Mình viết về những cuộc tình của bản thân
Nếu bn là một người nghĩ tình yêu dễ có thì vô đây . Đọc xong bạn suy nghĩ lại thật đấy…
Nếu bn là một người nghĩ tình yêu dễ có thì vô đây . Đọc xong bạn suy nghĩ lại thật đấy…
Thanh xuân của một người được tượng trưng bằng một bông hồng. Bông hồng hôm nay nở rộ nhưng mai đây sẽ tàn phai. Hãy nắm lấy thời gian và làm điều mình yêu, đừng để thanh xuân trôi qua một cách vô vị ...…
Đây là câu chuyện có thật nói về tình yêu đơn phương của tôi dành cho cô ấy.Thể loại: bách hợp…
Em đã đơn phương anh bao nhiêu lâu rồi,em không nhớ.Chỉ biết rằng từng phút giây sống trên cõi đời này luôn yêu anh điên cuồng, vui khi anh vui, nếu anh buồn em muốn mắng cái kẻ đã gây ra nỗi buồn ấy.Em hiểu rằng yêu đơn phương là tự nguyện đau, là âm thầm nhớ,là đợi mong thấp thỏm, là ấm ức ghen tuông nhưng em vẫn cứ yêu anh.Nếu phải đổi cái mạng nhỏ bé này để bảo vệ anh cùng cô gái mà anh yêu thì em sẽ nguyện ý.Chỉ cần anh nói ba chữ "Anh yêu em" thì em có thể làm tất cả vì anh...NẾU CÓ CHUYỂN VER HAY EDIT NHỚ THÔNG BÁO CHO MÌNH 1 TIẾNG NHÉ!Đây là lần đầu tiên mình viết truyên nên có sai sót gì mong mọi người bỏ qua cho ạ!…
tui lụy crush😭😭…
Truyện này mình lấy cảm hứng thôi ạCũng ko biết giới thiệu gì nữa bây giờ vào truyện thôi nào…
Một tâm thư chưa từng được trao gửi, không một tiếng hồi âm, chỉ là lời thì thầm của một con tim đã từng âm thầm thương thầm ai đó giữa những ngày thanh xuân ngây ngô, nơi những giấc mơ còn chập chờn như sương mai trên cánh hoa, nơi những trông ngóng chưa đủ dày để trở thành nhớ, và trái tim thì vẫn mãi chờ đợi trong im lặng, giữa khung trời chưa rực rỡ, chỉ còn lại khoảng lặng của một tình yêu chưa kịp nở hoa.…
Tình đơn phương là gì mà sao lại làm người ta đau khổ đến thế. Tình yêu đẹp là từ hai phía còn ngược lại là mối tình xuất phát từ một người, nó làm cho ta đau khổ. Trong 1 ngàn người thì sẽ có 2 người mắc một căn bệnh đơn phương tên là " Hanahaki". Trong đó có một cô gái phải lòng hot boy trường, chàng trai ấy được mệnh danh là " chàng trai khi các cô gái đau khổ" dù biết là vậy nhưng cô vẫn cấm đầu vào và khiến mình mắc loại bệnh Hanahaki. Cuộc đời cô ấy sẽ ra sao đây.…
Đơn phương mười lăm năm sẽ có cảm giác thế nào? Khi đọc câu chuyện này liệu bạn có thấy một chút hình ảnh nào đó của mình trong đó không?…
Đừng bao giờ làm phiền người không yêu bạn , Tình cảm là thứ không phải cứ cố gắng là được!!!…
Tình cảm đơn phương lúc đầu thì có thể ngọt ngào,hạnh phúc. Thích một người chỉ cần ngắm bóng nhìn bóng hình của họ khiến mình hạnh phúc rồi.Nhưng sự hạnh phúc đó lại không có thật và nó như bong bóng vậy cuối cùng nó sẽ biến mất trong khoảng không gian.Chỉ có mình nhớ đến nó.Một hạnh phúc không bền lâu và giữ còn lại cho mình chỉ toàn đau đớn..................................…
Top 1 fiction Việt Nam…
Thanh xuân ai cũng có đôi lần rung động. Mỗi khoảnh khắc đều như một thước phim tua chậm làm người ta nhớ mãi. Có thể là tình đầu đẹp đẽ như ánh trăng sáng, hay là đau khổ như dằm trong tim. Tất cả như đều được định mệnh sắp đặt...Mỗi câu chuyện là một vũ trụ riêng lẻ. Nơi giữa người và người có những mối duyên ràng buộc. Để lại trong tâm trí những kỷ niệm khó quên...…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Tác giả: Nhất Cá Mễ Bính.Số chương: 74Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, 1v1, HE.Nhân Vật: Ôn nhu hiểu chuyện thụ X trong phim và ngoài đời kỹ thuật diễn đỉnh cao công.Văn án:Lý Úc Trạch mới xuất đạo liền trên Weibo tuyên bố tin tức bản thân đã kết hôn.Hơn nữa vợ hắn cùng hắn giống nhau, đều là nam.Các nhà truyền thông lớn lập tức chấn động, đầu đề tin tức che trời lấp đất.Nhưng ai cũng không thể tìm ra đối tượng hắn kết hôn rốt cuộc là thần thánh phương nào.Dần dà, các fan bắt đầu hoài nghi tính chân thật của Weibo này, bở vì từ trước đến nay chưa ai gặp qua người vợ thần bí trong lời của Lý Úc Trạch...Đôi lời của Editer:Lần đầu mình edit truyện và cũng không biết tiếng Trung nên câu từ sẽ không hay, nội dung cũng chỉ đúng khoảng 70% truyện. Cũng xin lỗi trước vì mình yếu chính tả lắm.Chọn làm truyện này vì lỡ đọc được 2 chap Manhua cùng tên, thấy nội dung khá hợp mà không tìm được nhà nào edit, đọc QT thì không quen, truyện hiện đại nên nghĩ chắc cũng cân được nên quyết định đào hố.Không chắc sẽ làm full và ra đều vì mình khá bận, hơn nữa là đọc tới đâu edit tới đó. Nếu về sau nội dung không thu hút thì mình bỏ...Tóm lại là làm để tự kỷ, nếu nhảy hố thì mình sẽ không đảm bảo an toàn.Nếu đọc tới đây mà bạn vẫn chấp nhận quan tâm thì mình xin cảm ơn và chúc bạn đọc truyện vui vẻ.Truyện Edit chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không report, không chuyển ver, để nguồn khi mang đi nhà khác. Thanks…
Tưởng chừng như hạnh phúc đã nằm trong tầm tay vậy mà người vợ anh hết mực yêu thương lại đột ngột nói lời chia ly. Anh ngỡ như nó là tận cùng của sự đau khổ. Nhưng không... Trên tay đáng lẽ chỉ là tờ giấy ly hôn giờ đây lại hoá thành tờ giấy báo tử. Đưa người anh thương một đi không trở lại.…
Ai nói tình yêu đến từ 1 phía ko phải yêu.Tình yêu đến từ 1 phía là đứng ở đằng sau quan tâm, hỏi han,... nhưng... ko bao giờ với tới được....☺☺.…
Có lẽ thời gian đi học , ai cũng từng đơn phương một người, nhưng mối tình đó một là sẽ tiếp tục hai là sẽ biến mất. Điều đó phụ thuộc vào chính bản thân mình. Vậy nên mình muốn khuyên những bạn đang đơn phương một người nào đó. Thì hãy can đam đuổi theo điều mình muốn, đừng sợ điều gì cả. Chứ đừng để đến cuối cùng khi nhớ lại thời điểm đó, sẽ cảm thấy nuối tiếc hay hối hận. Bởi vì thời gian sẽ không trở về để nghe bạn nói : " Nếu như " hay " giá mà".... Mình viết câu chuyện này để chia sẻ về thời tuổi học trò thơ ngây mình đã bỏ lỡ.....Mà tất cả chỉ vì chữ """Sợ""" " Sợ mất tình bạn khi nói ra" " Sợ mất mặt khi bị từ chối "Rất nhiều chữ ""Sợ...""…