Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
chỉ là một đoạn truyện ngắn được edit lại . Nỗi buồn và sực tiếc nuối của quá khứ . " Trần Nhạc Chi ,chắc cậu đã ngắm vô số phong cảnh bao là hùng vĩ đúng không?Còn tớ dù có đi qua bao nhiêu cảnh đẹp cũng không bằng ở bên cạnh cậu ."…
Người sói ác độc vô tình, dụ dỗ để chiếm đoạt tâm trí nàng... liệu ? Nàng có biết được điều đấy và có thể cảm hoá hắn không ? Muốn biết thì mời các bạn vào đọc truyện ngắn này ạ ><#Yuu.#Tác giả Yuu ( Lãnh Huyết)…
Một đại thúc cố gắng mạnh mẽ vô tình lại thu hút đám sói con"Thật muốn xem thử đại thúc khi khó sẽ thế nào""Đại thúc, lại đây a ~" _0_0_ Truyện đầu tay còn nhiều sai sót, mong ném đá nhẹ tay…
Khánh Lam : là một cô nàng mang một vẻ ngoài lạnh lùng ương bướng,khó tiếp cận, đặc biệt chưa có một mảnh tình vắt vai.An Chi : là một người hoạt bát,nhạy bén,ấm áp,đã trải qua nhiều mối tình…
Bối cảnh: Một chiều nắng nóng tại quán cafe GenG, nơi bốn "mẩu" hướng nội (giả tạo) tụ tập để chạy deadline nhưng thực chất là để soi mói đời tư của nhau.…
Dù bạn đang lạc lối ở một nơi tối tăm nhất với đầy nỗi tuyệt vọng , phẫn nộ và oán than, nếu có niềm tin mãnh liệt , vẫn sẽ có một thứ ánh sáng nhiệm màu soi rọi đến và dẫn đường cho bạn vượt qua…
Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không đưa ra khỏi Wattpad này.Link truyện gốc: https://archiveofourown.org/works/44365744/chapters/111578380Giới thiệu: Kaveh những tưởng Alhaitham đã thành thạo thứ nghệ thuật phớt lờ mình. Cậu ta vẫn tiếp tục bình tĩnh đọc cuốn Khởi nguyên của ngôn ngữ Enkanomiyan cũ mèm, dẫu cho tiếng nói của Kaveh đã cao tới mức gần như phá vỡ cửa sổ nhà bọn họ.Chẳng tiếng la hét, hay đe doạ ném đồ, hay vẫy tay một cách kịch liệt nào có thể kéo Alhaitham ra khỏi bến bờ tri thức. Dường như cậu ta chỉ cần tắt máy trợ thính đi là có thể không cần nghe Kaveh nói nữa.Đó là lý do Kaveh quyết định học ngôn ngữ kí hiệu Summerian.Hay nói cách khác,Kaveh học ngôn ngữ kí hiệu chỉ để cãi vặt cùng Alhaitham.--------Tiếng anh của mình không tốt, dịch chém gió phục vụ mục đính cá nhân là chính, vui lòng không soi mói.…
Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, 3S, ngược, H nặng.Văn án: Một vụ tai nạn cướp đi tất cả của cô, bao gồm người cô yêu thương nhất. Cô không còn luyến tiếc điều gì, chỉ muốn từ bỏ cuộc đời. Nhưng vô tình lại xuyên không về thời cổ đại, sống cuộc sống mới?***Khốn khiếp là cuộc sống mới lại không sung sướng như trong tiểu thuyết. Ta đột nhiên từ một đại thiên kim ngồi không ăn bát vàng lại trở thành một tiểu nô tì giặt giũ trong cung, lại còn bị một tên khốn phá thân! Tên khốn đó ban ngày an tĩnh, lạnh lùng. Nhưng hễ đêm xuống thì lại không khác gì cầm thú! Biến thái hoang dâm!"Anh xem tôi mặc cái váy hoa này trông thế nào?""Tạm ổn... Ta cảm thấy, vẫn là không mặc gì đẹp nhất.""..."Quái lạ hơn là nam thần trong lòng bao nữ nhân này lại chỉ một mực đi theo cưỡng ép ta, rốt cuộc có mục đích gì???"Ta vốn tưởng rằng... gặp được ngươi là hạnh phúc. Hóa ra chỉ có vạn lần chết tâm."Truyện đầu tay của mình, mong các bạn ủng hộ và đóng góp nha ^^…
LỜI DẪN ĐẦU«Sẽ trở về bên em phải không?» là thứ mà tôi rất muốn viết ra như những lời tâm sự chân thật của tôi về thanh xuân của mình. Tôi muốn rằng, sau này khi tôi già đi, ngồi tựa thành ghế lật lại cuốn sách nằm trong thanh xuân và 'ngắm nhìn' thật kĩ nó đã trôi qua như thế nào. Cuốn sách này chẳng phải để nói rằng tuổi trẻ của mình sôi động hay nhiều sóng gió chỉ là tôi muốn viết lại từng lời yêu thương, những vụng về của tuổi trẻ và cất giữ nó thật cẩn thận phút giây ấy. Chính cuốn sách này sẽ cho bạn thấy ta đợi chờ người ta yêu thương quá lâu không có nghĩa là quá trễ. Có thể phút giây bạn chờ đợi sẽ có lúc bạn cảm thấy mình sai, sẽ thấy mình đau đớn, sẽ thấy nản lòng nhưng một khi bạn cố gắng bỏ qua tất cả những điều đó, đồng ý chờ đợi một cách chân thành thì bạn không thể tưởng tượng được thành quả của nó sẽ ngọt không tả được. Tôi cũng vậy tưởng chừng rơi mất nó nhưng nó lại là của tôi. Nhưng trong tình yêu ai cũng sẽ có câu hỏi: «Sẽ trở về bên em phải không?»…