EM CỦA ANH ĐỪNG CỦA AI
Ngược tắt thở, ngọt sâu răng...Lần đầu làm chuyện ấy, hi vọng được góp ý!…
Ngược tắt thở, ngọt sâu răng...Lần đầu làm chuyện ấy, hi vọng được góp ý!…
Tình yêu là gì nhỉ?…
"Yêu thầm như cơn mưa mùa hạ, đẹp đẽ và đầy khao khát, dù chẳng thể nắm lấy, nhưng cũng đủ khiến trái tim bùng cháy suốt một mùa hè."Truyện kể một cô gái, thích thầm một chàng trai nhiều nhiều năm. Thiết nghĩ đến đại học sẽ sinh sống cùng một thành phố, nhưng hoá ra cách cả một đất nước. Sau tận ấy năm bỏ lỡ, hai người lại vô tình gặp lại nhau. Trái tim lại lần nữa mang theo nhịp đập của hồi ức thanh xuân, rung động thêm một lần.Những tưởng chỉ mình cô yêu đương phương, nhưng biết rằng chàng trai cô mến ngộ cũng đã cảm nắng cô gái này từ những ngày đầu. Không cần mãi ngừng lại trong quá khứ lẻ bóng, hãy vững tiến tương lai. Vì chính nơi đó, đôi khi thứ ta ngừng tìm kiếm lại vô tình xuất hiện và viết tiếp mãng kí ức thanh xuân trọn vẹn!Lời tác giả: Đây là lần đầu tớ viết truyện, truyện chính là bắt nguồn đôi chút về bản thân tớ. Viết lên những trang đầy cảm giác thanh xuân, chính là những xúc cảm đáng quý ở cấp 3! Hy vọng nhận được nhiều lời nhận xét từ cậu, giúp tớ viết thêm được vài điều hay nữa nhé!…
Bộ truyện này nói về Red, Chuck, Maltida, .... Kình mời độc giả đọc và nhớ comment ạ !…
Chút văn vẻ cho couple yêu thích của mình.Mình viết vẫn còn tệ, mong được chiếu cố thêm ^^…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
Một câu chuyện được viết theo dạng nhật ký và suy ngẫm🌹 --------------------------Có lẽ thanh xuân của tôi chỉ có vậy. Tôi không có tư cách để thương người khác, khi bản thân có quá nhiều điều không hoàn hảo. Tôi đã từng để ý nhiều người nhưng đều là đơn phương dai dẳng, tôi quyết định chấm dứt thứ tình cảm chôn giấu bao năm, quên đi để sống vui tươi hơn. Nhưng khi cái ngưỡng 17 tuổi lên ngôi, con tim tôi lại một lần nữa lạc nhịp bởi một bóng hình mà tôi đã yêu ngay từ lần gặp đầu tiên, biết là có thể không có hi vọng nhưng đã lỡ thương một người thì chẳng cần có lý do gì, vì vậy tôi đã đem bóng hình đó lấp đầy khoảng trống trong tim💔 Vì anh, An nguyện thanh xuân này: " 17 tuổi không cần ai theo đuổi" chỉ để có thể toàn tâm toàn ý CRUSH anh mà thôi.Chàng trai của em, chúc anh một đời bình an💐 Truyện theo motip thanh xuân- vườn trường, nhẹ nhàng trong sáng và tinh khôi... Ai yêu thích thể loại này thì nhảy hố nhé.❤️❤️❤️…
Duyên phận là một thứ rất thần kì, nó đem đến cho ta hạnh phúc, cũng đem đến cho ta đau khổ. Định mệnh cho ta gặp nhau nhưng duyên phận lại chẳng cho ta đến với nhau. Đôi khi thứ bạn cần không phải là một tình yêu long trời lở đất mà chỉ là một người khiến bạn khắc cốt ghi tâm. Tình yêu đôi khi rất tàn nhẫn không phải cứ yêu là sẽ được yêu lại, cũng như không phải cứ tỏ tình sẽ có kết quả. Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc. Đúng người, sai thời điểm là thử thách. Còn sai người, sai thời điểm lại là đau khổ bất tận. Vẫn câu nói cũ, không thích đọc mời nhấn back. Đây đơn thuần chỉ là 1 vài đoạn như nhật kí mà thôi nên đọc rồi muốn phán xét gì cứ việc cmt, hứa sẽ rep ok. Ngày viết: 28/4/2019Hoàn: 28/4/2019By: Leo Haruna…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Nhật kí tôi và cậu…
Đây là một câu chuyện có thật về cuộc sông của tôi.Câu chuyên xoay quanh một cô gái yêu thầm một chàng trai cho đến khi mọi chuyển bể ra..…
Hãy đọc và cảm nhận…
Đơn phương mười lăm năm sẽ có cảm giác thế nào? Khi đọc câu chuyện này liệu bạn có thấy một chút hình ảnh nào đó của mình trong đó không?…
Cái ôm của cậu là thứ tôi muốn cóVà cái ôm của cậu, cũng là thứ mà tôi vĩnh viễn không thể nào có được ...…
Đơn giản là sự cô đơn mà thực tế đã và đang trải qua. ◽️…
Một vài mảnh vụn cảm xúc…
Truyện này mình lấy cảm hứng thôi ạCũng ko biết giới thiệu gì nữa bây giờ vào truyện thôi nào…
Lang thang trên facebook bắt gặp một bộ phim truyền hình do Jang Dong Gun đóng chính có tiêu đề rất kỳ quặc "Em đã từng yêu anh, nghĩ đến là thấy đau xót". Dù vậy nó lại khiến cho mình liên tưởng đến những mối tình đơn phương không thành.Đây sẽ là những đoạn ngắn được sắp xếp theo thứ tự ABC về mối tình đơn phương của cô diễn viên Mỹ Kim xinh đẹp đối với chàng đạo diễn Hải Nam.…