Yêu Thầm Chàng Trai Ấy!
"- Thầm yêu một người cảm giác như thế nào? - Là khi còn chưa gieo hạt đã ảo tưởng sẽ nở thành 1 vườn hoa."…
"- Thầm yêu một người cảm giác như thế nào? - Là khi còn chưa gieo hạt đã ảo tưởng sẽ nở thành 1 vườn hoa."…
Tình đơn phương của cô gái Kim ngưu…
Nó cứ nghĩ, chỉ cần đem hết lòng mình đi yêu một người, nhất định người đó sẽ cảm động đến trái tim họ. Mãi sau này nó mới biết. Thực ra chỉ từ đầu đến cuối nó vẫn vẫn ngốc nghếch, tự làm cảm động trước bản thân nó. Có vài chỗ hơi nhạy cảm. Nếu có bạn nào không thích đọc thì click backP/s lần đầu viết truyện. Mong mọi người sẽ thích…
Nhật kí tôi và cậu…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
Một mảnh tự truyện có thật của chính cô gái về những ngày được gặp gỡ chàng trai mình thầm thích. Để rồi cuối cùng, những gì tươi đẹp nhất của kí ức vẫn sẽ là những thứ đơn giản nhất, không quá cầu kì cũng không cao xa. Không biết rồi câu chuyện của họ sẽ mở ra như thế nào, nhưng đến cuối cùng, đây vẫn là câu chuyện đẹp cần được lưu giữ trong hồi ức ngắn ngủi của thanh xuân...…
Câu chuyện này dựa trên một câu chuyện có thật, của một nhân Viên nữ, đã đơn phương chị chủ 4 năm cô ấy làm tất cả vì người minh yêu, mặc kệ là những người xung quanh nghĩ gì,làm đến không suy nghĩ đến bản thân mình, đến khi nhận ra là mình không còn gì cả.... mik đặc cho nhân Viên đó tên là Tuyết và chị đó tên là Phương, có gì sai sót mong mọi người góp ý và thông cảm, vì đây là lần đầu tiên mình viết truyện theo cảm xúc của mình 😊…
chỉ là nàng đã yêu thầm chàng suốt 4 năm qua và tình cảm của cô đã được đáp lại.…
Mẹ mất Cha sắp phá sản xem cô như món hàng thu lợi nhuận. Không ai để tin tưởng không ai có thể bước vào thế giới đầy gai góc của cô! Liệu ai có thể? Trái tim được bao bọc chắc chắn bởi lồng sắt do chính mình tạo nên liệu có chìa khóa cho chính nó?…
crush 2 năm…
tình cảm đơn phương nhiều năm..…
Truyện ngắn…
Dựa trên câu chuyện có thật của một người quen…
Tôi đã từng thích cậu. Nhưng cũng chỉ là đã từng...…
mối tình bồng bột của tuổi trẻ :))một mối quan hệ đầy những rắc rốibạn thân cô thích anh, anh thích cô và cô cũng thích anhgiữa tình yêu và tình bạn cần một sự lựa chọn :))nhẹ nhàng nhưng đầy những nỗi buồn của những mối tình tuổi trẻ…
Đây là một chút tình cảm gửi đến người mình thương.…
Chào mn nhaa hôm nay mình sẽ viết chuyện về 1 mối tình đơn phương của 2 cô gái khối dưới…
Tôi chính là một cô gái tầm thường, gia cảnh tầm thường, đầu óc tầm thường, nhan sắc cũng tầm trung. Nhưng không hiểu sao, tôi lại được một anh chàng đẹp trai để ý đến. Tôi và anh chỉ gặp nhau vài lần mà đã cưới nhau. Cuộc sống của tôi sau này liệu sẽ có thay đổi? Sẽ hạnh phúc chứ?…