim mạnh mẽ kiên cường, đó là những yếu tố thiết yếu để trở thành một Sư pháp kiếm. Sư pháp kiếm hay giải thích gọn đó là người trong băng phái, sự ảo diệu, pháp thuật, võ thuật đều hội tụ lại trong một con người mới có thể mang danh là một Sư pháp kiếm. Thế hệ về sau dần đi lên và bọn ma quỷ lâu dài cũng càng nảy sinh ra giết hại dân chúng. Vì thế mỗi năm mỗi băng phái đều tuyển Sư pháp kiếm nhân tài nối tiếp các tiền bối đi trước. Những con người ấy thật sự phải có bản lĩnh mới dám bước chân vào giới tàn khốc này. Hiện diện của những con người bản lĩnh đó là ai? Liệu con người có thoát khỏi bờ vực diệt vong, sự thống trị của ma quỷ? Tất cả đều trông chờ vào những thế hệ trẻ đi sau.…
Bungou Stray Dogs - song song_____________Nếu Nakajima Atsushi và Akatagawa Ryuunosuke bên beast xuất hiện ở bản gốc thì sao nhỉ?" Này, mày là ai? "" Tao là ai? đáng lẽ trong đầu tụi mày có đáp án chứ? " " Nếu mà đầu mà không có, vậy hãy để tao bổ nó ra nhét vào nhé "" Nakajima Atsushi, tử thần trắng của Port Mafia "-------------Mình thấy không có ai viết về kiểu này nên mình tự viết luôn.…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Tăng Phúc từ ngày được Neko đại đế ban cho biệt danh Hải Ly thì em có vẻ sống rất đúng với bản chất. Mỗi ngày em dựng cho mình một vài viên gạch để xây thành con đập mơ ước.Em viết nhật ký không đầu không đuôi như một thói quen từ lúc gia nhập show Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Thực ra em không hề hay biết đến một ngày lật lại. Trong nhật ký của em từ bao giờ. Từng chữ từng chữ đều là hắn.Còn hắn có một cái nết rất gợi đòn là vô cùng thích chọc ghẹo mọi người xung quanh, đặc biệt là những người dễ thương nhưng hay hờn dỗi. Đối tượng chọc ghẹo của hắn ở ký túc xá Ka Ka thì nhiều vô kể. Trong số đó đặc biệt là Hải Ly em bé được hắn bế lên hẳn top 1 vì phản ứng của em khi bị ghẹo rất gây ngứa ngáy trái tim mèo mềm xèo của con mèo Neko.…
Nếu bạn hữu duyên đọc đuợc câu chuyện này, mong rằng bạn hãy đọc đến cuối nhé. Có thể nó hơi chán chút, nhưng nó đuợc viết dựa trên những trải nghiệm của bản thân mình... Nguời ta nói tình yêu cấp 3 là hoàn hảo nhất, bởi lẽ nó pha trộn giữa sự trẻ con của cấp 2 và vẻ truởng thành của đại học. Truớc đây, tôi không tin điều đó, nhưng giờ tôi tin rồi. Chỉ tiếc rằng tình cảm của tôi không hẳn là tình cảm song phuơng. Chút luyến tiếc cho tuổi thanh xuân không trọn vẹn, viết nên vài dòng tâm sự chân thành. Hi vọng mọi nguời đón nhận!!!…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Người ta vẫn thường nói, khi say con người ta sẽ nói ra những lời thật lòng nhất.Tôi đã say một đêm, đánh cược cả lòng tự trọng của mình để gửi đi một tin nhắn. Nhưng hóa ra, cơn say đêm ấy không đáng sợ bằng việc tôi nhận ra mình đã say một người suốt ba tháng trời, để rồi bị đánh thức bằng một gáo nước lạnh.Hóa ra, thích một người có thể bắt đầu từ ba giây tĩnh lặng.Và kết thúc bằng vô vàn những lời nói dối ồn ào.…
Có một chú chim trắng nhỏ đem lòng yêu một bông hồng phủ đầy gai nhọn. Hoa hồng xinh đẹp cũng yêu chim trắng nọ, nhưng sợ những chiếc gai nhọn làm chim nhỏ bị thương, vậy nên hoa tránh xa chim trắng, không để chim đến gần. Nhưng chú chim vẫn cố chấp đến gần bông hoa xinh đẹp, bất chấp gai nhọn cào xước cơ thể, làm máu chảy nhuộm đỏ bộ lông trắng tinh khiết. Cuối cùng, bông hoa hồng kiều diễm ấy đã yên vị trong chiếc tổ của chim trắng. Họ hạnh phúc mãi mãi về sau.…
Có một con cua "cute" thích một bạn Song tửBạn Song tử là nữ ....... và cua "cute" cũng vậy..... nhưng chạ sao cua vẫn thích*Hahahaha*Lưu ý:-Đây là nơi cua giải toả tâm trạng về tình cảm của mình nên nghiêm cấm những hành vi không có văn hoá(chửi, ném gạch, ném đá * không có nhu cầu xây nhà mới* v.v.....)-Con cua này mới học lớp 8 thôi nên mọi người cứ xưng hô theo tuổi là được ạCảm ơn đã đọc ạ (*^ω^*)…
Author: sweetchildfoxCategory: Friendship, sadness (chắc vậy)Rating: Mọi lứa tuổiSummary: [...] Chuyện tình này không vui, không lãng mạng như những câu chuyện khác-những câu chuyện ngôn tình. Mà chỉ đơn giản là một chuyện tình đơn phương như những tiếng đàn, từng nốt nhạc của nó thật trầm tư, bước đi chậm rãi. Đôi lúc trầm, đôi lúc bổng, những mảnh ghép cảm xúc của con người...…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…